Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu xương. Trong khi người ta xúng xính váy áo đi chúc Tết, thì không khí trong ngôi nhà cấp 4 của gia đình Mai lại nặng trĩu như đám tang. Hôm nay là ngày Mai lên xe hoa.
Mai – 30 tuổi, cầm tấm bằng Thạc sĩ kinh tế loại ưu, hiện đang là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Xinh đẹp, giỏi giang, nhưng đường tình duyên của cô lận đận. Mải mê sự nghiệp, ngoảnh đi ngoảnh lại cô đã chạm ngưỡng “gái ế” trong mắt hàng xóm láng giềng. Nhưng đám cưới hôm nay không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là một sự thỏa hiệp đầy nước mắt.
Trong buồng trong, ông Hùng – bố Mai – nằm thoi thóp trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt vì căn bệnh UT phổi giai đoạn cuối. Bác sĩ lắc đầu trả về, bảo ông chỉ còn tính bằng ngày. Nguyện vọng cuối cùng của ông là được nhìn thấy con gái yên bề gia thất. — “Con ơi… lấy ai cũng được… miễn là người tử tế… để bố nhắm mắt cho an lòng…”
Lời trăn trối của bố như dao cứa vào lòng Mai. Đúng lúc ấy, bà Hạnh – mẹ cô – sốt sắng vun vào: — “Cái Mai này, mẹ thấy thằng Nam bên nhà bác Tám được đấy. Nó về quê ăn Tết, mấy nay sang giúp bác Tám xây cái bếp, tay chân nhanh thoăn thoắt, hiền lành, chịu khó. Tuy làm phụ hồ vất vả nhưng nó khỏe mạnh. Mày 30 rồi, kén chọn gì nữa. Lấy nó đi cho bố mày vui.”
Mai nhìn qua cửa sổ, thấy anh chàng tên Nam, da ngăm đen, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem vôi vữa đang hùng hục trộn hồ bên nhà hàng xóm. Cô thở dài. Thạc sĩ lấy phụ hồ? Sự chênh lệch về trình độ, nhận thức sờ sờ ra đó. Nhưng nhìn bố đau đớn, Mai gạt nước mắt gật đầu. Đám cưới được chuẩn bị cấp tốc chỉ trong 3 ngày Tết.
Giờ đón dâu đã điểm. Tiếng pháo giấy nổ lẹt đẹt trước ngõ. Đoàn nhà trai đến, đơn giản đến mức sơ sài. Nam mặc bộ vest đi thuê hơi rộng, khuôn mặt sạm nắng, đi bên cạnh là vài người họ hàng đại diện. Hàng xóm xì xào bàn tán: — “Đấy, học cao cho lắm vào, cuối cùng ế quá phải vơ bèo gạt tép lấy thằng thợ xây.” — “Chắc bố ốm quá nên nhắm mắt đưa chân thôi, khổ thân con bé.”
Mai mặc chiếc áo dài nhung đỏ, cố nén tiếng nấc, dìu bố ngồi dậy ghế chủ hôn. Ông Hùng run rẩy, mắt rưng rưng nhìn con gái, cố gắng nở nụ cười mãn nguyện. Nam bước vào, cúi đầu chào bố mẹ vợ. Trông anh hôm nay sáng sủa hơn lúc làm việc, nhưng cái vẻ khúm núm của người lao động chân tay trước gia đình tri thức thì không giấu đi đâu được – ít nhất là Mai nghĩ thế.
Đến thủ tục trao lễ. Bà bác họ nhà trai, người đại diện, trịnh trọng đặt 5 tráp lễ lên bàn thờ. — “Thưa hai họ, nhà trai chúng tôi tuy đường xá xa xôi, chuẩn bị gấp gáp, nhưng tấm lòng thì chân thành nhất. Đây là chút lễ mọn gọi là ‘lễ đen’ để xin dâu, mong ông bà nhận cho.”. Bà Hạnh chép miệng, nghĩ bụng chắc trong phong bì cùng lắm là 5, 10 triệu cho có lệ. Dân phụ hồ lấy đâu ra tiền, nhất là lại cưới chạy tang thế này.
Bà bác mở nắp tráp trầu cau, rồi đến tráp lễ đen. Cả hội hôn nín thở. Trong chiếc hộp sơn mài đỏ chót, không phải là phong bì mỏng dính. Mà là 4 cọc tiền polymer mệnh giá 500.000 đồng, được xếp ngay ngắn, dày cộp. Bên cạnh là một chiếc sổ đỏ và một hộp nhung đựng bộ trang sức kim cương lấp lánh.
— “Cái… cái gì thế này?” – Bà Hạnh suýt ngất, tay run bần bật chỉ vào tráp.
Tiếng xì xào bên ngoài bỗng im bặt, thay vào đó là những tiếng ồ lên kinh ngạc. Mọi người bắt đầu nhẩm tính. Chỗ tiền kia phải đến… 2 tỷ đồng! Mai sững sờ quay sang nhìn Nam. Anh chàng “phụ hồ” lúc này bỗng đứng thẳng lưng, khí chất thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ khúm núm, anh toát lên sự đĩnh đạc và uy quyền.
Nam cầm micro, giọng trầm ấm vang lên rõ ràng: — “Thưa bố, thưa mẹ. Con xin lỗi vì đã không nói rõ thân phận ngay từ đầu, khiến gia đình lo lắng. Con không phải là phụ hồ chuyên nghiệp đâu ạ.” Anh quay sang nhìn Mai, ánh mắt tràn đầy tình cảm: — “Con là Tổng giám đốc Công ty Xây dựng Kiến trúc Nam An. Đợt này con về quê thăm bác Tám, thấy bác neo đơn lại muốn sửa nhà đón Tết nên con xắn tay áo vào làm giúp cho vui, coi như xả stress sau một năm làm việc căng thẳng. Không ngờ lại được mẹ Hạnh để ý và tác thành cho con gặp Mai.”
Cả khán phòng ớ người. Công ty Nam An? Đó là tập đoàn xây dựng lớn nhất nhì thành phố mà công ty của Mai đang khao khát được hợp tác.
Nam nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Mai, tiếp lời: — “Thực ra, con đã biết Mai từ lâu qua những dự án hợp tác, nhưng chưa có cơ hội tiếp cận. Những ngày qua làm việc bên cạnh nhà, thấy Mai tất tả ngược xuôi lo thuốc thang cho bố, đêm hôm chăm sóc bố tận tình, con đã biết đây chính là người phụ nữ con muốn gắn bó cả đời. Số tiền 2 tỷ này và căn nhà trên thành phố, con xin dâng lên bố mẹ để dưỡng già và lo thuốc thang tốt nhất cho bố. Con hứa sẽ chăm sóc Mai chu đáo.”
Mai nghe mà như sét đánh ngang tai. Hóa ra, người đàn ông này không phải kẻ “vô danh tiểu tốt”. Anh ta đã âm thầm quan sát và trân trọng sự hiếu thảo của cô, điều mà những gã đàn ông hào nhoáng trước đây chưa bao giờ để ý. Ông Hùng nằm ở giường, nước mắt tuôn rơi lã chã. Ông nắm chặt tay con rể: — “Tốt… tốt lắm… Bố an lòng rồi…”
Bà Hạnh thì khóc nấc lên vì hạnh phúc và vì cả sự hối hận vì đã suýt đánh giá thấp con người ta. Hàng xóm láng giềng thì được phen “việt vị”, từ mỉa mai chuyển sang ngưỡng mộ xuýt xoa. Đám cưới ngày mùng 2 Tết năm ấy trở thành giai thoại của cả vùng. Ông Hùng nhờ có thuốc tốt và tinh thần phấn chấn nên đã sống thêm được hai năm nữa, chứng kiến đứa cháu ngoại đầu lòng ra đời.
Còn Mai, cô nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi đến từ những “kịch bản” trớ trêu nhất. Chàng phụ hồ lấm lem ngày ấy giờ là người chồng yêu chiều cô hết mực, người cùng cô xây dựng tổ ấm viên mãn mà cô từng nghĩ mình đã bỏ lỡ. Đúng là, có hiếu thì trời thương.

