Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
“Em không biết khi nào mới gặp lại anh. Em để chiếc vòng tay hai đứa mua lần đầu bên trong giường. Anh nhớ không? Anh bảo khi nào em buồn, hãy cầm nó lên rồi nghĩ đến anh…”

“Em không biết khi nào mới gặp lại anh. Em để chiếc vòng tay hai đứa mua lần đầu bên trong giường. Anh nhớ không? Anh bảo khi nào em buồn, hãy cầm nó lên rồi nghĩ đến anh…”

Thanh Thanh 20 Tháng mười một, 2025

CHIẾC GIƯỜNG BÊN DỐC NẮNG CUỐI NGÀY

Buổi chiều ấy, gió từ dòng kênh phả mùi bùn non ngai ngái vào mặt ông Lưu khi ông lục đống ve chai cạnh bãi rác cuối xóm. Mặt trời đã nghiêng xuống mái nhà lá, hắt lên những vệt cam lạc, thứ ánh sáng mà ông luôn gọi đùa là “ánh nắng biết buồn”. Mỗi lần như vậy, ông lại nhớ đến bà Hòa – người vợ đã mất hơn tám năm – nhớ cái cách bà hay đứng trước hiên nhà hứng nắng để sưởi đôi tay nứt nẻ.

Hôm nay, trời cũng yên ả như những ngày khác, cho đến khi ông nhìn thấy nó: một chiếc giường gỗ cũ bị vứt xấp xỉa dưới gốc cây bàng, nửa chìm trong rác, nửa trồi ra như một thân thể bị thời gian nuốt dang dở.

“Đem về chắc được ba chục,” ông nghĩ. Gỗ tuy mục nhưng khung còn cứng, bán phế liệu cũng ra tiền.

Ông chống lưng, cố gắng kéo chiếc giường ra khỏi đống rác. Nó nặng một cách kỳ lạ, như bên trong chứa đá. Ông nhíu mày, nhưng vẫn cố gồng, đưa nó lên chiếc xe đẩy cũ.

Chưa bao giờ ông biết rằng cú kéo ấy sẽ kéo cả một đời người xa lạ về phía mình.

1. Cái giường nặng như một lời cầu cứu

Khuya, ông Lưu đưa chiếc giường vào sân. Ánh đèn vàng hiu hắt từ bóng điện trần hắt xuống, soi rõ những đường rãnh trên mặt gỗ. Ông lật qua lật lại, rồi quyết định chẻ đôi để dễ bán.

Cây búa bổ xuống, gỗ vỡ ra.Lần thứ hai, thứ ba…Đến nhát búa thứ tư thì một tiếng “bụp” lạ vang lên, như tiếng không khí bị nén suốt nhiều năm vừa thoát ra.

Một khe hở xuất hiện. Từ bên trong rơi xuống… một hộp gỗ nhỏ, được quấn bằng lớp vải len đã mục.

Ông sững người, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác quen thuộc mơ hồ: cái gì đó trông như… ký ức của ai đó bị nhốt trong bóng tối quá lâu.

Ông run run nhặt chiếc hộp lên. Khóa đã rỉ, gãy một bên. Ông dò thử—và nắp hộp bật mở.

Bên trong, một xấp thư buộc bằng dây ruy băng bạc, một cuốn sổ mỏng, một chiếc vòng tay gãy, tấm ảnh cũ của một cô gái đang cười giữa vườn hoa. Và dưới tất cả, một phong thư niêm kín, trên ghi mấy dòng chữ nắn nót:

“Nếu một ngày nào đó anh quay lại… hãy mở phong thư này.”

Ông Lưu ngã quỵ xuống đất mà không hiểu vì sao tim mình co thắt đến vậy.

2. Những lá thư biết khóc

Đêm đó, ông không ngủ được. Ông đặt hộp gỗ lên bàn, kéo chiếc đèn dầu lại gần, hít một hơi thật sâu rồi tháo ribbon. Sợi ruy băng mục đứt ngay lập tức. Những lá thư bung ra bàn, mùi giấy cũ như mùi hoài niệm nhiều năm.

Ông mở lá đầu tiên.

Giọng văn trong bức thư mảnh mai, dịu nhẹ, như tiếng người đang thì thầm bên tai:

“Anh, hôm nay bác sĩ nói bệnh em nặng hơn rồi… Em không dám nói cho mẹ. Chỉ nói là mệt thôi. Nhưng sao em lại nhớ anh đến thế? Anh bảo cuối tháng về, nhưng giờ đã gần một năm…”

Ông Lưu nuốt nước bọt. Lá thư thứ hai:

“Em không biết khi nào mới gặp lại anh. Em để chiếc vòng tay hai đứa mua lần đầu bên trong giường. Anh nhớ không? Anh bảo khi nào em buồn, hãy cầm nó lên rồi nghĩ đến anh…”

Lá thứ ba, thứ tư…Mỗi lá như một nhát dao chậm rãi cứa vào lòng ông.

Cô gái tên Mai.Người cô yêu tên Tường, hình như đi làm xa, hứa sẽ về.Nhưng rồi anh không về nữa.

Cô bệnh nặng, chỉ nằm suốt trên chiếc giường đó, viết thư cho anh mỗi ngày, rồi giấu vào khung giường như thể sợ ai biết. Khi viết những lá cuối cùng, chữ cô đã run, mực nhòe như hòa với nước mắt.

Một lá thư dở dang:“Nếu một ngày anh tìm…”Chấm dứt.

Ông đặt tay lên ngực. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông thấy mình khóc mà không kìm được. Không hiểu vì thương xót cô gái, hay vì nhớ lại cảm giác mất mát của chính mình khi bà Hòa ra đi không kịp gửi lời nào.

3. Cuốn nhật ký: “28 ngày cuối cùng”

Ông mở cuốn sổ nhỏ cuối cùng. Trang đầu viết:

“Nhật ký 28 ngày cuối cùng của Mai – nếu ai đọc được, xin hãy trả nó cho anh ấy.”

Ngày 1:“Hôm nay tim lại đau. Bác sĩ kêu nên nhập viện nhưng em sợ lắm. Em muốn ở lại phòng mình, ở chiếc giường mình với anh từng nằm đọc truyện. Nếu em có mệnh hệ gì, mong mẹ đừng vứt cái giường này.”

Ngày 10:“Em nhìn gương mà không nhận ra mình nữa. Nhưng em vẫn đợi. Người ta bảo hy vọng đôi khi tàn nhẫn, nhưng không hy vọng thì sống để làm gì?”

Ngày 20:“Em mơ thấy anh đứng cuối hành lang bệnh viện. Em cố chạy tới nhưng chân nặng quá, như bị người ta níu lại. Tỉnh dậy, nước mắt ướt gối.”

Ngày 28 – trang cuối, chữ nhỏ đi và nghiêng sang một bên, hằn rõ sự mệt mỏi:

“Mẹ bảo bán giường, dọn phòng để đổi điềm cho em. Em không dám nói tất cả kỷ niệm của mình nằm trong đó. Nếu mai… em không qua khỏi… mong ai đó có trái tim đủ ấm để giữ giùm em một chút quá khứ.”

Trang cuối không ghi gì nữa.Như thể cô gục xuống ngay khi đặt bút.

4. Ông lão đi tìm “Tường”

Sáng hôm sau, ông ôm hộp gỗ sang khu phố cũ nơi ông nhặt được giường. Ông hỏi từng nhà, từng người già, từng bà bán quán.

Cuối cùng một bà cụ nhớ ra:

“À… con bé Mai… tội nghiệp lắm. Mất gần mười năm rồi. Thằng Tường nó chưa kịp về thì… tai nạn. Người ta đưa về nhưng không qua khỏi.”

Ông Lưu chết lặng.

Vậy là cô chờ một người đã không còn trên đời.

Những lá thư của cô… sẽ không bao giờ tới tay người nhận.

5. “Ông là ai mà khóc thay cho người ta?”

Chiều đó, ông trở về, mang theo nỗi đau không phải của mình. Ông đặt hộp thư lên bàn thờ cạnh di ảnh bà Hòa.

Ông nói như nói với vợ:

“Bà à… có khi mình thương người ta vì mình từng thương nhau như vậy.”

Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu một điều:Có những nỗi đau không cần quen biết cũng có thể chạm vào nhau.

6. Bức thư cuối – thứ ánh sáng cuối ngày

Đêm, ông lấy phong thư cuối cùng ra. Tay ông run.Ông biết nó không gửi cho mình.Nhưng nếu ông không mở, thì ai đây?

Ông xé thư.Bên trong chỉ có vài dòng:

“Tường ơi, em đến giới hạn rồi. Nếu anh không về kịp, cũng không sao. Em đã sống đủ đẹp khi có anh. Chỉ xin anh một điều:Đừng trách em, đừng khóc.Yêu em một chút thôi, cũng được.Mai.”

Một giọt nước mắt rơi lên trang giấy. Ông không rõ là của mình hay của cô khi viết.

7. Ông lão làm điều cuối cùng

Hôm sau, ông mang chiếc hộp đến nghĩa trang thành phố, nơi bà cụ đã chỉ. Ông tìm mãi, cuối cùng cũng thấy mộ chàng trai tên Tường, mất cách đây chín năm.

Mộ cũ, rêu phủ đầy.Không ai thăm viếng.

Ông đặt hộp gỗ xuống, thắp một nén nhang, rồi nói rất khẽ:

“Cậu không kịp về… nhưng thư của cô ấy đã đến.”

Gió thổi nhẹ, mang theo tiếng lá cây xao xác. Ông không biết đó là gió thật hay câu trả lời vô hình của một linh hồn.

8. Và rồi… ánh nắng cuối cùng của ngày

Ông Lưu quay về. Đi qua bãi đất hoang, nắng cuối ngày rơi xuống người ông, vàng và mềm như một bàn tay đặt lên vai.

Ông dừng lại, nhìn đôi tay đã chai sạn của mình.

Ông hiểu:Trong cuộc đời, ta không chọn được nỗi đau đến với mình.Nhưng ta có thể chọn giữ nó lại thật đẹp, như cách cô gái tên Mai giữ tình yêu của mình suốt những ngày cuối cùng.

Tối đó, ông đem phần gỗ còn lại của chiếc giường về, dựng thành một giá nhỏ để đặt hoa. Mỗi sáng, ông cắm lên đó một nụ cúc trắng.

Không phải để tưởng nhớ người đã mất.Mà để nhắc bản thân rằng:Có những tình yêu dẫu bị vứt bỏ, vẫn đủ đẹp để làm ấm thêm cuộc đời một người xa lạ.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Giám đốc giàu có đùa cợt cô lao công dọn dẹp trong sảnh khách sạn 5 sao nếu mặc vừa cái váy này ông ta sẽ cưới bà về làm vợ 2

Giám đốc giàu có đùa cợt cô lao công dọn dẹp trong sảnh khách sạn 5 sao nếu mặc vừa cái váy này ông ta sẽ cưới bà về làm vợ 2

10 năm làm mẹ đơn thân nuôi con không cha — cả làng đều chê cười tôi vô phúc, cho đến một ngày chiếc xe sang dừng trước cửa nhà

10 năm làm mẹ đơn thân nuôi con không cha — cả làng đều chê cười tôi vô phúc, cho đến một ngày chiếc xe sang dừng trước cửa nhà

HOT NEWS

  • Chồng tối nào cũng đi hát 12h đêm mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đập nát điện thoại chồng, nào ngờ sau đó 3 hôm có đứa trẻ sơ sinh đặt trước cổng
    Chồng tối nào cũng đi hát 12h đêm mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đập nát điện thoại chồng, nào ngờ sau …
  • Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi về” — nhưng bà đã biến mất không dấu vết suốt 11 năm dài đằng đẵng. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra tai nạn, bắt cóc, hay một bí mật chưa từng được kể? Mãi đến hơn một thập kỷ sau, khi gia đình vô tình mở một món đồ cũ của bà, sự thật bàng hoàng mới hé lộ… Và nó hoàn toàn khác với những gì họ từng tưởng tượng.
    Người mẹ ấy bước ra khỏi nhà trong buổi sáng bình thường như bao ngày, chỉ nói một câu “Mẹ đi chợ một lát rồi …
  • Ngay lúc vợ bầu đang lúi húi chuẩn bị mâm cơm cúng giỗ bố chồng, một tin nhắn lạ bất ngờ hiện lên màn hình. Người gửi đầy thách thức: “Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy…” Nhưng trớ trêu thay, người vô tình mở đọc lại chính là mẹ chồng. Chỉ một khoảnh khắc im lặng nặng như đá rơi, rồi ánh mắt bà đổi sắc. Không ai ngờ sau tin nhắn ấy, cuộc đời của “ả người tình” rẽ sang một ngã rẽ mà cô ta không bao giờ lường trước…
    Ngay lúc vợ bầu đang lúi húi chuẩn bị mâm cơm cúng giỗ bố chồng, một tin nhắn lạ bất ngờ hiện lên màn hình. …
  • Ba năm trước, chồng tôi bỏ lại mẹ con tôi để chạy theo một người đàn bà quen trên mạng, nói rằng “cô ta khiến anh thấy mình sống lại.” Anh ta biến mất, không một đồng chu cấp, không một lời giải thích. Tuần trước, anh bất ngờ quay về. Bố anh mất, để lại căn nhà mặt đường quốc lộ. Anh đưa ra lời đề nghị quay lại. Nhưng đúng lúc tôi nghĩ mọi thứ có thể thay đổi… mẹ chồng đã tiết lộ một sự thật khiến tôi lạnh sống lưng.
    Ba năm trước, chồng tôi bỏ lại mẹ con tôi để chạy theo một người đàn bà quen trên mạng, nói rằng “cô ta khiến …
  • Khi điện thoại reo lên giữa buổi chiều bình lặng, tôi không ngờ đó lại là cuộc gọi khiến tim mình như rơi xuống. Con trai 9 tuổi được đưa vào viện từ nhà bạn, còn anh công an thì chặn tôi ngay trước cửa phòng cấp cứu. “Chị đừng vào lúc này thì hơn,” một anh công an nói, ánh mắt khó đoán. Tôi đứng chết lặng, hàng loạt câu hỏi xoáy trong đầu. Mười phút dài như cả đời trôi qua, cho đến khi chồng tôi bước ra — và nụ cười nhẹ nhõm trên mặt anh khiến tôi càng hoang mang hơn…
    Khi điện thoại reo lên giữa buổi chiều bình lặng, tôi không ngờ đó lại là cuộc gọi khiến tim mình như rơi xuống. Con …
  • Mẹ tôi thay đổi lạ kỳ từ ngày lên thành phố làm giúp việc. Bà cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, ánh mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh như giấu điều gì chưa kịp thổ lộ. Tôi trêu: “Mẹ có người thương mới à?”, bà chỉ khẽ che miệng cười, đôi má hồng lên như cô gái mới lớn. Đến hôm giỗ họ, mẹ xin về đúng một ngày rồi nghiêm túc bảo có chuyện quan trọng cần nói: Tái hôn với ông chủ góa vợ ở Hà Nội….
    Mẹ tôi thay đổi lạ kỳ từ ngày lên thành phố làm giúp việc. Bà cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, ánh mắt lúc nào …
  • Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi phải chứng kiến cảnh tượng kinh tởm của chồng tôi đã dấm dúi làm suốt 10 năm qua
    Tôi đã đặt một camera ẩn trong phòng của tôi để lấy bằng chứng mẹ chồng lục lọi lấy vàng nhưng đâu có ngờ tôi …
  • Tôi đến bệnh viện để siêu âm định kỳ vì bị đau lưng, và bác sĩ hỏi tôi “Chị đã hiến tặng thận trái của mình khi nào?”
    Tôi đến bệnh viện để siêu âm định kỳ vì bị đau lưng, và bác sĩ hỏi tôi “Chị đã hiến tặng thận trái của …
  • Suốt 6 năm ròng, mẹ chồng 61 tuổi lặn lội lên thành phố chăm cháu, tháng nào cũng dứt khoát yêu cầu con dâu đưa đủ 11 triệu. Họ hàng dưới quê bàn ra tán vào, chê bà “ham tiền”, còn vợ chồng con trai thì nhiều lúc ấm ức mà chẳng dám nói. Thế nhưng ngay ngày bà xách vali về quê, một phong bì gần 900 triệu đồng bất ngờ được đặt lên bàn. Chỉ vài phút sau, cả nhà sững sờ đến mức phải gọi công an…
    Suốt 6 năm ròng, mẹ chồng 61 tuổi lặn lội lên thành phố chăm cháu, tháng nào cũng dứt khoát yêu cầu con dâu đưa …

Bài viết mới

  • Bố chồng m/ất đột ngột, xã mời gia đình lên nhận “phần tiền tồn đọng chưa lĩnh”, tôi cùng chồng lên đến nơi ký giấy tờ xong mở phong bì ra xem mà bủn rủn tay chân…
    Bố chồng m/ất đột ngột, xã mời gia đình lên nhận “phần tiền tồn đọng chưa lĩnh”, tôi cùng chồng lên đến nơi ký giấy …
    Bố chồng tôi – ông Hòa – vốn là cán bộ xã …
  • Sau khi mua ô tô, chồng tôi khiến cả nhà vợ không thèm nhìn mặt
    Sau khi mua ô tô, chồng tôi khiến cả nhà vợ không thèm nhìn mặt
    Từ ngày chồng mua ô tô, mối quan hệ giữa …
  • Bạn trai đến chúc Tết mừng tuổi bố mẹ mình phong bì có 100 ngàn cô gái trả lại hoa và quà rồi chia tay ngay lập tức
    Bạn trai đến chúc Tết mừng tuổi bố mẹ mình phong bì có 100 ngàn cô gái trả lại hoa và quà rồi chia tay …
    Mùng 2 Tết, không khí trong nhà Lan căng như …
  • Dù yêu vợ tới mấy đàn ông cũng ngoại tình hoặc ly hôn ngay nếu vợ liên tục làm 5 điều này
    Dù yêu vợ tới mấy đàn ông cũng ngoại tình hoặc ly hôn ngay nếu vợ liên tục làm 5 điều này
    Ngay cả khi anh ấy rất yêu bạn mà bạn …
  • Mẹ chồng đòi mượn bộ trang sức 10 cây vàng nhà đẻ cho con dâu ngày cưới làm hồi môn tặng con gái bà đi lấy chồng
    Mẹ chồng đòi mượn bộ trang sức 10 cây vàng nhà đẻ cho con dâu ngày cưới làm hồi môn tặng con gái bà đi …
    Cơn mưa rào cuối hạ trút xuống mái hiên rầm …
  • Trên xe cứu thương, mẹ nắm tay con, vẫn khóc nức nở: Nam ơi, con Nam ơi
    Trên xe cứu thương, mẹ nắm tay con, vẫn khóc nức nở: Nam ơi, con Nam ơi
    Buổi sáng hôm ấy bắt đầu như mọi buổi sáng …
  • Con dâu ra ngoài nhờ bố chồng ở nhà chăm cháu, 30 phút sau check cam thì thấy cảnh tượng cả đời không quên
    Con dâu ra ngoài nhờ bố chồng ở nhà chăm cháu, 30 phút sau check cam thì thấy cảnh tượng cả đời không quên
    Cô con dâu rất bất ngờ trước việc làm của …
  • Tôi đang khám thai, thấy chồng bế nhân tình xông vào phòng cấp cứu hét: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!”, tôi cười lạnh ôm bụng bầu ra đi và cái kết…
    Tôi đang khám thai, thấy chồng bế nhân tình xông vào phòng cấp cứu hét: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!”, tôi cười lạnh …
    Tôi đang kh/ám th/ai, thấy chồng bế nh//ân tìn//h xông …
  • Một mình chăm mẹ 9 năm, bà cho tôi thừa kế sổ tiết kiệm 35 triệu: Đi rút tiền mới chết lặng trước câu nói của nhân viên
    Một mình chăm mẹ 9 năm, bà cho tôi thừa kế sổ tiết kiệm 35 triệu: Đi rút tiền mới chết lặng trước câu nói …
    Người phụ nữ này không tin vào tai mình sau …
  • Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì. Ngày ông mất bố tôi đến thắp hương cho ông thì chút út ném cho cái ba lô cũ: “Bố cho anh đấy” rồi cười lớn. Bố tôi lẳng lặng ôm cái balo về, tối mở ra thì cả nhà haihung khi thấy…
    Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được …
    Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]