Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Nhưng chỉ vài giây sau, anh cau mày: “Ủa… Hình như mất hai chỉ rồi! Hôm cưới nó 5 chỉ lận!”

Nhưng chỉ vài giây sau, anh cau mày: “Ủa… Hình như mất hai chỉ rồi! Hôm cưới nó 5 chỉ lận!”

Thanh Thanh 18 Tháng mười một, 2025

Ở vùng quê ven sông Hậu, nơi những con đường đất vẫn còn mòn vẹt bởi bước chân bò và bánh xe đạp, người ta vẫn nghe tiếng máy nổ lạch bạch của chiếc xe ôm cà tàng chạy từ sáng sớm đến tối mịt. Người chạy xe là bác Tự – một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng gầy, tóc đã lấm tấm bạc. Bác sống một mình trong căn nhà nhỏ cạnh gốc me già. Con trai bác đi làm xa, nhiều năm chưa về. Vợ bác thì mất sớm. Từ đó, bác lủi thủi giữa dòng đời, lương thiện đến mức người ta đôi lúc thấy… tội nghiệp.

Bác hay cười, nụ cười hiền nhưng buồn. Ai nhờ chở gì, bác cũng chẳng bao giờ mặc cả. Cứ bảo:
“Có nhiêu trả nhiêu, miễn bà con đừng ngại là được.”

Và chính cái tấm lòng ấy… đã dẫn bác đến một câu chuyện không ai ngờ.

Hôm đó, trời vừa tạnh mưa. Con đường bờ mương trước chợ trơn trợt như mỡ cá. Bác dò dẫm chạy xe chậm rãi, mắt liếc xuống mặt đường định tìm miếng đá kê tạm chiếc chân chống bị gãy.

Bất chợt, ánh kim loại lấp lánh dưới lớp bùn khiến bác khựng lại. Bác dựng xe, cúi xuống. Một chiếc nhẫn. Vàng. Có vẻ cũ, nhưng vẫn sáng.

Bác cẩn thận rửa bằng nước mương. Bên trong có khắc chữ: “N – M 2020” cùng một trái tim nhỏ.

Bác tự nhủ:
“Nhẫn cưới rồi. Chắc ai rơi là tiếc lắm.”

Trong đầu bác hiện lên hình ảnh một đôi vợ chồng trẻ đã mướn bác chở cách đây mấy hôm – cô gái bụng bầu, còn anh chồng thì cứ cuống quýt lo lắng. Bác còn nhớ anh ta gọi cô là “Mai”. Vậy chữ “M” này chắc là của cô ấy.

Bác tạt vào quán nước đầu xóm hỏi dò. Người ta chỉ ngay:
“Vợ chồng thằng Nam đó bác. Nhà cuối xóm kia.”

Vậy là, chẳng chút chần chừ, bác nổ máy chạy tìm.

Ngôi nhà tường gạch mới xây, cửa sơn xanh còn thơm mùi sơn. Cô vợ ra mở cửa, ngạc nhiên khi thấy bác.

“Bác kiếm ai ạ?”

“Ờ… Bác là người hôm bữa chở hai cháu đi khám đó. Bác nhặt được cái này dưới mương gần chợ. Hình như của tụi cháu?”

Bác chìa chiếc nhẫn ra. Cô gái bàng hoàng, rồi òa khóc:
“Đúng rồi bác ơi! Nhẫn cưới của tụi con!”

Anh chồng chạy ra nhìn, mặt lộ vẻ mừng rỡ. Nhưng chỉ vài giây sau, anh cau mày:

“Ủa… Hình như mất hai chỉ rồi! Hôm cưới nó 5 chỉ lận!”

Bác trố mắt:
“Sao kỳ vậy? Bác chỉ nhặt được y như vầy thôi mà.”

Anh chồng đổi sắc mặt, giọng gay gắt:
“Bác giỡn? Bác thấy nó 5 chỉ nên… rút bớt chứ gì?”

Cô vợ đứng sau kéo áo chồng:
“Thôi anh…”

Nhưng anh ta càng lớn tiếng:
“Tôi có giấy tờ mua nhẫn. Rõ ràng là 5 chỉ! Rơi xuống bác nhặt lên, bác lấy mất 2 chỉ của tôi rồi chứ gì nữa? Đền đi!”

Bác Tự ngẩn ngơ như vừa bị tát:
“Bác thề không lấy gì hết. Bác nhặt được sao thì bác trả vậy thôi.”

“Bác nói ai tin? Giấy đây nè! 5 chỉ rành rành!”

Giấy bảo hành từ tiệm vàng được đưa ra. Con số 5 chỉ nổi bật như một lời buộc tội.

Cả xóm tụ lại xem. Họ xì xầm:

“Biết người biết mặt ai biết lòng…”
“Già mà còn tham!”
“Có khi ông ấy tưởng không ai biết nên cạy bớt…”

Mỗi câu như một mũi kim đam thẳng vào lòng người đàn ông hiền lành ấy.

Cuối cùng, vì không thể chứng minh điều ngược lại, bác bị ép ký giấy bồi thường. Hai chỉ vàng – với bác – là cả một gia tài.

Bác nhìn chiếc xe cà tàng của mình, đôi mắt đỏ hoe.

Chiếc xe đã cùng bác qua bao mùa mưa nắng… giờ phải bán đi vì một việc mà bác tin mình làm đúng.

Bác chẳng trách ai. Chỉ thở dài… nụ cười méo mó.

Những ngày sau đó, bác Tự không còn chạy xe nữa. Bác đi bộ ra bờ sông mỗi chiều, ngồi nhìn dòng nước trôi. Căn nhà nhỏ trở nên im ắng đến đáng sợ.

Người làng gặp bác lại tránh mắt. Bác không muốn giải thích. Bác chỉ nghĩ:

“Mình làm tốt… mà sao đau quá.”

Một tuần sau…

Tin tức lan nhanh như gió. Cả làng nhốn nháo.

Thợ vàng tên Minh – người đã làm ra chiếc nhẫn cưới đó – vô tình thấy đôi vợ chồng trẻ rao bán nhẫn trên mạng. Anh thấy lạ: sao nhẫn vừa mất – đã được đem bán?

Tò mò, anh xin xem nhẫn. Và khi soi kỹ, anh giật mình…

Bên trong có dấu ký hiệu anh khắc theo yêu cầu ban đầu: 3 chỉ!

Không thể nhầm.

Anh lập tức báo cho chủ tịch xã và công an. Họ đến nhà đôi vợ chồng, lập biên bản.

Khi bị ép đối chất, họ run rẩy khai thật:
Giấy tờ mua nhẫn là của một người bạn, họ mượn để dựng chuyện lấy tiền. Thực chất… chiếc nhẫn chỉ 3 chỉ từ ngày cưới.

Cả làng vỡ lẽ. Những lời xầm xì, những ánh mắt nghi ngờ ngày ấy… đều sai.

Và họ hốt hoảng:

“Mình đã làm tổn thương một người tử tế.”

Chủ tịch xã tìm bác Tự đến trụ sở. Bác ngạc nhiên, bước chân run run.

Khi thấy mọi người đứng chờ sẵn, bác bối rối đến lúng túng.

Chủ tịch nghiêm giọng nhưng ấm áp:

“Chúng tôi xin lỗi bác. Bác đã làm điều đúng đắn. Chúng tôi thay mặt làng xin lỗi vì đã để bác chịu thiệt thòi.”

Bác cúi đầu. Không biết nên khóc hay nên cười.

Đôi vợ chồng trẻ run sợ đứng một góc, không dám ngẩng mặt.

Họ bị xử phạt hành chính vì gian dối. Quan trọng hơn, họ mất đi lòng tin của cả xóm.

Người dân bắt đầu quyên góp. Người ít, người nhiều. Chẳng ai nói ra, nhưng tất cả đều chung một suy nghĩ:

“Trả lại cho bác phần nào danh dự và niềm tin.”

Họ mua tặng bác một chiếc xe máy cũ nhưng tốt hơn nhiều so với chiếc xe bác vừa bán. Đặt nó trước cửa nhà bác, người trưởng thôn nói:

“Cả làng nợ bác một lời cảm ơn. Bác đừng bỏ nghề nhé. Bà con vẫn cần bác lắm.”

Bác Tự ôm tay lái chiếc xe mới, nước mắt rơi xuống từng giọt. Giọng bác khàn đi:

“Đồ không phải của mình thì… giữ làm chi cho mang tội hả mấy đứa? Bác chỉ làm điều ai cũng nên làm thôi…”

Không ai dám nói thêm lời nào. Chỉ có gió thổi qua, nhẹ như lời xin lỗi muộn màng của cả xóm.

Tối hôm ấy, bác lại chở khách. Con đường làng vẫn quanh co dưới ánh đèn vàng vọt. Nhưng trong lòng bác, một thứ gì đó đã thay đổi.

Không phải là niềm tin tuyệt đối vào con người – vì bác đã biết, có khi lòng tốt bị nghi ngờ, bị chà đạp.

Nhưng bác cũng hiểu:

Sự thật có thể đến muộn, nhưng sẽ luôn tìm được đường về.
Lòng tử tế có thể bị thương, nhưng không bao giờ chết.

Bác nổ máy, hướng về phía ánh đèn nơi chợ đã lên.

Giọng bác vang lên, ấm áp như mọi ngày:

“Ai đi không? Xe ôm nè bà con ơi!”

Và ở đằng sau, những bước chân rụt rè tiến lại gần… như lời hứa rằng từ nay, bác sẽ không còn cô độc nữa.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Biết cô gái chồng thuê về làm osin là nhân tình của anh ta, vợ vẫn vui vẻ như không mỗi ngày chỉ giao cho cô ta làm đúng 1 việc

Biết cô gái chồng thuê về làm osin là nhân tình của anh ta, vợ vẫn vui vẻ như không mỗi ngày chỉ giao cho cô ta làm đúng 1 việc

Cô giáo nuôi 2 đứa trẻ mồ côi thành người, đến khi mắc bệnh vay tiền thì “con” không cho vay

Cô giáo nuôi 2 đứa trẻ mồ côi thành người, đến khi mắc bệnh vay tiền thì “con” không cho vay

HOT NEWS

  • Tôi nhìn lại bộ quần áo đang mang, mỉm cười gật đầu, nhìn những đứa con vui vẻ rời đi.
    Tôi nhìn lại bộ quần áo đang mang, mỉm cười gật đầu, nhìn những đứa con vui vẻ rời đi.
  • Cậu bé kiên quyết bắt bố phải đ;ào m;ộ của mẹ lên, và khi nắp quan tài vừa mở ra, tất cả mọi người đều sững sờ…
    Cậu bé kiên quyết bắt bố phải đ;ào m;ộ của mẹ lên, và khi nắp quan tài vừa mở ra, tất cả mọi người đều …
  • Chú út bán bò giúp tôi học đại học, bác cả có tiền không cho mượn nhưng 15 năm sau tôi cảm ơn bác
    Chú út bán bò giúp tôi học đại học, bác cả có tiền không cho mượn nhưng 15 năm sau tôi cảm ơn bác
  • Thuê được cô giúp việc trẻ xinh lại chăm chỉ, ngày nào cũng dọn phòng sạch bóng nhưng đến ngày con trai tôi cưới, cô ta bỗng lao đến quỳ xuống rồi thừa nhận sự thật chấn động khiến cả hôn trường náo loạn, hóa ra…
    Thuê được cô giúp việc trẻ xinh lại chăm chỉ, ngày nào cũng dọn phòng sạch bóng nhưng đến ngày con trai tôi cưới, cô …
  • Trong lúc chồng tôi đang mắng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi!
    Trong lúc chồng tôi đang mắng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét …
  • Mỗi tháng thu nhập 40 triệu nhưng đưa cho mẹ giữ mà không đưa cho vợ giữ đồng nào “Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ nợ của tôi, cũng không phải là thủ quỹ của gia đình này. Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu, miễn sao nó được an toàn và sinh lời.” Ngày mẹ chồng mổ cần 200 triệu chồng gọi cho vợ thì bị cô ấy quát ầm lên: “Mẹ anh mổ sao lại hỏi tiền tôi?”
    Mỗi tháng thu nhập 40 triệu nhưng đưa cho mẹ giữ mà không đưa cho vợ giữ đồng nào “Cô là vợ tôi, chứ không …
  • Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu
    Về nhà mẹ đẻ, tôi định khoe tháng này thu nhập 200 triệu, nhưng chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 …
  • Con dâu đổ 5 lít xăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lửa đốt chỉ vì chiếc nôi này vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn
    Con dâu đổ 5 lít xăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lửa đốt …
  • Chiều hôm đó, người đàn ông xuất hiện trước cổng nhà trẻ sớm hơn mọi khi. Anh ta mỉm cười, nói chỉ đến đón con về sớm một chút. Nhưng chẳng hiểu sao, từng cử động của anh khiến cô giáo thấy gai sống lưng. Linh cảm mách bảo cô phải lén bước theo. Khi chiếc xe của anh dừng lại ở góc đường vắng, cô đã chứng kiến một điều khiến tim mình như rơi xuống. Rốt cuộc người bố này đang che giấu chuyện gì…
    Chiều hôm đó, người đàn ông xuất hiện trước cổng nhà trẻ sớm hơn mọi khi. Anh ta mỉm cười, nói chỉ đến đón con …

Bài viết mới

  • Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng sống được mấy ngày nữa
    Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì …
    Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu …
  • Nhà tôi nhận một cô sinh viên 20 tuổi vào làm giúp việc theo giờ, phần lớn là chăm sóc cho người bố 75 tuổi
    Nhà tôi nhận một cô sinh viên 20 tuổi vào làm giúp việc theo giờ, phần lớn là chăm sóc cho người bố 75 tuổi
    Nhà tôi nhận một cô sinh viên 20 tuổi vào …
  • Mẹ chồng hất bát canh nóng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường chết lặng
    Mẹ chồng hất bát canh nóng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường …
    Phần 1: Ngày Vui Trong Nơm Nớp Lo Âu Khách …
  • Hàng xóm không giao lưu với ai bỗng mời đám cưới, cả làng chẳng ai buồn đi
    Hàng xóm không giao lưu với ai bỗng mời đám cưới, cả làng chẳng ai buồn đi
    Một hôm, bà Hương, người hàng xóm ngay cạnh nhà …
  • Đến thăm mộ người yêu cũ, tỷ phú chết lặng trước đứa trẻ giống hệt mình, sự thật xé lòng về người mẹ cậu bé cũng dần được hé lộ
    Đến thăm mộ người yêu cũ, tỷ phú chết lặng trước đứa trẻ giống hệt mình, sự thật xé lòng về người mẹ cậu bé …
    Trần Vũ, 38 tuổi, là biểu tượng của quyền lực …
  • Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ruột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ
    Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ruột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ
    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ …
  • ‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ
    ‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ
    Anh cười thầm, hóa ra sáng nào vợ anh cũng …
  • Nữ tiếp viên duy nhất sống sót sau khi máy bay phát nổ ở độ cao hơn 10.000 mét – bí ẩn sống còn giữa trời không
    Nữ tiếp viên duy nhất sống sót sau khi máy bay phát nổ ở độ cao hơn 10.000 mét – bí ẩn sống còn giữa …
    Chuyến bay số hiệu GL142 của hãng hàng không GreenLuxe …
  • Tôi lỡ xây nhà sang nhà hàng xóm 11 mét, đợt đó hàng xóm đi nam làm ăn, nay họ về đo đạc
    Tôi lỡ xây nhà sang nhà hàng xóm 11 mét, đợt đó hàng xóm đi nam làm ăn, nay họ về đo đạc
    Tôi vẫn nhớ như in cái ngày khởi công căn …
  • Cô bé cứ ngồi xuống là vẽ một người đàn ông lạ trong tranh suốt 1 tháng trời – đến hôm chuyển nhà, bà mẹ mới bẽ bàng nhận ra gương mặt đó
    Cô bé cứ ngồi xuống là vẽ một người đàn ông lạ trong tranh suốt 1 tháng trời – đến hôm chuyển nhà, bà mẹ …
    Cả tháng trời, bé Thảo Nhi – mới 6 tuổi …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]