Bố vợ lên vay tiền chữa bệnh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!
Ông Ba đứng lặng trước cánh cổng sắt cao quá đầu người.
Chiếc balo sờn rách khoác sau lưng, đôi dép nhựa đã mòn gót. Cả chặng đường hơn trăm cây số từ quê lên thành phố, ông đi bằng xe đò, rồi cuốc bộ thêm gần hai cây số nữa để tìm đến căn biệt thự này.
Nơi con gái ông đang sống.
Nơi ông chưa từng dám bước chân vào.
Lần này, ông buộc phải đến.
Bác sĩ nói ông cần m//ổ gấp. Nếu chậm thêm, khó giữ được m/ạ//n/g. Ông không có tiền. Người duy nhất ông nghĩ tới… là con gá//i.
Ông đứng chờ rất lâu. Đến khi cổng mở, không phải con gá/i ông bước ra, mà là con rể.
Người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng vẻ thành đạt, ánh mắt lạnh lùng quét từ đầu đến chân ông Ba.
— Ông tìm ai?
Ông Ba mím môi, giọng run run:
— Bố đây con rể cho bố gặp cái Hoa có chút việc!
Người con rể nhíu mày, khoanh tay:
— Vợ tôi đang bận. Với lại… ông đến đây có chuyện gì?
Ông Ba cúi đầu, tay s//iết chặt quai balo:
—Bố bị bệ/nh nặ/ng… cần m/ổ gấp. Lên đây vay vợ chồng con ít tiền, sau này có bán đất, bán nhà… bố cũng trả…
Chưa nói hết câu, người con rể đã cười nhạt:
— Ông nghĩ nhà này là ngân hàng à?
Rồi anh ta buông một câu, nhẹ tênh nhưng sắc như dao:
— Người nghèo như ông, sống ch//ết/ cũng có khác gì đâu mà phải chữa.
Ông Ba ch/ế/t lặng.
Ti/m ông như bị ai bó/p nghẹt. Tai ù đi. Câu nói ấy không chỉ đu/ổi ông ra khỏi cổng… mà còn xé nát chút tự trọng cuối cùng của một người cha.
Ông không năn nỉ.
Không cãi.
Không khóc.
Ông lặng lẽ quay lưng, kéo lại chiếc balo rách, bước đi từng bước chậm chạp. Trước khi rời đi, ông chỉ ngoái nhìn cánh cổng lần cuối… nơi con gái ông đang sống mà ông không được phép gặp.
Ba tháng sau…
…Ba tháng sau…
Người ta tìm thấy ông Ba trong căn nhà cấp bốn xập xệ ở quê.
Ông nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, thân hình gầy quắt, hơi thở yếu ớt. Ca mổ đã không kịp nữa. Không tiền. Không ai bên cạnh. Ông chỉ nhờ bà hàng xóm nhắn một câu cho con gái:
“Ba không trách con. Sống cho đàng hoàng là được.”
Rồi ông đi… nhẹ như cách ông đã đến cánh cổng sắt ngày hôm đó.
Ba năm sau…
Căn biệt thự năm xưa vẫn sang trọng, nhưng bên trong là một người đàn ông tiều tụy.
Công ty phá sản. Bạn bè quay lưng. Vợ anh – Hoa – bế con bỏ đi sau khi phát hiện anh ngoại tình, nợ nần chồng chất.
Tài sản bán sạch, danh dự không còn.
Ngày ra tòa ly hôn, Hoa chỉ nói đúng một câu, giọng lạnh hơn dao:
— Anh có nhớ ba em không?
Anh khựng lại.
Hoa rút từ túi xách ra một xấp hồ sơ bệnh án cũ, mép giấy đã ố vàng.
— Ngày anh đuổi ba em về, em đang ở trong phòng cấp cứu sinh con. Ba vừa mổ tim xong, chưa kịp hồi sức. Số tiền ba vay… là để sống.
Người con rể năm nào bỗng thấy đất dưới chân sụp xuống.
— Ba mất sau đó ba tháng.
— Em biết hết. Biết cả câu anh nói.
Hoa cười nhạt, nước mắt rơi không thành tiếng:
— Người nghèo sống chết không khác gì… anh nói mà.
Một tuần sau, anh về quê.
Ngôi mộ nhỏ nằm lặng lẽ cuối xóm, không bia đá sang trọng, chỉ là tấm bảng gỗ ghi vội tên “Ông Ba”.
Trước mộ, người đàn ông từng đứng sau cánh cổng sắt ấy… q..u/ỳ sụp xuống.
Anh đập đầu xuống đất, giọng vỡ vụn:
— Con xin lỗi…
— Con xin tha th..ứ…
Nhưng đáp lại anh… chỉ là gió.
Anh hiểu ra quá muộn:
👉 Có những người, khi còn sống bị coi rẻ.
👉 Đến lúc mất đi rồi, cả đời quỳ xuống… cũng không chuộc lại được một câu nói độc ác năm xưa.

