Tan ca về đến cửa thì thấy chồng và ti/ểu tam trói mẹ già đánh đ/ập…
Ca trực kết thúc lúc gần 9 giờ tối. Thành phố vừa mưa xong, con ngõ nhỏ dẫn vào nhà tôi ẩm ướt, ánh đèn vàng hắt xuống nền đường loang loáng như có ai vừa quét dầu. Tôi – trung úy Linh – bước vào sân với một cảm giác nôn nóng lạ thường.
Cả ngày hôm nay mẹ tôi không gọi điện. Điều đó rất hiếm. Bà bị huyết áp cao, hễ tôi đi làm muộn là bà lại cuống lên hỏi han, dặn dò từng chút một.
Tôi vừa rút chìa khóa, còn chưa kịp tra vào ổ thì nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ trong nhà. Không giống tiếng tivi. Không giống tiếng sinh hoạt bình thường. Đó là tiếng đồ đạc va đập, kèm theo tiếng phụ nữ la th/ất tha/nh, đ/ứt quãng như bị bó/p ngh/ẹt.
Tim tôi giật thót.
Một linh cảm xấu ập đến, khiến sống lưng lạ/nh bu/ốt. Tôi đ/ẩy mạnh cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến m/á/u trong người tôi như đông cứ/ng lại.
Giữa phòng khách, mẹ tôi bị tr/ói giậ/t ra sau, dây thừng quấn chặt quanh tay và n/gực. Bà ng/ã sóng soài trên nền gạch lạnh, tóc rối bù, mặt t/ái m/ét vì hoả/ng s/ợ và đa/u đ/ớn.
Trước mặt bà là Hùng – chồng tôi. Khuôn mặt hắn đ/ỏ gay, ánh mắt vằn lên những tia hun/g hã/n. Trong tay hắn là một cây gậy gỗ. Bên cạnh là Lan – người phụ nữ tôi từng nghi ngờ là ti/ểu ta/m, nhưng chưa bao giờ có bằng chứng. Cô ta đang gào lên, giọng the thé đầy ca/y đ/ộc:
— Bà ký vào giấy sang tên căn nhà này cho anh Hùng! Không ký thì đừng trách bọn ta/o mạ/nh tay!
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghe rõ tim mình đập thế nào nữa. Mọi thứ trong đầu như bị kéo căng đến cự/c hạ/n.
Tôi không hét. Không ch/ửi. Không lao vào trong cơn hoả/ng lo/ạn.
Tôi hành động theo bản năng của một người lính.
Chỉ trong vòng hai giây, tôi áp sát Hùng từ phía sau, chụp cổ tay cầm g/ậy của hắ/n, b/ẻ quặt ra sau. Một động tác mà tôi đã thực hiện hàng nghìn lần khi khố/ng ch/ế tộ/i ph/ạm ngoài xã hội.
Cây gậy rơi xuống nền nhà, vang lên một tiếng khô khốc.
Hùng gào lên đa/u đớ/n:
— Cô dám?!
Lan hoảng loạn lao về phía cửa. Nhưng cánh cửa đã bị tôi khóa lại ngay từ lúc bước vào, theo đúng thói quen nghề nghiệp.
— Cả hai đứng im. — Tôi ra lệnh, giọng lạnh như băng.
Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Mẹ tôi khóc nức nở, cố với tay kéo lấy tay áo tôi:
— Linh… đừng làm vậy… dù gì nó cũng là chồng con…
Câu nói ấy khiến tim tôi đau nhói.
Tôi cúi xuống, tháo dây trói cho mẹ, đỡ bà ngồi dựa vào ghế. Hai bàn tay bà run lên không kiểm soát. Trên cổ tay còn hằn rõ vết dây thừng.
Tôi quay lại nhìn Hùng. Người đàn ông mà tôi từng tin tưởng, từng chung chăn gối, giờ đứng đó với vẻ mặt hoảng sợ, cúi gằm như một kẻ bị lột trần bộ mặt thật.
— Anh giải thích đi. — Tôi nói chậm rãi. — Giải thích xem vì sao anh trói mẹ tôi lại. Vì sao anh đánh bà. Và vì sao căn nhà này lại cần sang tên cho anh?
Hùng lắp bắp, ánh mắt đảo qua Lan như cầu cứu. Nhưng Lan lúc này không còn vẻ đanh đá ban nãy. Cô ta tái mét, môi run run.
Sự im lặng chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi rút điện thoại, bấm số quen thuộc.
— Alo, tôi là trung úy Linh. Tôi đang ở nhà riêng. Có hành vi giam giữ người trái pháp luật, cưỡng ép tài sản, bạo lực gia đình. Yêu cầu hỗ trợ ngay.
Hùng hoảng loạn thực sự:
— Linh… em bình tĩnh đã… chúng ta là vợ chồng… chuyện trong nhà mà…
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rơi xuống nặng nề:
— Từ lúc anh trói mẹ tôi lại, chuyện này không còn là chuyện trong nhà nữa.
Mười lăm phút sau, công an phường có mặt.
Lan ngồi sụp xuống nền nhà, khóc lóc van xin. Hùng bị còng tay, mặt cắt không còn giọt máu. Khi bị dẫn đi, hắn quay lại nhìn tôi, ánh mắt vừa oán hận vừa tuyệt vọng.
Tôi không tránh ánh nhìn đó.
Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.
Sau đêm hôm ấy, tôi làm đơn ly hôn. Không do dự. Không thỏa hiệp. Không thương hại.
Căn nhà vẫn đứng đó. Mẹ tôi vẫn sống. Còn tôi, lần đầu tiên sau rất lâu, cảm thấy mình thực sự bảo vệ được điều quan trọng nhất trong đời.
Có những người khoác lên mình vỏ bọc gia đình để làm điều tàn nhẫn nhất.Và cũng có những lúc, tình thân không phải là thứ để nhẫn nhịn,mà là lý do để đứng lên, dù phải đối đầu với chính người mình từng yêu thương.

