CHỒNG TÔI LỪA TÔI NÓI LÀ ĐI CÔNG TÁC NỬA ĐÊM LẠI BỊ ĐƯA VÀO BỆNH VIỆN KHI TÔI CHẠY ĐẾN BỆNH VIỆN THÌ HOÀN TOÀN CHẾT LĂNG. TÔI LIỀN GỌI CÔNG AN VÀ LUẬT SƯ ĐẾN…
Chồng tôi – Trần Minh Quân – nói với tôi rằng anh phải đi công tác gấp hai ngày ở Đà Nẵng. Anh còn cẩn thận để lại lịch trình, vé máy bay điện tử và dặn tôi khóa cửa sớm vì trời đang mưa nhiều. Tôi không nghi ngờ gì. Chúng tôi kết hôn đã tám năm, có một con gái sáu tuổi, cuộc sống tuy không giàu có nhưng yên ổn.
Đêm đó, khoảng gần một giờ sáng, tôi đang ngủ thì điện thoại reo liên tục. Số lạ. Khi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng một nữ y tá gấp gáp:“Chị có phải là người nhà của anh Trần Minh Quân không? Anh ấy đang cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.”
Tôi chết lặng. Quân đang ở Đà Nẵng cơ mà?
Tôi hỏi dồn dập thì chỉ nhận được câu trả lời: “Chị đến ngay đi, tình trạng rất nguy kịch.”Tôi vội vã mặc quần áo, gọi taxi, tim đập loạn xạ suốt quãng đường hơn hai mươi phút đến bệnh viện. Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm giả thuyết, nhưng không cái nào hợp lý.
Khi tôi chạy đến khoa cấp cứu, một bác sĩ chặn tôi lại. Ông nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.“Chúng tôi rất tiếc… bệnh nhân đã ngưng tim trước khi người nhà tới.”
Tôi không tin vào tai mình. Tôi lao vào phòng, nhìn thấy chồng mình nằm bất động trên băng ca, mặt tái nhợt, trên cổ áo còn vương mùi nước hoa lạ – không phải loại anh hay dùng. Tôi gào lên, chân khuỵu xuống.
Trong lúc tôi còn đang choáng váng, một điều khiến tôi rùng mình: trong túi áo vest của Quân có một chiếc điện thoại khác, không phải máy anh dùng hằng ngày. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc:“Anh đến chưa? Em đợi mệt rồi.”
Tôi bắt đầu nhận ra: anh không hề đi công tác.
Linh cảm có điều bất thường, tôi lập tức gọi cho công an và nhờ một người bạn giới thiệu luật sư Nguyễn Hoàng Duy đến bệnh viện ngay trong đêm. Khi họ tới, tôi chỉ nói một câu trong nước mắt:“Chồng tôi chết không bình thường. Tôi muốn làm rõ mọi thứ.”
Sáng hôm sau, thi thể của Quân được chuyển sang pháp y để khám nghiệm. Tôi ngồi trong phòng chờ cùng luật sư Duy và một điều tra viên tên Thiếu tá Phạm Quốc Hùng. Họ hỏi tôi rất nhiều câu hỏi: về cuộc hôn nhân, về chuyến “công tác”, về các mối quan hệ của chồng tôi.
Tôi thú nhận rằng dạo gần đây Quân hay về muộn, điện thoại luôn để úp màn hình, đôi khi ra ban công nghe máy rất lâu. Nhưng tôi chưa từng nghĩ anh phản bội.
Công an kiểm tra chiếc điện thoại lạ tìm thấy trên người Quân. Đó là một máy dùng sim rác, chỉ liên lạc với duy nhất một số – lưu tên là “Mai”. Lần theo lịch sử định vị, họ phát hiện Quân không hề rời khỏi tỉnh. Đêm qua, anh ở tại một nhà nghỉ nhỏ ngoại ô, cách bệnh viện chưa tới năm cây số.
Kết quả khám nghiệm ban đầu cho thấy Quân tu vong do suy tim cấp, nhưng trong máu có nồng độ thuốc kích thích vượt mức cho phép. Không phải ma túy, mà là một loại thuốc tăng cường sinh lý bị cấm lưu hành.
Công an mời Lê Thị Mai, 32 tuổi, nhân viên bán mỹ phẩm online, đến làm việc. Mai khai rằng cô và Quân quen nhau gần một năm, gặp gỡ lén lút vì Quân nói đã ly thân vợ. Đêm xảy ra sự việc, Quân uống thuốc do chính Mai đưa, nói là “hàng xách tay an toàn”.
Luật sư Duy yêu cầu làm rõ nguồn gốc thuốc. Qua điều tra, công an phát hiện Mai không chỉ bán mỹ phẩm mà còn buôn lậu thuốc trôi nổi. Loại thuốc Quân dùng từng gây nhiều ca đột tử nhưng chưa bị xử lý triệt để.
Mai bật khóc, nói rằng cô không cố ý giet Quân. Nhưng công an xác định: hành vi cung cấp thuốc cấm dẫn đến hậu quả chết người là đủ yếu tố để khởi tố.
Trong lúc đó, tôi phát hiện thêm một cú sốc khác: Quân đã chuyển gần một tỷ đồng trong tài khoản chung của vợ chồng cho Mai trong vòng sáu tháng. Số tiền đó vốn để mua nhà cho con gái tôi.
Tôi không còn khóc nổi nữa. Nỗi đau mất chồng giờ đây chồng thêm sự phản bội, lừa dối và mất mát tài chính. Tôi yêu cầu luật sư đại diện cho tôi trong cả vụ án hình sự lẫn dân sự.
Tôi không muốn trả thù. Tôi chỉ muốn sự thật được phơi bày, để cái chết của chồng tôi không bị coi là một tai nạn đơn giản rồi chìm vào quên lãng.
Ba tháng sau, phiên tòa được mở. Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho người bị hại, tay nắm chặt tấm ảnh gia đình cũ – nơi Quân vẫn cười hiền lành bên con gái.
Bị cáo Lê Thị Mai cúi đầu trước vành móng ngựa. Đại diện Viện Kiểm sát công bố cáo trạng: buôn bán hàng cấm, vô ý làm chết người, chiếm đoạt tài sản. Luật sư của Mai xin giảm nhẹ, cho rằng Mai không có ý định giet người và bản thân cũng bị Quân lừa dối.
Luật sư Duy đứng lên, giọng điềm tĩnh nhưng rành rọt. Anh đưa ra bằng chứng: tin nhắn cho thấy Mai biết rõ thuốc có nguy hiểm; sao kê chứng minh Mai dụ dỗ Quân chuyển tiền; và lời khai của những người từng mua thuốc từ Mai gặp biến chứng nặng.
Tòa tuyên án: 12 năm tù giam cho Mai, buộc bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt cho gia đình tôi. Tôi không thấy hả hê, nhưng cũng không còn uất ức.
Sau phiên tòa, tôi đưa con gái chuyển về sống gần bố mẹ ruột. Tôi bắt đầu làm lại từ đầu, học cách chấp nhận rằng người đàn ông tôi từng tin tưởng tuyệt đối đã sống hai mặt – nhưng điều đó không định nghĩa cuộc đời tôi.
Cái chết của Quân là kết cục của sự dối trá. Còn tôi, tôi chọn sống tiếp một cách tỉnh táo và mạnh mẽ hơn, vì con và vì chính mình.

