Lưu trữ Xã hội https://youth-channel.com/category/xa-hoi giải trí, xã hội, làm đẹp Fri, 02 Jan 2026 05:58:11 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.8.3 Dù yêu vợ tới mấy đàn ông cũng ngoại tình hoặc ly hôn ngay nếu vợ liên tục làm 5 điều này https://youth-channel.com/du-yeu-vo-toi-may-dan-ong-cung-ngoai-tinh-hoac-ly-hon-ngay-neu-vo-lien-tuc-lam-5-dieu-nay.html Fri, 02 Jan 2026 05:58:11 +0000 https://youth-channel.com/?p=153367 Ngay cả khi anh ấy rất yêu bạn mà bạn cứ làm những điều này thì chả mấy chốc hôn nhân tan vỡ. Kiểu phụ nữ thích lấn lướt người khác Dạng phụ nữ này thì lúc nào cũng tìm cách kiểm soát người đàn ông của mình. Dù đôi khi ý định của họ là tốt cho đối phương, nhưng việc nói liên tục khiến cho anh ấy cảm thấy vô cùng phiền lòng. Bằng cách này phụ nữ luôn kiểm soát người đàn ông và khiến cho họ hoảng sợ. Phụ nữ quá bi lụy Những người phụ

Bài viết Dù yêu vợ tới mấy đàn ông cũng ngoại tình hoặc ly hôn ngay nếu vợ liên tục làm 5 điều này đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Ngay cả khi anh ấy rất yêu bạn mà bạn cứ làm những điều này thì chả mấy chốc hôn nhân tan vỡ.

Kiểu phụ nữ thích lấn lướt người khác

Dạng phụ nữ này thì lúc nào cũng tìm cách kiểm soát người đàn ông của mình. Dù đôi khi ý định của họ là tốt cho đối phương, nhưng việc nói liên tục khiến cho anh ấy cảm thấy vô cùng phiền lòng. Bằng cách này phụ nữ luôn kiểm soát người đàn ông và khiến cho họ hoảng sợ.

Phụ nữ quá bi lụy

Những người phụ nữ này thường chấp nhận hy sinh, đánh đổi tất cả vì một người đàn ông. Để rồi khi mọi chuyện tan vỡ, người phụ nữ đó bất chấp mọi thứ để dày vò, hành hạ bản thân mình hay người khác.

Người ta thường nói nếu chính mình không biết tôn trọng mình thì đừng mong người khác tôn trọng mình. Bởi vậy, kiểu phụ nữ này không bao giờ được tôn trọng.

Những người phụ nữ quá lụy tình sẽ khiến người khác cảm thấy khinh rẻ. Bởi vì chính họ không biết tôn trọng bản thân mình.

2

Không biết giữ thể diện cho chồng

Đàn ông nào cũng trọng sĩ diện, cũng muốn được nở mày nở mặt trước người đời. Tất nhiên, họ sẽ rất tự hào nếu có được một người vợ khéo léo, tinh tế và có thể khiến mình hãnh diện khi giới thiệu với mọi người.

Giữ thể diện cho chồng chính là cách để anh ấy không chỉ yêu thương bạn hơn mà còn là cách hành xử một người vợ phải làm được. Vợ chồng dù giận hờn đến mấy phụ nữ nông cạn cũng đừng khờ dại làm to chuyện ngoài đường.

Chờ đến khi về nhà, đóng cửa bảo nhau mới là cách một người phụ nữ khôn ngoan giải quyết mâu thuẫn trong hôn nhân. Một trong những sai lầm khiến chồng chán vợ là việc bạn cứ oang oang mắng nhiếc, chì chiết khiến anh ấy bất mãn cùng cực.

Phụ nữ chỉ đam mê vật chất

“Có thực mới vực được đạo”. Trong thời buổi hiện nay, tiền có thể được nhiều cặp đôi lấy ra để làm thước đo cho sự hạnh phúc. Dù vậy, tiền bạc vật chất không phải là tất cả.

Những cô nàng này thường xuyên bị vật chất, của cải che mờ mắt. Họ chỉ có ý muốn lợi dụng, ỷ lại, “không làm mà lại đòi ăn”.

Các cô gái dạng này khi gặp đối tượng tiềm năng với hàng hiệu dát trên người sẽ dễ dàng bật tín hiệu xanh, sẵn sàng đánh đổi bản thân để mưu lợi vật chất. Kiểu phụ nữ này đàn ông có tiền sẽ chỉ chọn chơi bời, chán chê rồi bỏ chứ chắc chắn không có ý định lâu dài.

Kiểm soát chồng

Dù yêu đến mấy, đàn ông vẫn sẽ ngoại tình hoặc ly hôn nếu vợ liên tục làm 5  điều này

Phụ nữ lấy chồng, sợ nhất là lấy phải người chồng trăng hoa, thích trai gái bên ngoài. Thế nhưng, chị em cần hiểu rõ rằng, chung thủy là một dạng ý thức, nếu họ tự nguyện một lòng một dạ thương vợ thì gái lạ có dâng tận miệng cũng chẳng thể khiến chàng thay lòng.

Ngược lại, nếu chàng đã “chán cơm thèm phở”, đã muốn tằng tịu bên ngoài thì vợ có cản đằng trời cũng chẳng được.

Thay vì tạo áp lực cho cuộc sống hôn nhân, giam lõng chồng và kiểm soát các mối quan hệ của anh ấy, nhất là với người khác giới, bạn cần thể hiện sự tin tưởng với bạn đời.

NGUỒN

Thể Thao và Văn Hóa

tin tức

Bài viết Dù yêu vợ tới mấy đàn ông cũng ngoại tình hoặc ly hôn ngay nếu vợ liên tục làm 5 điều này đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Con dâu ra ngoài nhờ bố chồng ở nhà chăm cháu, 30 phút sau check cam thì thấy cảnh tượng cả đời không quên https://youth-channel.com/con-dau-ra-ngoai-nho-bo-chong-o-nha-cham-chau-30-phut-sau-check-cam-thi-thay-canh-tuong-ca-doi-khong-quen.html Thu, 01 Jan 2026 17:00:03 +0000 https://youth-channel.com/?p=143247 Cô con dâu rất bất ngờ trước việc làm của bố chồng. Trong nhịp sống bận rộn hiện nay, những khoảnh khắc gia đình giản dị nhưng đầy yêu thương luôn khiến chúng ta cảm thấy ấm lòng. Đặc biệt, khi tình cảm giữa các thế hệ được thể hiện một cách chân thành và tinh tế, nó càng trở nên quý giá. Mới đây, mạng xã hội xôn xao chia sẻ lại câu chuyện đầy ấm áp giữa bố chồng và con dâu tại Trung Quốc diễn ra vào năm 2024, thu hút sự quan tâm của đông đảo

Bài viết Con dâu ra ngoài nhờ bố chồng ở nhà chăm cháu, 30 phút sau check cam thì thấy cảnh tượng cả đời không quên đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Cô con dâu rất bất ngờ trước việc làm của bố chồng.

Trong nhịp sống bận rộn hiện nay, những khoảnh khắc gia đình giản dị nhưng đầy yêu thương luôn khiến chúng ta cảm thấy ấm lòng. Đặc biệt, khi tình cảm giữa các thế hệ được thể hiện một cách chân thành và tinh tế, nó càng trở nên quý giá.

Mới đây, mạng xã hội xôn xao chia sẻ lại câu chuyện đầy ấm áp giữa bố chồng và con dâu tại Trung Quốc diễn ra vào năm 2024, thu hút sự quan tâm của đông đảo cư dân mạng.

Theo chia sẻ, người con dâu cho biết buổi sáng hôm đó, do có việc phải ra ngoài nên cô đã nhờ bố chồng trông cháu gái nhỏ ở nhà. Mặc dù tin tưởng, nhưng trong lòng người mẹ vẫn không tránh khỏi chút lo lắng, bởi con còn nhỏ và ông thì cũng đã có tuổi. Vì vậy, cô quyết định mở camera giám sát trên điện thoại để tiện theo dõi tình hình hai ông cháu. Và những hình ảnh ghi lại được đã khiến trái tim cô ngập tràn hạnh phúc.

“Khoảng 7 giờ sáng, trước khi đi chợ, tôi dặn: ‘Bố ơi, bố ngồi chơi với cháu một lát nhé. Khi vào quây nhớ mang đôi dép lê này để giữ sạch thảm tập bò’. Quả thật, khi xem lại trên camera, tôi thấy bố kiên nhẫn ngồi chơi cùng cháu, chân mang đúng đôi dép mà tôi đã dặn trước đó. Điện thoại reo ông cũng không nghe, chỉ tập trung hoàn toàn vào cháu bé. Nghĩ lại mới thấy, ngay cả tôi đôi khi cũng quên mang dép, nhưng ông thì không. Có một người lớn tuổi vừa giữ phép tắc, vừa quan tâm đến từng chi tiết nhỏ bé dành cho cháu, đó thật sự là may mắn của gia đình”, người mẹ trẻ xúc động viết.

Sau khi câu chuyện lan truyền, mạng xã hội không khỏi xúc động trước tình cảm giản dị mà ấm áp giữa bố chồng và con dâu. Nhiều người khen ngợi sự tinh tế, chu đáo của ông bố chồng và cho rằng người con dâu thật may mắn khi có một gia đình yêu thương, thấu hiểu. Đây cũng được xem là hình ảnh đẹp về sự gắn kết mà nhiều gia đình mong muốn có được.

Khoảnh khắc ông chơi với cháu nhận sự quan tâm của dân tình.

Một số bình luận của dân tình:

– Xem đoạn chia sẻ mà thấy ấm lòng thật sự. Không phải gia đình nào cũng có bố chồng chu đáo, để ý từng chi tiết nhỏ như vậy đâu.

– Khoảnh khắc ông không nghe điện thoại, chỉ tập trung chơi với cháu làm mình xúc động. Đàn ông lớn tuổi mà vẫn có thể kiên nhẫn ngồi cùng trẻ nhỏ, làm đúng theo lời dặn của con dâu thì thật sự quá đáng trân trọng.

– Hạnh phúc đôi khi chẳng phải những điều to tát đâu, mà chính là khoảnh khắc gia đình có một người ông như thế, vừa yêu thương cháu, vừa thấu hiểu con dâu. Người mẹ chắc hẳn yên tâm và may mắn lắm.”

– Đọc câu chuyện này tự dưng nhớ ông nội hồi trước. Ngày xưa ông cũng hay chơi với mình, hay cẩn thận giữ gìn từng chút để mình được an toàn. Những khoảnh khắc ấy đi theo mình đến tận bây giờ.

– Càng đọc càng thấy rõ, người ta nói đúng: có ông bà thương cháu là niềm hạnh phúc không gì sánh được. Con nít có ký ức lớn lên bên cạnh ông bà như vậy thì cả đời sẽ không quên.

Món quà vô giá cho con cháu mang tên: “Tình yêu thương của ông bà”

Trong nhịp sống hiện đại, khi những gia đình trẻ vừa phải lo công việc, vừa chăm sóc con nhỏ, không gì quý giá hơn sự đồng hành và hỗ trợ từ ông bà. Sự có mặt của thế hệ đi trước không chỉ là chỗ dựa tinh thần mà còn là “hậu phương” vững chắc, giúp cha mẹ yên tâm phần nào trong guồng quay bận rộn. Tuy nhiên, giữa hai thế hệ, không ít lúc vẫn tồn tại khoảng cách trong cách nghĩ, cách nuôi dạy trẻ hay thói quen sinh hoạt hằng ngày. Những khác biệt đó đôi khi tạo ra va chạm, khiến không khí gia đình trở nên căng thẳng. Người già thường dựa vào kinh nghiệm xưa để chăm sóc cháu, trong khi cha mẹ trẻ lại có xu hướng tin tưởng vào các phương pháp khoa học, dẫn đến việc “lời ra tiếng vào” là khó tránh.

Thế nhưng, nếu chịu khó lắng nghe và tìm điểm chung, gia đình vẫn có thể giữ được sự hài hòa. Trẻ nhỏ vốn cần cả tình yêu thương lẫn sự kiên nhẫn, mà đây lại chính là điều ông bà có thừa. Họ không chỉ mang đến cho cháu cảm giác gần gũi, được che chở, mà còn khéo léo truyền lại những giá trị sống giản dị, nhân văn. Trong khi đó, cha mẹ trẻ có thể bổ sung bằng kiến thức mới, các phương pháp chăm sóc khoa học và hiện đại. Khi cả hai thế hệ biết nhường nhịn, cùng nhìn về lợi ích chung của đứa trẻ, những khoảng cách khác biệt sẽ dần được thu hẹp.

Món quà vô giá cho con cháu mang tên tình yêu thương của ông bà.

Có những khoảnh khắc rất đời thường, nhưng đủ để khiến cha mẹ trẻ cảm thấy biết ơn vô cùng. Trong một xã hội mà thời gian luôn trở thành áp lực, sự quan tâm trọn vẹn của ông bà đôi khi quý giá hơn bất kỳ món quà vật chất nào.

Có thể sẽ còn những khác biệt trong cách nghĩ, nhưng khi các thành viên trong gia đình biết tôn trọng nhau và cùng đặt niềm vui của trẻ nhỏ lên hàng đầu, thì mọi khoảng cách thế hệ đều trở nên nhỏ bé. Đó chính là cách mà tình cảm gia đình được vun đắp, để trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, mỗi đứa trẻ vẫn lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy từ cả cha mẹ lẫn ông bà.

Nguồn: https://afamily.vn/con-dau-ra-ngoai-nho-bo-chong-o-nha-cham-chau-30-phut-sau-check-cam-thi-thay-canh-tuong-ca-doi-khong-quen-20251002144951266.chn

Bài viết Con dâu ra ngoài nhờ bố chồng ở nhà chăm cháu, 30 phút sau check cam thì thấy cảnh tượng cả đời không quên đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Xua Chó Becgie Cắn Anh Xe Ôm Vì Dám Đứng Trú Mưa Trước Biệt Thự, Đại Gia Bất Động Sản Run Rẩy Khi Thấy Anh Cho Đàn Em Ủi Phẳng Ngôi Nhà Trong 1 Nốt Nhạc https://youth-channel.com/xua-cho-becgie-can-anh-xe-om-vi-dam-dung-tru-mua-truoc-biet-thu-dai-gia-bat-dong-san-run-ray-khi-thay-anh-cho-dan-em-ui-phang-ngoi-nha-trong-1-not-nhac.html Mon, 29 Dec 2025 13:46:35 +0000 https://youth-channel.com/?p=153236 Xua C//hó Becgie C//ắn Anh Xe Ôm Vì Dám Đứng Trú Mưa Trước Biệt Thự, Đại Gia Bất Động Sản R/un R/ẩy Khi Thấy Anh Cho Đàn Em Ủi Phẳng Ngôi Nhà Trong 1 Nốt Nhạc Cơn mưa đổ xuống bất ngờ, nặng hạt và lạnh buốt. Anh tấp xe vào lề, đứng nép dưới mái hiên cao vút của một căn biệt thự lớn. Không dám bước sâu vào, chỉ dựng xe sát hàng rào, cúi đầu chỉnh lại áo mưa rách. Chạy xe cả ngày, người anh mệt rã, đôi tay tê cứng vì lạnh. Chưa kịp thở

Bài viết Xua Chó Becgie Cắn Anh Xe Ôm Vì Dám Đứng Trú Mưa Trước Biệt Thự, Đại Gia Bất Động Sản Run Rẩy Khi Thấy Anh Cho Đàn Em Ủi Phẳng Ngôi Nhà Trong 1 Nốt Nhạc đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Xua C//hó Becgie C//ắn Anh Xe Ôm Vì Dám Đứng Trú Mưa Trước Biệt Thự, Đại Gia Bất Động Sản R/un R/ẩy Khi Thấy Anh Cho Đàn Em Ủi Phẳng Ngôi Nhà Trong 1 Nốt Nhạc

Cơn mưa đổ xuống bất ngờ, nặng hạt và lạnh buốt.

Anh tấp xe vào lề, đứng nép dưới mái hiên cao vút của một căn biệt thự lớn. Không dám bước sâu vào, chỉ dựng xe sát hàng rào, cúi đầu chỉnh lại áo mưa rách. Chạy xe cả ngày, người anh mệt rã, đôi tay tê cứng vì lạnh.

Chưa kịp thở ra một hơi, cánh cổng sắt bật mở đánh “keng”.

“Ê! Ai cho mày đứng ở đây?”

Giọng đàn ông vang lên, gắt gỏng. Theo sau là tiếng sủa dữ dội. Một con chó becgie to lớn bị kéo bật khỏi chuồng, dây xích loảng xoảng.

“Cút! Đây là đất tư nhân!” người đàn ông hét lớn, tay giật mạnh sợi xích.

Anh xe ôm giật mình, vội lùi lại, giơ hai tay:
“Dạ… tôi chỉ đứng tránh mưa một chút, mưa to quá…”

“Tránh mưa?” người kia cười khẩy. “Mấy thằng như mày bẩn cả đất nhà tao!”

Ông ta buông tay.

Con chó lao tới.

Anh chưa kịp phản ứng thì đã ngã nhào, trượt trên nền gạch ướt. Hàm răng sắc nhọn sượt qua ống quần, xé toạc một mảng vải. Anh lăn người né, tim đập thình thịch, tai ù đi vì tiếng sủa.

“Gọi bảo vệ! Đuổi nó đi!” có tiếng phụ nữ trong nhà hét ra.

May mắn, một người làm vội vàng kéo con chó lại. Anh xe ôm lồm cồm bò dậy, chân run rẩy. Ống quần rách, đầu gối trầy xước, máu lẫn với nước mưa.

Anh cúi đầu thật thấp:
“Xin lỗi… tôi đi ngay…”

Không ai đáp.

Cánh cổng đóng sầm lại.

Anh dắt xe đi trong mưa, lưng còng xuống. Mỗi bước chân là một cơn nhói lên nơi đầu gối, nhưng đau nhất không phải vết thương, mà là cảm giác bị coi như rác.

Người đàn ông trong biệt thự ấy là Hải, đại gia bất động sản có tiếng. Nhà lớn, xe sang, chó dữ – mọi thứ đều để phô trương quyền lực. Với ông ta, một anh xe ôm ướt mưa chỉ là thứ ngáng mắt.

Hải không biết rằng, người vừa bị ông ta xua chó cắn… không đơn giản là một anh xe ôm.

Ba ngày sau.

Biệt thự nhà Hải náo loạn.

Từ sáng sớm, hàng chục chiếc xe bán tải nối đuôi nhau đỗ kín con đường. Máy ủi, máy xúc gầm rú. Người mặc áo bảo hộ đứng đầy sân. Hải chạy ra, mặt tái mét.

“Các anh làm cái gì ở đây?! Ai cho phép?!”

Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe đen ở giữa đoàn. Dáng người cao, gọn gàng. Ánh mắt lạnh, giọng trầm:

“Chúng tôi làm theo lệnh.”

Hải gào lên:
“Lệnh của ai?! Đây là nhà tôi!”

Người đàn ông quay đầu.

Anh xe ôm hôm nào bước ra.

Không áo mưa rách. Không chiếc xe cũ.
Anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn gọn, gương mặt bình thản.

Hải chết lặng.

“Là… là mày?”

Anh nhìn thẳng vào Hải, giọng đều đều:
“Ba hôm trước, ông thả chó cắn tôi vì tôi đứng trú mưa trước cổng nhà ông.”

Hải lắp bắp:
“Hiểu lầm… hiểu lầm thôi… tôi… tôi sẽ bồi thường!”

Anh khẽ cười.

“Ông nghĩ tiền giải quyết được mọi thứ sao?”

Anh quay sang người đàn ông áo bảo hộ:
“Bắt đầu đi.”

Tiếng máy ủi gầm lên.

Hải lao tới, hét thất thanh:
“Dừng lại! Tôi gọi công an! Tôi kiện!”

Anh không quay đầu:
“Giấy tờ thu hồi đất đã gửi cho ông từ sáng. Nhà ông xây lấn ranh, sai phép, trên đất đang tranh chấp. Ông ký rồi.”

Hải khuỵu xuống.

Ông ta không hiểu nổi. Người trước mặt, chỉ vài ngày trước còn cúi đầu xin lỗi, giờ đứng đó, bình thản như một vị thẩm phán.

Anh chậm rãi nói:
“Tôi cho ông một cơ hội hôm đó. Tôi xin ông một mái hiên. Ông cho tôi… chó.”

Máy xúc đập vào bức tường đầu tiên.

Rầm.

Tiếng gạch vỡ vang lên, hòa cùng tiếng mưa lất phất trở lại. Người làm trong nhà khóc lóc, đồ đạc được vội vã mang ra. Hải run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra dù trời không nóng.

“Anh… anh là ai?” Hải hỏi trong tuyệt vọng.

Anh nhìn ngôi nhà đang sụp dần, trả lời chậm rãi:
“Tôi cũng từng nghèo. Từng ngủ gầm cầu. Từng bị người ta xua như xua chó.”

Anh dừng lại một nhịp:
“Khác ông ở chỗ… tôi nhớ rất lâu.”

Chỉ trong một buổi sáng, căn biệt thự từng là niềm kiêu hãnh của Hải biến thành đống đổ nát.

Khi mọi thứ kết thúc, anh quay lưng.

Không nhìn lại.

Một đàn em bước tới, đưa khăn cho anh lau tay:
“Anh có muốn… làm thêm gì với ông ta không?”

Anh lắc đầu:
“Không cần. Mất nhà là đủ rồi. Phần còn lại… ông ta tự sống với nó.”

Chiều hôm đó, mưa tạnh.

Anh thay áo, lấy chiếc xe máy cũ trong kho, đội mũ bảo hiểm sờn màu, chạy ra đường.

Một người hỏi:
“Anh không cần chạy xe nữa đâu…”

Anh cười:
“Tôi chạy không phải vì tiền. Tôi chạy để nhớ mình từng là ai.”

Ở một góc khác của thành phố, Hải ngồi bệt giữa đống gạch vụn, nhìn trời mà không hiểu nổi:
Chỉ vì một phút khinh người, ông ta đã mất tất cả.

Còn anh xe ôm… lại tiếp tục hòa vào dòng người, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng từ hôm đó, người ta truyền tai nhau một câu:

Đừng coi thường người đứng trú mưa trước cổng nhà bạn.
Vì bạn không biết… họ là ai khi cơn mưa qua đi.

Bài viết Xua Chó Becgie Cắn Anh Xe Ôm Vì Dám Đứng Trú Mưa Trước Biệt Thự, Đại Gia Bất Động Sản Run Rẩy Khi Thấy Anh Cho Đàn Em Ủi Phẳng Ngôi Nhà Trong 1 Nốt Nhạc đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay https://youth-channel.com/me-lang-son-dat-ten-con-gai-la-vi-thi-co-nhan-vien-tu-phap-kheo-sua-thanh-cai-ten-vua-la-vua-hay.html Sun, 28 Dec 2025 13:03:01 +0000 https://youth-channel.com/?p=153209 Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay” với nội dung chính như sau: Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá

Bài viết Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay” với nội dung chính như sau:

Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá nhân, sự hứng thú nhất thời, mà không lường trước được những hệ lụy có thể xuất hiện trong tương lai.

Câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

Nguồn: ….Hoá

Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Lạng Sơn đã đặt tên ái nữ của mình là Vi Thị Cò, sau đó đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành Vi Thị Kiều Anh. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn đúng đắn và cần thiết, vì rõ ràng sau khi đổi thì tên bé gái vừa đẹp vừa hay hơn rất nhiều. Còn “Vi Thị Cò” là cái tên mà có lẽ khi đứa trẻ sở hữu con cũng không mấy vui vẻ, lớn lên rất dễ bị trêu chọc.

Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, “Kiều” có nguồn gốc từ chữ Hán, có nghĩa là “kiều diễm, xinh đẹp, duyên dáng”. Đệm Kiều đặt cho con với mong muốn con có vẻ ngoài xinh đẹp, nết na, dịu dàng và có cuộc sống bình yên, sung túc. “Anh” theo nghĩa Hán Việt là “người tài giỏi” với ý nghĩa bao hàm sự nổi trội, thông minh, giỏi giang trên nhiều phương diện. Tên “Anh” thể hiện mong muốn tốt đẹp của cha mẹ để con mình giỏi giang, xuất chúng khi được đặt tên.

Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

Ảnh minh hoạ

1. Tránh đặt tên quá phổ biến

Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

Theo Người đưa tin dăng tải bài viết “Được ông đặt tên lạ sau một giấc mơ, nam bác sĩ nhiều phen dở khóc dở cười vì nghe bệnh nhân gọi nhầm”, nội dung chính như sau:

Những ngày gần đây, mạng xã hội đang chia sẻ bài viết về cái tên độc lạ: Trần Công Lý Ngư. Theo chủ nhân tên gọi, 40 năm nay, anh chưa gặp ai trùng họ tên với mình, thậm chí chỉ xem xét 2 chữ “Lý Ngư” cũng đã là ngoại lệ, không có người thứ 2.

Chủ nhân tên gọi đặc biệt – anh Trần Công Lý Ngư

Theo chia sẻ từ anh Lý Ngư, cái tên đặc biệt này được ông của anh đặt cho sau một giấc mơ đặc biệt. Ông anh Ngư là thầy đồ chuyên viết chữ Nho cho đình với đền chùa, kiêm luôn thầy thuốc đông y.

Anh kể, hôm mẹ sinh anh, cả ông và bố đều mơ bắt được con cá chép to khổng lồ, nên đặt tên anh là Lý Ngư – nghĩa là Cá Chép.

Kể từ đó, cái tên đặc biệt gắn với anh như một món quà mà bao năm không thấy “đụng hàng”, ghép cả họ tên lại càng độc lạ hơn. “Lúc nhỏ, các bạn ở trong xóm thì hay gọi là Lý, còn đi học lại gọi là Ngư, mình thì thấy tên nào cũng được, tên nào cũng hay như nhau”, anh Ngư vui vẻ cho biết.

Dù đó là cái tên lạ, nhưng không phải là cái tên xấu hay gắn với sự vật, sự việc gì quá “khó nói” nên không quá ảnh hưởng tới cuộc sống của anh. Chỉ có lúc nhỏ, anh Ngư thường được bạn bè đặt đủ loại biệt danh, đi học cũng được gọi lên trả bài nhiều hơn.

Tên gọi ấy đã gắn bó với anh từ nhỏ, được ông đặt tên theo giấc mơ lạ nên chưa khi nào anh có ý định đổi tên. Với anh, cái tên Trần Công Lý Ngư thực sự đã quá “sang” rồi.

“Khi còn nhỏ, đôi lúc mình cũng không thích tên của mình lắm, vì chưa hiểu hết ý nghĩa của nó. Chỉ thấy bạn bè được đặt bao nhiêu tên đẹp mà mình lại tên Ngư, nghe như con cá vậy, ai cũng trêu. Không thích thế nhưng chưa đòi đổi tên bao giờ, vì đó là tên ông đặt cho, ông có ngụ ý cả rồi”, anh Ngư chia sẻ.

Càng trưởng thành, anh càng thấy ông đặt tên cho mình thật ý nghĩa

Khi lớn lên, anh Ngư lại thấy yêu thích tên của mình hơn, cũng cảm ơn ông vì đã đặt cho anh cái tên thật đặc biệt lại đầy bí ẩn. Đây đích thị là cái tên không phải ai “muốn có là có”, nghe cả họ tên lại càng đặc biệt hơn.

“Có người suy đoán mãi không ra ý nghĩa tên của mình, người thì bảo chắc mình sinh ra ở miền sông nước, hay cả nhà mình gốc làng chài. Có người hiểu ý nghĩa là Cá Chép thì nghĩ ngay đến món om dưa. Tên mình thực sự rất thú vị”, anh Ngư hóm hỉnh nói.

Được biết, sau khi tốt nghiệp đại học, anh Ngư được điều động về Quân chủng Hải quân, phục vụ tại quần đảo Trường Sa. Lúc bấy giờ anh mới thấy “tên nó vận vào người” – đã là cá thì đúng là phải vùng vẫy ngoài khơi xa. Sau này, anh được phân công về Bệnh viện 108.

Anh Ngư chia sẻ, cũng vì cái tên độc lạ mà anh đã gặp phải những tình huống dở khóc dở cười tại bệnh viện. “Mình nhớ nhất là có 1 bạn bệnh nhân được mình chăm sóc lúc hôn mê. Khi tỉnh dậy chắc vẫn còn ảnh hưởng của thuốc nên nhìn tên mình thành Ngu. Bạn ấy hỏi ở đây có nhân viên y tế tên là Ngu không, khiến cả khoa phải phì cười”, anh Ngư kể lại.

Bác sĩ Ngư hiện đang công tác tại khoa Cấp cứu – Bệnh viện 108

Với nam bác sĩ, cái tên đặc biệt đã theo anh 40 năm cuộc đời cùng nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Anh tự nhận mình là người “hướng lung tung”, cũng giống như loài cá vẫy vùng khắp nơi. Trên trang cá nhân, anh thường xuyên chia sẻ những video hài hước, mong muốn truyền tải tới mọi người sự lạc quan và tình yêu cuộc sống.

Link nguồn: https://phunuphapluat.nguoiduatin.vn/me-lang-son-dat-ten-con-gai-la-vi-thi-co-nhan-vien-tu-phap-kheo-sua-thanh-cai-ten-vua-la-vua-hay-a627643.html

Bài viết Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Bố đơn thân giàu có vợ mất đã 10 năm đưa con gái đến phòng thí nghiệm để làm một xét nghiệm gen đặc biệt đắt đỏ , nhưng ngay khi nhìn thấy người dọn dẹp trước phòng, đứa trẻ liền hét lên: “Mẹ đến rồi!” và ngay sau đó thái độ của người phụ nữ khiến tất cả chết lặng… https://youth-channel.com/bo-don-than-giau-co-vo-mat-da-10-nam-dua-con-gai-den-phong-thi-nghiem-de-lam-mot-xet-nghiem-gen-dac-biet-dat-do-nhung-ngay-khi-nhin-thay-nguoi-don-dep-truoc-phong-dua-tre-lien-het-len-me.html Thu, 25 Dec 2025 11:49:59 +0000 https://youth-channel.com/?p=153104 Vợ tôi mất đã mười năm. Tai nạn giao thông, kết luận rõ ràng, không để lại điều gì mập mờ — ít nhất là với tất cả mọi người, trừ con gái tôi. Con bé năm nay mười hai tuổi. Thông minh, ít nói, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương và khuôn mặt. Từ nhỏ, nó đã nhiều lần chỉ vào người lạ rồi thì thầm:“Giống mẹ…” Tôi nghĩ đó chỉ là nỗi nhớ của một đứa trẻ lớn lên thiếu mẹ. Cho đến khi bác sĩ đề nghị một xét nghiệm gen đặc biệt, chi phí rất

Bài viết Bố đơn thân giàu có vợ mất đã 10 năm đưa con gái đến phòng thí nghiệm để làm một xét nghiệm gen đặc biệt đắt đỏ , nhưng ngay khi nhìn thấy người dọn dẹp trước phòng, đứa trẻ liền hét lên: “Mẹ đến rồi!” và ngay sau đó thái độ của người phụ nữ khiến tất cả chết lặng… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Vợ tôi mất đã mười năm.

Tai nạn giao thông, kết luận rõ ràng, không để lại điều gì mập mờ — ít nhất là với tất cả mọi người, trừ con gái tôi.

Con bé năm nay mười hai tuổi. Thông minh, ít nói, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương và khuôn mặt. Từ nhỏ, nó đã nhiều lần chỉ vào người lạ rồi thì thầm:“Giống mẹ…”

Tôi nghĩ đó chỉ là nỗi nhớ của một đứa trẻ lớn lên thiếu mẹ.

Cho đến khi bác sĩ đề nghị một xét nghiệm gen đặc biệt, chi phí rất cao, để kiểm tra một bất thường di truyền hiếm gặp liên quan đến ký ức cảm giác — thứ chỉ có thể truyền trực tiếp từ mẹ sang con.

Tôi đồng ý.

Sáng hôm đó, tôi đưa con đến một phòng thí nghiệm tư nhân nằm sâu trong khu nghiên cứu. Hành lang dài, trắng lạnh, mùi hóa chất thoang thoảng.

Ngay khi vừa bước tới cửa phòng xét nghiệm…

Con gái tôi bỗng giật mạnh tay tôi.

Rồi nó hét lên, giọng vỡ ra vì hoảng loạn lẫn vui mừng:

“MẸ ĐẾN RỒI!”

Tôi sững người.

Trước mặt chúng tôi là một người phụ nữ đang cúi lau sàn. Đồng phục dọn dẹp bạc màu. Tóc búi thấp. Dáng người gầy gò.

Cô ta ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc ấy —tim tôi như ngừng đập.

Không phải vì giống vợ tôi.Mà vì quá giống.

Cùng vết ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái.Cùng thói quen đưa tay chạm cổ khi căng thẳng.Cùng ánh nhìn… từng khiến tôi yêu suốt cả tuổi trẻ.

Người phụ nữ chết lặng khi nhìn thấy con bé.

Cây lau nhà rơi khỏi tay.Mặt cô tái đi.

Con gái tôi vùng khỏi tay tôi, chạy đến ôm chặt lấy chân cô:

“Mẹ đừng trốn nữa… con tìm mẹ lâu lắm rồi…”

Cả hành lang im phăng phắc.

Người phụ nữ run rẩy, rồi từ từ quỳ xuống, hai tay ôm mặt. Tiếng nấc bật ra — không kìm được.

Cô thì thào, giọng vỡ vụn:

“Xin lỗi con… mẹ không được phép quay về…”

Tôi lùi lại một bước.Mọi giả định mười năm qua sụp đổ trong đầu tôi cùng lúc.

Bác sĩ trưởng phòng thí nghiệm bước ra, sắc mặt nghiêm trọng:

“Anh nên biết sự thật. Tai nạn năm đó… không giet vợ anh. Cô ấy bị mất trí nhớ tạm thời. Khi hồi phục, cô ấy đã được chuyển sang chương trình bảo vệ nhân thân vì liên quan đến một vụ rò rỉ gen người.”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt —vợ tôi —mẹ của con tôi —một người đã sống mười năm với cái tên khác, công việc thấp nhất, đứng ngay trước phòng xét nghiệm… chỉ để được nhìn con từ xa.

Con gái tôi ngước lên, nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt sáng rực:

“Con biết mà. Mẹ chưa bao giờ bỏ con.”

Người phụ nữ gật đầu liên tục, nước mắt rơi xuống nền gạch trắng:

“Mẹ luôn ở đây… chỉ là không được gọi tên con.”

Tôi đứng đó, giàu có, thành đạt, nắm trong tay cả thế giới —nhưng lần đầu tiên hiểu ra:

Có những cuộc chia ly không phải vì hết yêu…mà vì sự thật quá lớn để một gia đình nhỏ có thể gánh nổi.

Bài viết Bố đơn thân giàu có vợ mất đã 10 năm đưa con gái đến phòng thí nghiệm để làm một xét nghiệm gen đặc biệt đắt đỏ , nhưng ngay khi nhìn thấy người dọn dẹp trước phòng, đứa trẻ liền hét lên: “Mẹ đến rồi!” và ngay sau đó thái độ của người phụ nữ khiến tất cả chết lặng… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải https://youth-channel.com/me-viet-thac-mac-vi-con-lam-toan-63-9-bi-co-gach-sai-len-mang-hoi-thi-tam-phuc-vi-loi-giai.html Tue, 23 Dec 2025 14:02:37 +0000 https://youth-channel.com/?p=153019 “Những bài toán hình ảnh thế này, ban đầu mình thấy đánh đố học sinh. Nhưng sau mới thấy rèn tư duy suy luận rất tốt” – một phụ huynh bình luận. Toán học ở bậc tiểu học không chỉ dừng lại ở việc làm quen với các con số hay phép tính cộng trừ đơn giản, mà còn là nền tảng quan trọng để rèn luyện tư duy suy luận cho học sinh. Thông qua việc phân tích đề bài, tìm mối quan hệ giữa các dữ kiện và suy nghĩ từng bước để đi đến lời giải, trẻ

Bài viết Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
“Những bài toán hình ảnh thế này, ban đầu mình thấy đánh đố học sinh. Nhưng sau mới thấy rèn tư duy suy luận rất tốt” – một phụ huynh bình luận.

Toán học ở bậc tiểu học không chỉ dừng lại ở việc làm quen với các con số hay phép tính cộng trừ đơn giản, mà còn là nền tảng quan trọng để rèn luyện tư duy suy luận cho học sinh.

Thông qua việc phân tích đề bài, tìm mối quan hệ giữa các dữ kiện và suy nghĩ từng bước để đi đến lời giải, trẻ dần hình thành khả năng logic, biết đặt câu hỏi “vì sao” và “như thế nào”, từ đó phát triển tư duy độc lập và kỹ năng giải quyết vấn đề ngay từ những năm đầu đến trường.

Giống như câu chuyện của một bà mẹ Việt dưới đây mở ra rất nhiều bài học của cả cha mẹ lẫn học sinh.

Bài kiểm tra toán của học sinh lớp 1 khiến mẹ thắc mắc.

Theo chia sẻ từ một bà mẹ có tài khoản mạng xã hội Tâm Nguyễn, con gái cô mang về nhà một bài kiểm tra toán bị cô giáo chấm “Sai” 2 phép tính nhưng bà mẹ soi đi soi lại vẫn không thể hiểu con đã làm sai ở đâu và phải làm như thế nào mới đúng?

Không thể tìm ra lời giải, người mẹ quyết định chia sẻ lên mạng xã hội và “cầu cứu” dân mạng.

Theo đó, bài toán đưa ra hai bức tranh khác nhau, một bức tranh vẽ những quả trứng và một bức tranh vẽ những quả táo. Yêu cầu đưa ra là học sinh hãy viết phép tính thích hợp.

Ngay lập tức, em học sinh đã có 2 phép tính cộng là 6 + 3 = 9 và 8 + 2 = 10.

Người mẹ lên mạng hỏi cách làm đúng.

Tuy nhiên, mọi việc không chỉ đơn giản như thế bởi cô giáo đã chấm “Sai” dưới 2 phép tính này.

Cũng giống như người mẹ, rất nhiều phụ huynh khác đều không thể hiểu em học sinh đã làm sai ở đâu và họ cũng không cho ra được phép tính đúng phải là như thế nào.

– Con tôi đang học lớp 1. Phải nói thật là chương trình Toán bây giờ khó quá. Không phải tôi giấu dốt, chồng tôi học Toán khá giỏi mà có những bài còn phải bó tay.

– Nhiều lúc tôi nghĩ hay là mình nên đi học lại lớp 1. Có những bài tôi phải suy nghĩ rất lâu mới ra, thì không hiểu các con làm sao có thể hiểu được.

– Nếu không đọc bình luận của mọi người, có khi tôi cũng không biết mình sai ở đâu và phải làm thế nào cho đúng.

Tuy vậy, cũng có một số phụ huynh khác đưa ra lời giải khá hợp lý cho bài toán này.

Tuy nhiên, không ít cha mẹ cho rằng dạng bài như vậy giúp rèn luyện tư duy cho học sinh, nhưng cách chấm bài của cô giáo lại có phần quá gò bó.

– Rèn tư duy nhưng lại gò bó thì rất khó chấp nhận. Đã là Toán tư duy thì nên cho học sinh được giải thích cách làm của mình. Nếu cách giải hợp lý thì vẫn nên cho điểm, như vậy mới thực sự khuyến khích tư duy. Tại sao lại ép buộc trẻ phải suy nghĩ theo đúng ý của người ra đề, trong khi rất nhiều hình vẽ ngay cả người lớn cũng không biết nên làm phép cộng hay phép trừ.

– Toán tư duy thì nên để trẻ được thoải mái suy nghĩ, miễn là kết quả đúng. Đây lại là kiểu tư duy có khuôn mẫu, buộc trẻ phải tư duy theo đúng cách của người khác mới được coi là đúng. Chưa kể nhiều bài tập chỉ là bản photocopy trắng đen, hình ảnh mờ nhạt, có hôm nhìn rất mỏi mắt.

– Với những dạng bài như thế này, nhiều khi cô giáo chỉ dạy học sinh làm phép cộng hoặc phép trừ. Nhưng theo tôi, cha mẹ nên dạy con theo bản chất của vấn đề. Ví dụ, nói với con rằng: đây là các quả trứng, nhưng có ba bạn đã chui ra khỏi vỏ rồi, như vậy là đi ra, là ít đi, thì con làm phép trừ. Hoặc có hai quả táo không còn xuất hiện nữa, vì đó là những quả táo ngon đã được chọn để ăn, mà ăn mất đi thì phải trừ bớt.

– Dạy như vậy, sau này con sẽ học bằng sự hiểu biết, chứ không chỉ học thuộc công thức.

Bài viết Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Nấu Thịt Đông: Chần nước Sôi hay nước Lạnh? Lỗi sai 90% người mắc phải khiến nước bị đục ngầu! https://youth-channel.com/nau-thit-dong-chan-nuoc-soi-hay-nuoc-lanh-loi-sai-90-nguoi-mac-phai-khien-nuoc-bi-duc-ngau.html Sat, 20 Dec 2025 06:00:48 +0000 https://youth-channel.com/?p=152913 Có những món ăn sinh ra là để dành riêng cho thời tiết giá lạnh. Khi gió mùa Đông Bắc tràn về, hay khi không khí Tết Nguyên Đán bắt đầu len lỏi, cũng là lúc căn bếp của những gia đình Bắc Bộ đỏ lửa với nồi thịt đông. Nhiều người nghĩ nấu thịt đông dễ, chỉ cần ninh nhừ rồi để lạnh. Nhưng để có được bát thịt đông “trong như hổ phách, mềm như thạch, ăn vào tan ngay đầu lưỡi” thì lại cần những bí quyết rất riêng mà không sách vở nào dạy kỹ bằng

Bài viết Nấu Thịt Đông: Chần nước Sôi hay nước Lạnh? Lỗi sai 90% người mắc phải khiến nước bị đục ngầu! đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Có những món ăn sinh ra là để dành riêng cho thời tiết giá lạnh. Khi gió mùa Đông Bắc tràn về, hay khi không khí Tết Nguyên Đán bắt đầu len lỏi, cũng là lúc căn bếp của những gia đình Bắc Bộ đỏ lửa với nồi thịt đông.

Nhiều người nghĩ nấu thịt đông dễ, chỉ cần ninh nhừ rồi để lạnh. Nhưng để có được bát thịt đông “trong như hổ phách, mềm như thạch, ăn vào tan ngay đầu lưỡi” thì lại cần những bí quyết rất riêng mà không sách vở nào dạy kỹ bằng kinh nghiệm của các bà, các mẹ.

Dưới đây là bí quyết để nấu nồi thịt đông chuẩn vị truyền thống từ 1kg thịt chân giò.

1. “Chọn mặt gửi vàng” – Khâu quyết định độ kết dính

Món thịt đông ngon hay không, 50% nằm ở khâu đi chợ. Đừng chỉ mua mỗi thịt chân giò. Bí mật của độ kết dính tự nhiên, không cần dùng bột gelatin công nghiệp, nằm chính ở bì heo.

  • Thịt chân giò (1kg): Hãy chọn khối thịt liền lạc, màu hồng tươi, ấn tay vào thấy độ đàn hồi tốt. Mặt cắt thịt phải khô ráo, không chảy nước.
  • Bì thăn hoặc bì mông (300g): Đây là “vũ khí bí mật”. Bì ở phần này phẳng, ít mỡ thừa và nhiều collagen nhất. Mua về phải cạo thật sạch lông, bóp muối và chanh kỹ lưỡng để khử mùi hôi.

2. Sơ chế: Đừng để “nước nóng” đánh lừa

Đây là sai lầm phổ biến nhất khiến nồi thịt đông bị đục. Rất nhiều người có thói quen chần thịt vào nước đang sôi sùng sục.

Bí quyết: Hãy cho thịt và bì đã rửa sạch vào nồi nước lạnh ngay từ đầu, thêm chút muối hạt và hành khô đập dập. Đun sôi lăn tăn.

Tại sao phải là nước lạnh? Vì khi nước nóng lên từ từ, các thớ thịt sẽ giãn nở, đẩy hết tiết thừa và tạp chất từ sâu bên trong ra ngoài dưới dạng bọt. Nếu thả ngay vào nước sôi, bề mặt thịt co lại đột ngột, “khóa” chặt chất bẩn bên trong, khiến nước dùng sau này khó mà trong được. Sau khi chần, hãy vớt ra và rửa lại nhiều lần dưới vòi nước chảy.

3. Nấu thịt: Sự kiên nhẫn tạo nên tinh hoa

Sau khi thái thịt miếng vừa ăn và ướp với chút nước mắm ngon, muối (và tiêu sọ đập dập nếu thích), chúng ta bước vào công đoạn quan trọng nhất: Ninh.

Có hai trường phái nấu:

  • Cách hiện đại: Phi thơm hành, xào thịt cho săn rồi đổ nước. Cách này thịt đậm đà nhưng nước dễ bị đục do mỡ xào.
  • Cách cổ truyền (Khuyên dùng): Không xào. Cho trực tiếp thịt và bì vào nồi, đổ nước nóng ngập mặt thịt.

Tuyệt chiêu lửa nhỏ: Khi nồi thịt sôi bùng, hãy hạ lửa xuống mức nhỏ nhất (liu riu). Trong suốt quá trình ninh 50-60 phút, tuyệt đối không đậy vung kín mít. Hãy mở hé vung. Việc này giúp nước không bị đục và mùi hôi (nếu còn sót) sẽ bay hơi hết. Trong lúc ninh, hãy chịu khó vớt bọt liên tục.

Ninh đến khi thịt mềm rục, collagen trong bì tiết ra làm nước sánh lại. Lúc này mới cho mộc nhĩ (đã ngâm nở, rửa sạch, thái sợi) vào.

  • Lưu ý: Mộc nhĩ chỉ nên nấu thêm khoảng 6-8 phút cuối. Nấu quá lâu mộc nhĩ sẽ nhũn, mất đi cái giòn sần sật thú vị. Cũng nên hạn chế dùng nấm hương nếu bạn muốn bát thịt đông có màu trong veo tinh khiết nhất.

4. Kết đông: Gói trọn “khí trời”

Khi thịt đã mềm, nước đã ngọt, múc thịt ra bát. Ngày xưa, các cụ thường đặt mâm thịt đông ra ngoài sân, phơi sương, phơi cái lạnh căm căm của đêm đông để món ăn hấp thụ “khí trời”. Cái lạnh tự nhiên làm thịt đông lại từ từ, tạo nên vị ngọt thanh rất lạ.

Ngày nay, tiện nhất là để nguội rồi cho vào ngăn mát tủ lạnh. Nhưng cảm giác chờ đợi nồi thịt đông lại sau một đêm vẫn là một sự háo hức khó tả.

Thành phẩm và thưởng thức

Một bát thịt đông đạt chuẩn khi úp ngược ra đĩa vẫn đứng vững, nguyên khối, rung rinh như thạch. Nhìn vào thấy rõ từng miếng thịt hồng, xen lẫn sợi mộc nhĩ nâu đen nằm lơ lửng trong lớp thạch trong veo.

Thịt đông mà ăn với cơm nóng thì “trôi cơm” vô cùng. Nhưng đỉnh cao nhất là ăn kèm với dưa hành muối chua hoặc dưa cải. Cái béo ngậy, mát lạnh, tan chảy của thịt đông quyện với vị chua giòn, cay nồng của dưa hành tạo nên hương vị Tết không thể lẫn vào đâu được.

Món ăn dân dã, nguyên liệu rẻ tiền, nhưng lại chứa đựng sự tinh tế và tỉ mỉ của người nội trợ. Chúc bạn thành công với món thịt đông để mâm cơm mùa lạnh thêm phần ấm cúng!

Bài viết Nấu Thịt Đông: Chần nước Sôi hay nước Lạnh? Lỗi sai 90% người mắc phải khiến nước bị đục ngầu! đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Chồng đi công tác ăn nằm với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà https://youth-channel.com/chong-di-cong-tac-an-nam-voi-nhan-tinh-ca-nam-troi-chang-them-ngo-ngang-gi-toi-vo-con-o-nha.html Wed, 10 Dec 2025 05:02:31 +0000 https://youth-channel.com/?p=152656 Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng sinh. Tiếng hét đau đớn của cô bồ nhí vọng ra khiến Tuấn xót xa ruột gan. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện. Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong men say tình ái với Lan – cô thư ký trẻ đẹp, nóng bỏng và biết chiều chuộng. Lấy

Bài viết Chồng đi công tác ăn nằm với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng sinh. Tiếng hét đau đớn của cô bồ nhí vọng ra khiến Tuấn xót xa ruột gan. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong men say tình ái với Lan – cô thư ký trẻ đẹp, nóng bỏng và biết chiều chuộng. Lấy lý do “đi biệt phái mở rộng chi nhánh miền Nam”, Tuấn dọn hẳn ra khỏi nhà, để mặc Linh – người vợ tào khang và đứa con gái 5 tuổi ở lại Hà Nội. Thời gian đầu, Linh còn gọi điện hỏi han, nhưng Tuấn luôn gắt gỏng: “Anh bận họp”, “Đang đi tiếp khách”, “Đừng làm phiền anh”. Dần dần, những cuộc gọi thưa thớt rồi tắt hẳn. Tuấn hí hửng nghĩ vợ mình ngu ngơ, tin chồng tuyệt đối. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của đàn bà đôi khi là tiếng sấm báo hiệu cơn bão lớn nhất.

Lan mang thai con trai. Tin này khiến Tuấn sướng phát điên. Anh là con trai độc đinh, áp lực nối dõi tông đường luôn đè nặng. Linh chỉ sinh được con gái, lại hay đau ốm, khiến anh chán ngán. Vì thế, Tuấn dồn hết tiền bạc, tâm trí cho Lan. Anh mua căn hộ cao cấp, sắm xe sang, và giờ là đặt phòng sinh VIP nhất cho “hoàng tử” sắp chào đời. Anh quên hẳn, hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình.

“Oa… Oa…” Tiếng khóc trẻ thơ vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Cánh cửa phòng sinh mở ra, y tá tươi cười: “Chúc mừng anh, bé trai, nặng 3,8kg, mẹ tròn con vuông.” Tuấn lao vào phòng như một cơn gió. Lan nằm trên giường, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Bên cạnh là đứa bé đỏ hỏn đang ngủ say. Tuấn rưng rưng nước mắt, cúi xuống hôn lên trán nhân tình: “Cảm ơn em! Em là ân nhân của đời anh. Anh sẽ cho mẹ con em tất cả.”

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại mở. Không phải bác sĩ, mà là một nhân viên giao hàng mặc đồng phục chỉnh tề, trên tay ôm một hộp quà lớn được gói bọc sang trọng bằng nhung đỏ: “Xin hỏi ai là anh Trần Minh Tuấn?”. “Là tôi.” Tuấn ngạc nhiên. “Ai gửi thế?”. “Người gửi yêu cầu giấu tên, chỉ nhắn là quà mừng bé chào đời.”– nhân viên giao hàng tiếp lời.

Tuấn cười lớn, quay sang Lan: “Chắc là đối tác của anh biết tin. Em xem, con mình có phúc chưa kìa“. Anh háo hức xé lớp giấy gói. Bên trong là một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo. Tuấn mở nắp. Không có vàng bạc, không có đồ chơi đắt tiền. Trong hộp chỉ có ba thứ: Một tờ giấy A4, một chiếc USB và một phong bì xét nghiệm ADN.

Nụ cười trên môi Tuấn tắt ngấm. Lan tò mò nhoài người dậy: “Cái gì thế anh“? Tuấn cầm tờ giấy A4 lên đầu tiên. Đó là “Quyết định thi hành án và niêm phong tài sản”. Mắt anh hoa lên. Căn nhà anh đang ở với Lan, chiếc xe anh đang đi, và cả số cổ phần công ty anh đứng tên… tất cả đều đã bị phong tỏa hoặc sang tên cho người khác vì khoản nợ khổng lồ mà anh đã ký bảo lãnh cho một “dự án ma” cách đây 6 tháng.

“Cái quái gì thế này?” Tuấn gầm lên, tay run rẩy. Dự án đó… là do Linh giới thiệu, cô ấy bảo chỉ cần ký tên để hợp thức hóa giấy tờ giúp gia đình cô ấy, cô ấy sẽ lo mọi thứ. Lúc đó anh đang mải mê với Lan nên ký vội cho xong chuyện. Tiếp theo, anh cầm chiếc USB lên. Vì không có máy tính, anh vội vàng xé toạc chiếc phong bì thứ ba. Tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN rơi ra.

Người yêu cầu: Nguyễn Thùy Linh. Mẫu 1: Trần Minh Tuấn. Mẫu 2: Bé trai sơ sinh (Mẫu thu từ nước ối chọc ối tuần thứ 16). Kết luận: KHÔNG CÙNG HUYẾT THỐNG. Tuấn chết lặng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân. Anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy, rồi nhìn sang đứa bé đang ngủ, rồi nhìn Lan. Lan tái mét mặt mày khi nhìn thấy dòng chữ “ADN”.

“Anh… anh nghe em giải thích…” Lan lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm. “Câm mồm!” Tuấn hét lên, khiến đứa bé giật mình khóc thét. “Cô lừa tôi? Một năm qua cô lừa tôi nuôi con thằng khác“? Điện thoại của Tuấn bỗng rung lên bần bật. Là một tin nhắn video từ Linh. Tuấn run rẩy bấm xem. Trong video, Linh đang ngồi trong một căn phòng bệnh viện khác, nhưng không hào nhoáng như ở đây. Đó là phòng hồi sức tích cực. Cô tiều tụy, nhưng ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng đến rợn người.

“Chào anh, người chồng ‘bận rộn’. Khi anh xem video này, chắc anh đã nhận được quà. Anh thích chứ?

Một năm qua, anh mải mê xây tổ ấm với người khác, anh quên mất rằng tôi mới là người nắm giữ tài chính của công ty. Anh ký giấy ủy quyền toàn phần cho tôi để ‘rảnh tay’ đi công tác, anh nhớ không? Cảm ơn anh, nhờ thế mà tôi đã kịp bán hết tài sản đứng tên anh để lo cho con gái chúng ta. Bé Bông vừa trải qua ca phẫu thuật tim thứ hai. Lúc con đau đớn gọi ‘Bố ơi’, anh đang bận chọn tên cho con trai người khác. Lúc bác sĩ bảo cơ hội sống chỉ còn 50%, anh đang bận mua váy bầu cho cô ta.

Anh à, tôi biết cái thai đó không phải của anh từ khi nó mới 3 tháng. Tôi im lặng, vì tôi muốn anh nếm trải cảm giác hy vọng tột cùng rồi thất vọng tột độ. Tôi muốn anh trắng tay đúng vào ngày anh nghĩ mình có tất cả. Lan à, chị cũng gửi lời chào em. Người tình cũ của em – bố đứa bé – vừa ra tù hôm qua đấy. Chị đã gửi địa chỉ phòng sinh cho hắn. Chắc hắn sắp đến thăm mẹ con em rồi.”

Video kết thúc bằng nụ cười nhạt thếch của Linh.

Tuấn đánh rơi điện thoại xuống sàn. Anh khuỵu xuống, tiếng khóc nấc nghẹn ứ trong cổ họng bật ra thành tiếng hú ghê rợn. Anh đã mất tất cả. Tài sản, danh dự, gia đình, và cả chút nhân tính cuối cùng. Cánh cửa phòng bệnh lại mở toang. Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình, khuôn mặt bặm trợn bước vào, theo sau là hai tên đàn em. Hắn nhìn Lan, cười khẩy: “Em yêu, trốn anh kỹ thế? Nghe nói em đẻ con cho anh rồi hả?”

Lan hét lên kinh hoàng, co rúm người lại.Tuấn ngồi bệt dưới sàn lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa. Trong đầu anh lúc này không phải là hình ảnh Lan, cũng không phải đứa bé kia, mà là tiếng gọi yếu ớt của con gái anh: “Bố ơi… Bố đâu rồi?” Nhưng đường về nhà, giờ đây đã xa ngàn dặm, và cánh cửa ấy đã vĩnh viễn khép lại với anh.

Bài viết Chồng đi công tác ăn nằm với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng. https://youth-channel.com/nguoi-me-ay-buoc-ra-khoi-nha-trong-buoi-sang-binh-thuong-nhu-bao-ngay-chi-noi-mot-cau-me-di-cho-mot-lat-roi-ve-nhung-ba-da-bien-mat-khong-dau-vet-suot-11-nam-dai-dang-dang.html Thu, 04 Dec 2025 03:59:35 +0000 https://youth-channel.com/?p=152522 Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng. Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà

Bài viết Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng. đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Buổi sáng hôm ấy bình yên như bao ngày. Bà Hằng lúi húi buộc lại túi rác rồi quay sang nói với chồng và hai đứa con: “Mẹ đi chợ một lát rồi về, trưa mình làm món cá kho nhé.” Giọng bà nhẹ như gió, chẳng ai có thể ngờ đó lại là câu nói cuối cùng họ nghe từ bà trong suốt 11 năm dài đằng đẵng.

Chiếc xe đạp màu xanh của bà lăn bánh ra khỏi ngõ. Bà gầy gò, nhưng luôn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Người dân trong xóm quen lắm hình ảnh bà ghé sạp rau quen, mua dăm ba thứ rồi về sớm để kịp nấu bữa trưa cho gia đình. Thế nhưng hôm ấy, bà đi mà không trở về.

Đến trưa, cơm đã sẵn nhưng không thấy mẹ đâu. Hai đứa con khi ấy còn nhỏ cứ chạy ra ngõ nhìn ngó rồi lại chạy vào hỏi ba: “Sao mẹ lâu thế hả ba?” Ông Nam — chồng bà Hằng — ban đầu còn bình thản, nghĩ chắc vợ gặp người quen nên nán lại. Nhưng đến chiều, khi bóng nắng nhạt dần mà bà vẫn không xuất hiện, lòng ông bắt đầu nóng như lửa đốt.

Điện thoại của bà để ở nhà. Người ngoài chợ bảo buổi sáng có thấy bà ghé mua ít rau, rồi đạp xe đi hướng khác với thường ngày. Không ai thấy bà sau đó nữa.

Ba ngày đầu, cả nhà chạy đôn chạy đáo tìm khắp nơi. Đến ngày thứ bảy, công an vào cuộc. Xe đạp của bà được tìm thấy bên một bờ kênh cách nhà gần 20 km. Không dấu hiệu vật lộn, không giấy tờ, cũng không một manh mối. Như thể bà Hằng bốc hơi khỏi thế gian.

Tin đồn nổi lên: nào là tai nạn, bị kẻ xấu bắt cóc, bỏ nhà ra đi… Người ta bảo đủ thứ, nhưng không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra. Ông Nam vừa tìm vừa hy vọng, nhưng mỗi ngày trôi qua lại thêm phần tuyệt vọng. Hai đứa trẻ lớn lên trong nỗi ám ảnh và trống trải: “Sao mẹ không về? Sao mẹ không nói gì?”

Thời gian lặng lẽ trôi. Gia đình dần học cách sống tiếp, nhưng không ai thực sự nguôi được nỗi mất mát. Cho đến một buổi chiều năm thứ 11, khi con gái bà — nay đã thành thiếu nữ — mở chiếc rương gỗ cũ của mẹ để tìm vài món đồ lưu niệm. Trong đó, cô phát hiện một phong bì đã ngả màu, bên trong là một tập giấy được xếp gọn cùng chiếc vòng tay bạc mà bà luôn nâng niu.

Khi những hàng chữ đầu tiên hiện ra — nét chữ của mẹ — trái tim cô như thắt lại.

Sự thật bắt đầu hé lộ… nhưng hoàn toàn khác với mọi giả định bấy lâu.

Ngày hôm ấy, khi mở phong bì, tay Trang run lẩy bẩy. Cô gọi ba và anh trai vào. Ba người ngồi sát bên nhau trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tập giấy hóa ra là những trang nhật ký được viết trong nhiều tháng trước khi mẹ biến mất.

Nét chữ của mẹ vẫn vậy: mềm mại, chỉn chu, đôi lúc hơi run khi bà xúc động. Nhưng nội dung… lại khiến cả nhà chết lặng.

“Nếu một ngày nào đó tôi phải rời đi, mong các con hiểu rằng mẹ chưa bao giờ muốn điều đó. Mẹ chỉ… không còn lựa chọn.”

Những dòng chữ như đánh mạnh vào ngực. Không còn lựa chọn? Tại sao? Trang lật tiếp.

Hóa ra, suốt gần một năm trước khi mất tích, bà Hằng đã âm thầm mang bệnh. Bệnh tình không rõ ràng, chỉ là những cơn đau lạ, những lần ngất giữa chợ. Bà đi khám một mình vì sợ làm gia đình lo. Trong nhật ký, bà kể bác sĩ nghi ngờ bà mắc một bệnh hiểm nghèo hiếm gặp, cần điều trị lâu dài và tốn kém, cơ hội cũng không nhiều. Nhưng bà không dám nói.

Bà viết:“Các con còn nhỏ. Nhà mình còn nợ. Tôi không thể là gánh nặng. Nếu tôi nằm xuống, họ sẽ khổ hơn. Tôi phải tìm một cách khác.”

Đọc được đến đó, ông Nam bật khóc như chưa từng khóc bao giờ. Suốt 11 năm, ông trách bản thân, trách cả số phận, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ vợ mình đã giữ nỗi đau ấy một mình. Ông không biết bà đã chịu đựng thế nào.

Rồi đến đoạn khiến cả nhà sững sờ:

“Tôi gặp một nhóm thiện nguyện ở ngoại tỉnh. Họ nói có thể giúp tôi điều trị, nhưng phải rời đi trong bí mật vì đó là chương trình dành cho các bệnh nhân đặc biệt. Họ sợ việc công bố sẽ làm quá tải bệnh viện. Họ yêu cầu tôi không liên lạc trong thời gian điều trị. Tôi biết điều này thật điên rồ, nhưng tôi muốn sống… vì các con.”

Những dòng cuối cùng viết trước ngày bà đến chợ:

“Mai tôi lên đường. Tôi hứa sẽ quay lại. Tôi hứa.”

Cả gia đình chết lặng.Không bắt cóc.Không bỏ trốn.Không điều bí ẩn.

Chỉ là một người mẹ… cố gắng sống, nhưng không muốn ai đau vì mình.

Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó:

Nếu bà đi điều trị… tại sao 11 năm rồi không về?

Tại sao không một thông tin nào được gửi về nhà?

Trong phong bì còn một tờ giấy nữa — địa chỉ một trại điều dưỡng nhỏ ở một tỉnh miền Trung.

Ông Nam đứng dậy, tay siết tờ giấy đến nhàu nát:“Chúng ta phải đi. Ngay bây giờ.”

Ba cha con lên đường ngay trong đêm. Quãng đường dài khiến ai cũng mệt lả, nhưng không ai ngủ nổi. Cảm xúc hỗn độn: hy vọng, hoang mang, sợ hãi — xen lẫn niềm vui mỏng manh rằng có thể mẹ vẫn còn sống.

Trại điều dưỡng nằm nép mình bên sườn đồi. Một nơi cũ kỹ nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Khi gia đình đến, người quản lý — một phụ nữ ngoài năm mươi — nhìn địa chỉ trên tờ giấy và khẽ gật đầu.

“Vâng… chúng tôi từng tiếp nhận một bệnh nhân tên Hằng.”

Câu nói ấy khiến cả ba người như nghẹt thở.

Người quản lý kể: Bà Hằng được đưa đến đây bởi một tổ chức y tế từ thiện. Bà nhập viện trong tình trạng rất yếu. Nhưng quan trọng hơn — và đau lòng hơn — là sau thời gian điều trị, bà bị di chứng mất trí nhớ tạm thời do phản ứng thuốc và biến chứng bệnh.

Bà tỉnh lại nhưng không nhớ gia đình ở đâu. Không nhớ địa chỉ, không nhớ số điện thoại. Cũng không có giấy tờ tùy thân mang theo vì lúc rời nhà bà chỉ mang ví vài thứ lặt vặt. Những người tại trại điều dưỡng cố tìm thông tin nhưng không được — bà chỉ nhớ tên các con và chồng, nhưng không nhớ họ, không nhớ nơi sống.

Trong suốt nhiều năm, bà sống như một người bình phục chậm, làm công việc nhẹ trong khu điều dưỡng, giúp chăm sóc vườn cây. Ai hỏi cũng chỉ biết bà là “cô Hằng được đưa đến đây bằng từ thiện một lần lâu rồi.”

Trang òa khóc ngay khi nghe đến đó. Ông Nam chỉ im lặng, hai bàn tay run không ngừng.

Người quản lý dẫn họ ra khu vườn nhỏ phía sau. Và ở đó — dưới tán cây sứ trắng — một người phụ nữ đang tưới nước.

Mái tóc đã bạc nhiều. Dáng người gầy hơn trước.Nhưng… là mẹ.

Trang bật khóc chạy đến: “Mẹ ơi!”

Người phụ nữ giật mình, quay lại. Ánh mắt bà bối rối, xa lạ… rồi bất giác rung lên. Bà nhìn Trang, nhìn ông Nam, nhìn người con trai — từng gương mặt, từng ánh mắt.

Có điều gì đó trong bà chuyển động.

Một phút.Rồi hai phút.Rồi bà thì thầm, giọng run như gió thoảng:

“Trang… Minh…? Anh Nam…?”

Khoảnh khắc ấy, cả gia đình ôm chầm lấy nhau. Những năm tháng đau đớn, lạc lối, nuối tiếc như vỡ òa thành tiếng khóc.

Bà Hằng chưa nhớ lại hoàn toàn mọi thứ, nhưng ký ức về con, về gia đình… bắt đầu trở về từng chút một. Trong những ngày sau đó, cả nhà ở lại trại điều dưỡng, cùng bà trị liệu và hồi phục trí nhớ.

Một buổi tối, khi cả nhà ngồi cạnh nhau, bà Hằng nắm tay chồng, giọng nghẹn:

“Em xin lỗi… Vì đã để mọi người chờ lâu như vậy.”

Ông Nam chỉ lắc đầu, chạm nhẹ vào bàn tay gầy yếu của vợ:

“Em về được là đủ rồi. Tất cả những năm qua… anh không trách gì em cả.”

Ngoài hiên, gió chiều thổi qua vườn sứ. Hương hoa nhẹ như một lời hồi sinh.

Sau 11 năm lưu lạc, cuối cùng, người mẹ đã trở về.

Một câu chuyện không có phép màu, nhưng có điều kỳ diệu duy nhất mà đời thực có thể mang lại: tình yêu gia đình — thứ sợi dây dù bị kéo căng đến đâu cũng không bao giờ đứt.

Bài viết Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng. đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Vừa từ quê lên thì con trai 5t thì thầm vào tai mẹ: “Mẹ ơi bố đang tập thể dục trong phòng ng:ủ với cô nào ấy ạ” https://youth-channel.com/vua-tu-que-len-thi-con-trai-5t-thi-tham-vao-tai-me-me-oi-bo-dang-tap-the-duc-trong-phong-ngu-voi-co-nao-ay-a.html Sun, 30 Nov 2025 05:59:49 +0000 https://youth-channel.com/?p=152199 Vừa đặt chân xuống sân chung cư sau chuyến xe khách từ quê lên, người còn chưa kịp duỗi thẳng, Lan đã thấy cu Bon – cậu con trai 5 tuổi – chạy lon ton ra đón. Nó lao đến ôm chân mẹ, ngước đôi mắt đen láy lên thì thầm, giọng nhỏ như giấu chuyện động trời: – Mẹ ơi… bố đang tập thể dục trong phòng ngủ với một cô nào ấy ạ. Cả tiếng đồng hồ rồi chưa ra… Lan đứng sững lại. Trong thoáng chốc, mặt cô nóng bừng rồi lạnh toát. Cô cố giữ nụ

Bài viết Vừa từ quê lên thì con trai 5t thì thầm vào tai mẹ: “Mẹ ơi bố đang tập thể dục trong phòng ng:ủ với cô nào ấy ạ” đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Vừa đặt chân xuống sân chung cư sau chuyến xe khách từ quê lên, người còn chưa kịp duỗi thẳng, Lan đã thấy cu Bon – cậu con trai 5 tuổi – chạy lon ton ra đón. Nó lao đến ôm chân mẹ, ngước đôi mắt đen láy lên thì thầm, giọng nhỏ như giấu chuyện động trời:

– Mẹ ơi… bố đang tập thể dục trong phòng ngủ với một cô nào ấy ạ. Cả tiếng đồng hồ rồi chưa ra…

Lan đứng sững lại.

Trong thoáng chốc, mặt cô nóng bừng rồi lạnh toát. Cô cố giữ nụ cười, cúi xuống vuốt đầu con:

– Con nói gì cơ?

– Dạ… con nghe tiếng giường kêu “cót két”, với tiếng thở mạnh, bố bảo con ra phòng khách chơi, không được mở cửa. Bố bảo bố tập thể dục… nhưng mà… cô ấy kêu đau… chắc bài tập khó lắm mẹ ạ.

Lan hít một hơi dài.

Cô không khóc. Không nổi giận. Không gào thét.

Cô chỉ cảm thấy… một sự bình tĩnh lạ lùng tràn lên trong ngực. Như thể tất cả những gì cần biết, cô đã biết rồi.

– Ừ, mẹ hiểu rồi. Con ngoan lắm. – Lan mỉm cười, ánh mắt sáng lên một thứ gì đó sắc lạnh – Giờ con ở đây với bà tổ trưởng một lát nhé, mẹ lên xem bố tập bài gì.

Lan gõ cửa phòng bà tổ trưởng tầng dưới, nói vài câu gửi con rồi bình thản xách túi bước lên phòng, từng bước đều đặn như không hề có bão tố nào đang chờ phía sau.

Khi mở cửa nhà, tiếng động trong phòng ngủ lập tức im bặt.

Lan đặt túi xuống, tháo khăn quàng cổ, rồi bước vào bếp như thể chẳng có gì xảy ra. Cô còn cẩn thận rót ly nước, uống một ngụm.

Rồi cô mở cửa phòng ngủ.

Cảnh tượng trước mắt không khiến cô sốc – chỉ khiến cô chán nản.

Quân – chồng cô – mặt đỏ gay, vừa vội vừa run khi kéo chăn che thân. Bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ, son môi còn lem, tóc tai rối bời, cố gượng gạo nở một nụ cười khúm núm.

– A… Lan… Em về khi nào vậy?

Lan vẫn rất nhẹ nhàng:

– Mới tức thì. Em nghe con bảo anh đang tập thể dục? Bài này… chắc cường độ cao nhỉ?

Quân nghẹn họng, mặt tím tái.

Cô gái kia vội lắp bắp:

– Chị ơi… em… em với anh ấy…

– Từ từ – Lan giơ tay – Chưa đến lượt cô.

Không khí đặc quánh lại.

– Quân, anh mặc quần áo vào. Xuống phòng khách. Tôi có chuyện muốn nói.

Giọng Lan không to nhưng sắc đến mức khiến cả hai người đứng hình.

Trong phòng khách.

Quân cố gắng tỏ vẻ ăn năn, còn cô gái thì cúi gằm mặt. Lan ngồi xuống ghế đối diện, khoanh chân, gương mặt bình thản như đang ngồi họp công việc.

– Trước khi tôi nói, tôi muốn cả hai nghe rõ: tôi không khóc. Không níu kéo. Không làm ầm lên. Tôi chỉ xử lý.

Quân run rẩy:

– Lan… anh sai rồi… nhưng chỉ là phút nông nổi…

– Ồ, nông nổi kéo dài cả tiếng đồng hồ, đến mức con trai 5 tuổi của anh tưởng anh tập thể dục? – Lan nhếch môi.

Quân im bặt.

Lan chuyển ánh mắt sang cô gái:

– Còn cô. Cô làm nghề tự do? Hay có hợp đồng gì với chồng tôi?

Cô gái lắp bắp:

– Dạ… không có… chỉ là… tụi em quen nhau thời gian ngắn…

– Tốt. Vậy bây giờ cô mở điện thoại ra. Livestream cho tôi. – Lan nói tỉnh rụi.

Cả hai người đều giật nảy.

– C… chị nói gì ạ?

– Livestream. Ngay. – Lan lặp lại – Tôi muốn cô nói rõ ràng: “Tôi xin lỗi vì đã chen vào gia đình người khác.” Chỉ cần một phút thôi. Không thóa mạ, không chửi rủa. Tôi chỉ cần lời xin lỗi công khai, để sau này con trai tôi lớn lên không ai bảo mẹ nó yếu đuối, nhu nhược.

Quân tái xanh:

– Lan! Em không thể làm vậy! Mất mặt anh!

– À, tôi còn chưa định xong đâu. – Lan chậm rãi – Hoặc là cô ấy livestream xin lỗi. Hoặc là tôi in hình hai người từ camera nhà hàng hôm trước, gửi cho công ty anh. Anh chọn.

Quân ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi chảy hột.

Cô gái run run cầm điện thoại. Livestream đúng một phút. Lời xin lỗi rõ ràng. Đầy đủ. Không vòng vo.

Tắt livestream, cô ta gần như bật khóc, xin Lan đừng phá gia đình mình. Lan chỉ lạnh lùng:

– Gia đình tôi đã bị cô phá rồi. Giờ cô đi đi. Từ giờ trở về sau đừng để tôi nhìn thấy bóng dáng cô ở bất kỳ nơi nào quanh con trai tôi.

Cô gái ôm túi, chạy trối chết khỏi căn hộ.

Căn phòng chỉ còn lại Lan và Quân.

Quân quỳ xuống, hoảng loạn:

– Lan… cho anh cơ hội… anh sai rồi…

Lan nhìn anh, ánh mắt mệt mỏi.

– Anh có biết điều khiến tôi đau nhất là gì không?

Quân im lặng.

– Là con trai anh phải đưa tôi thông tin… về chính sự phản bội của bố nó. Một đứa trẻ bị đặt vào vị trí người lớn. Anh hiểu không?

Quân cúi gằm mặt, nước mắt ứa ra.

Lan đứng dậy:

– Tôi không ly hôn. Ít nhất là lúc này. Nhưng từ hôm nay, hai vợ chồng sống tách phòng. Anh muốn sửa sai? Tự chứng minh. Không lời giải thích nào cứu anh được nữa.

Cô lấy chìa khóa, bước ra khỏi cửa:

– Tôi ra đón con. Anh dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ. Vậy cũng coi như một… bài tập thể dục khác.

Nói rồi, Lan rời đi, để lại Quân quỳ giữa sàn nhà với nỗi sợ còn lớn hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Từ hôm đó, mỗi lần nghe tiếng bước chân của vợ ngoài hành lang, Quân lại giật mình. Còn cô nhân tình kia? Cắt đứt liên lạc hoàn toàn, không dám bén mảng tới khu chung cư nữa.

Bởi vì họ đã gặp phải người phụ nữ tưởng mềm mại nhưng có cú “ra đòn” cao tay đến mức khiến cả đời không dám quên.

Bài viết Vừa từ quê lên thì con trai 5t thì thầm vào tai mẹ: “Mẹ ơi bố đang tập thể dục trong phòng ng:ủ với cô nào ấy ạ” đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>