Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Tôi bỏ vợ để cưới một cô gái làm quán hát ở Lào Cai, nhưng chỉ 5 ngày sau kết hôn tôi đã hối hận

Tôi bỏ vợ để cưới một cô gái làm quán hát ở Lào Cai, nhưng chỉ 5 ngày sau kết hôn tôi đã hối hận

Thanh Thanh 19 Tháng 2, 2026

Đêm tôi ngồi trên chuyến tàu SP1 rùng rình vượt qua cầu Thái Hà, bánh sắt gõ đều lên mối nối như nhịp tim được đúc bằng gang, tôi mới nhận ra ký ức có thể có mùi. Nó phả lên mũi tôi cái mằn mặn của sương miền núi, cái ngai ngái quện cỏ dại và rượu táo mèo, có cả mùi nước hoa rẻ tiền ai đó đã xịt thành sương trong căn phòng nhiều bóng đèn đổi màu. Từ khi rời Lào Cai về Hà Nội được bốn mươi chín ngày, đêm nào tôi cũng nghe thấy một câu hát ấy, đều đặn như đồng hồ treo trong bếp mẹ: “Trăng lên đỉnh núi, em gọi tên người bằng hơi thở…”, giọng nhỏ như lông tơ nhưng có gai, chạm thì rát, buông thì nhớ.

Tôi ban đầu không định đi quán hát. Chuyến công tác đó chỉ là vài buổi họp với bên mỏ đá, một bữa tối cảm ơn, một đêm cho bạn bè “xả” trước khi về. Tụi nó kéo tôi vào một quán karaoke trên phố Khánh Yên, biển chữ neon “Sương Mù” chớp tắt. Cô bé đứng ở cửa cười với tôi bằng cái miệng kẻ chỉ, nói “anh dùng phòng nào”. Một giờ sau, khi mic chuyền tay, chai rượu chuyền tay, tiếng cười sền sệt bắt đầu vỡ thành miếng, cô ấy bước vào. Không quá trắng, không quá đẹp theo kiểu lộng lẫy của tiếp viên qua tay thợ trang điểm khéo. Nhưng cái tròng mắt mỏng như thấu kính ấy, mỗi lần hát cao, nó lóe lên. Cô tự giới thiệu bằng một cái tên đơn giản, dễ quên: Sương.

Tôi không quên. Buổi ấy, cô chỉ nhận mỗi bài “Núi rừng” ai đó yêu cầu, còn lại cáu khẽ khi một anh bạn tôi sấn sổ muốn “đi tăng hai”. “Em chỉ hát,” Sương nói, giọng bình thản, “quán em không có tăng.” Câu nói bị nhấn chìm bởi tiếng hô “đi đi”, nhưng ở tôi thì nó mắc lại. Khi về khách sạn, đầu tôi mờ như tường nhà đẫm sương. Ở Hà Nội, vào bữa cơm, tôi lơ đãng nhai. Vợ đặt chén canh trước mặt, bảo: “Ăn đi.” Tôi không ăn, tôi đếm. Đếm tiếng tàu chạy trong đầu, đếm những bóng đèn đổi màu, đếm mỗi lần Sương tì tay lên thành ghế mà lặng im.

Cái “lặng im” ấy khiến tôi nghĩ mình hiểu cô. Tôi thậm chí nghĩ mình yêu. Yêu kiểu đàn ông ba lăm nghĩ mình có quyền bắt đầu lại cuộc đời bằng một gói cảm xúc đựng trong túi nylon. Tôi nói với vợ chuyện ly hôn như người xin phép đổi chỗ ngồi trong rạp: “Anh thấy không còn… cảm xúc.” Vợ nhìn tôi lâu, mắt sậm đi như một đốm lửa mới dập. Cô hỏi: “Có ai khác?” Tôi im. Cô cười, cái cười mảnh như sợi dây: “Nếu anh nghĩ anh đã thấy ‘ai khác’, anh cứ đi.”

Tôi đi. Tôi ký những giấy tờ mà chữ ký tay run như người vừa uống thuốc ho. Tôi sắp xếp ít đồ vào một cái va li nhỏ, bấm vé tàu ngược Lào Cai, như một người đi ngược chiều gió vì tin rằng ở đầu kia là một mùi hương sẽ chữa hết những yết hầu đã khô.

Sương ngạc nhiên khi tôi đứng trước cửa nhà trọ của cô—một căn phòng trên gác hai khu chợ Cốc Lếu, lan can gỉ xanh. Cô ngồi xuống giường, nhìn tôi hồi lâu như soi một chiếc cúc rơi bên hiên, không phải không biết láy, mà nghĩ có nên nhặt. “Anh lên làm gì?” cô hỏi. Tôi nói thẳng: “Anh muốn cưới em.”

Cô bật cười—tiếng cười có mùi mưa rào: “Anh điên à?” Tôi gật: “Có thể.” Cô đứng dậy, đi về phía cửa sổ, kéo tấm rèm in bông hoa đỏ đã phai. “Anh biết gì về em? Ngoài mấy bài em hát?” Tôi đáp: “Biết vừa đủ để thấy mình muốn bắt đầu lại.”

Cô im một lát, rồi hỏi: “Anh đã bắt đầu lại đời ai chưa?” Câu hỏi đuổi theo tôi như chiếc bóng. Tôi nói: “Anh đã ly hôn.” Cô xoay người lại, nhìn tôi với một thứ pha giữa thương hại và giận dữ: “Anh bỏ vợ rồi mới lên đây nói yêu em?”

Tôi thấy phủi cát: “Đúng.” Cô gật, giọng khô: “Tệ.” Rồi, không hiểu sao, cô khóc. Tôi chưa bao giờ thấy ai khóc đẹp như vậy: không méo mó, không gào, chỉ là nước tràn ra như một con suối quá đầy. “Em… không muốn bắt đầu bằng cái tệ của người khác.” Cô nói, rồi lại cười, một nụ cười mòn như tay cầm của cái nồi cũ: “Nhưng cũng không biết từ chối ai đến đứng dưới hiên mình lúc mưa.”

Cưới. Chúng tôi làm một lễ cưới nhỏ như một bữa cơm ở nhà người miền núi: có xôi ngũ sắc, có rượu ngô, có mấy người bạn cô trong quán và hai anh thợ mỏ tôi quen lần trước. Tôi gọi điện cho mẹ, mẹ hít vào một hơi dài. Tôi không gọi cho vợ cũ. Chúng tôi thuê một căn phòng gần ga, treo tấm rèm mới, mua một ấm đun nước siêu tốc. Sương ngủ nhẹ như sương, mỗi khi mở mắt lại tròn xoe như một đứa trẻ bị đánh thức giữa giấc ngủ trưa. Tôi bận bịu dọn đồ ra vào đến mức quên mất câu hỏi đầu tiên cô đặt cho tôi: “Anh đã bắt đầu lại đời ai chưa?” Tôi chỉ nghĩ mình bắt đầu lại đời mình.

Ngày thứ năm sau cưới, khi tôi dậy rửa mặt lúc bảy giờ sáng, Sương đã mặc áo khoác mỏng, cột tóc cao. “Em đi đâu?” tôi hỏi, ngáp. “Em đi hát,” cô đáp, giọng nhẹ hều như nói “em đi chợ”. Tôi đứng sững. “Hát… ở quán?” “Ừ.” Cô đưa mắt ra cửa sổ. Sương không giấu, không ỡm ờ. “Em đã nói với anh, em chỉ biết hát.”

Tôi cười, tiếng cười bật ra như một con lò xo bị cạy khỏi hộp. “Em cưới rồi mà còn ‘đi làm’?” Sương nhíu mày: “Em đi hát. Tiền nhà, tiền ăn, tiền áo ấm. Em không đợi anh gửi.” Tôi hạ giọng: “Anh không muốn em ở nơi đó.” “Đó là đâu?” Cô hỏi. “Một cái quán, nhiều người say.” “Người say thì khát,” cô lầm bầm. “Em hát cho họ bớt khát.”

Tôi thấy mình bị nhân hoá thành đám khói loãng bay ra khỏi phổi. Buổi trưa, tôi ngồi một mình trong phòng, nghe tiếng còi tàu vọng xa, nhìn cái gối Sương vừa tựa, để lại vệt tóc đen. Tôi gọi cho một anh bạn ở Lào Cai, bảo: “Cậu biết quán ‘Sương Mù’ không?” Anh cười: “Ai mà chả biết.” Tôi hỏi: “Chủ quán là ai?” Anh đáp: “Mẹ Cầm, cứng lắm.” Tôi hỏi: “Gái ở đó…?” Anh cười khẩy: “Em cậu mới cưới… cũng ở đó đấy. Cẩn thận.” Cái từ “cẩn thận” ấy như một viên đá ai nhét vào miệng tôi, tôi ngậm mà không nhai.

Tối, tôi theo Sương. Quán nằm dưới chân dốc, bên một con suối đen. Tôi đứng ở đối diện, dưới bóng một cây xà cừ, nhìn bóng cô nhập vào bóng đèn. Cô vào trong. Một lúc sau, cánh cửa VIP mở, một người đàn bà to, tóc uốn, cổ đeo dây vàng to bằng rễ cây, kéo cô vào. Tôi chỉ nhìn thấy Sương cúi đầu. Những chiếc bóng khác lượn. Đàn ông cười. Tôi đi về, đầu đặc như tro.

Đêm đó, Sương về muộn.Áo cô ám mùi khói thuốc và nước hoa rẻ. Cô đặt một xấp tiền nhỏ lên bàn, nói: “Anh cho em ít thời gian.” “Bao lâu?” “Đến cuối tháng.” “Để làm gì?” “Để… hát hết những bài em cần hát.”

Tôi nhìn cô. Câu trả lời bất minh như một chiếc rèm không đủ che nắng. Tôi cáu: “Em ngựa quen đường cũ.” Một cái gì trong mắt Sương tắt lịm. Cô cười nhạt: “Đường cũ của ai thì ai biết.”

Tôi nhắn cho vợ cũ—người duy nhất còn có thể nghe tôi nói mà không ngắt cuộc gọi—một tin khó nhằn: “Anh sai?” Cô trả lời sau mấy phút: “Sai từ chỗ anh nghĩ tình yêu là cái vé tàu. Lên xuống ga nào cũng được.” Tôi muốn giận, nhưng chỉ thấy mệt.

Ngày hôm sau, tôi lại theo Sương. Không hào hứng, không hứng khởi, chỉ là như người đứng canh bếp than, sợ lửa lụi. Lần này, tôi thấy Sương lẻn qua cửa sau. Cánh cửa sắt rỉ hé ra, cô biến vào vùng tối. Tôi vòng qua bên hẻm. Một người đàn ông gầy, đội mũ lưỡi trai, đứng tựa tường, rít thuốc nhìn theo. Một chiếc xe máy màu đỏ không tắt máy. Cái gì đó là lạ. Tôi thọc tay vào túi quần, theo thói quen sờ vào chiếc USB nhỏ vợ cũ từng mua cho tôi “để lưu văn bản”, bỗng nhớ cô từng làm ở một tổ chức bảo vệ phụ nữ và trẻ em bị buôn bán. Một câu nói của cô vòng về như tiếng còi tàu từ ga xa: “Những chỗ đèn nhiều màu hay có bóng đen.”

Đêm thứ ba sau ngày thứ năm—đêm thứ tám của hôn nhân—tôi quyết. Tôi không vào quán, tôi đến Công an phường. Tôi nói lắp bắp với anh trực ban: “Tôi nghi…” Anh nhìn tôi, chất giọng miền xuôi nhưng mỏi: “Anh muốn nói gì thì nói hẳn.” Tôi dốc: “Vợ tôi đi làm ở đó. Tôi không ngăn. Nhưng tôi nghi họ giữ giấy tờ của các cô gái. Nghi có ép buộc.” Mắt anh sáng lên một tia. Anh ghi chép, hỏi thêm tên quán, giờ giấc. Anh cho tôi một số điện thoại. “Về đi. Đừng tự xử,” anh nói.

Tối hôm sau nữa, trời mưa lấm tấm như rắc tiêu lên bát phở. Tôi đứng trong bóng xà cừ. Đúng chín giờ, mấy chiếc xe không biển tiến lại, đèn tắt. Cánh cửa trước quán bị mở bằng một cú đá gọn. Tiếng người hét “kiểm tra hành chính!” Tôi lao lên cầu thang, tim cắm mũi như con cá chim bị kéo khỏi lưới. Tôi thấy Sương trong một phòng nhỏ, không ánh đèn màu, ngồi trước một đống điện thoại, thẻ căn cước nữ, vở ghi chép. Mẹ Cầm bị giữ ở góc, tóc xổ, môi bặm. Một nữ cán bộ đeo khẩu trang đứng giữa phòng, ra lệnh. Tôi định xông vào, một bàn tay chặn ngực tôi. “Anh đứng đây,” một giọng nói quen thuộc. Tôi ngước. Vợ cũ.

Cô tháo khẩu trang. Khuôn mặt cũ hiện ra—một khuôn mặt tôi đã rời đi bằng một chữ ký. Tôi không ngờ gặp cô ở đây, trong vai một người mang thẻ ngành. Cảm giác như ai dựng tấm gương giữa tôi và chính mình. “Em…” “Đừng nói,” cô quay đi. “Giữ bình tĩnh. Em đang làm nhiệm vụ.”

“Sương…?” tôi rụt cổ họng ra khỏi cái lưới. “Cô ấy…”

“Đang là người cung cấp thông tin.” Vợ cũ nhìn tôi, mắt dửng dưng hơn cả mưa. “Bọn em theo dõi vụ này mấy tháng. Cô ấy đồng ý làm mồi nhử, đưa sổ, đưa danh sách nợ, đưa lịch ‘giao hàng’ sang bên kia đường biên. Năm ngày sau cưới, cô ấy đi hát lại là để giữ lời hứa với bọn chị—trở về đúng giờ, đúng buổi, cắm một cây kim ghim vải màu đỏ ở rèm nếu ‘hàng’ chuẩn bị chuyển. Tối nay là cắm.” Cô chỉ tay vào mẩu vải nhỏ cắm ở viền rèm, thứ tôi ngờ ngợ đã thấy rap rối trong bóng tối mà không hiểu.

Tôi dựa lưng vào tường, không cảm nhận được lưng mình. “Em… biết anh cưới?” Vợ cũ nhếch môi: “Có chuyện gì ở thành phố này mà không ai đồn? Anh yên tâm. Em không can thiệp vào hôn nhân của anh. Em chỉ mong… anh đừng phá hỏng công việc của chúng em.” “Anh…” tôi lắp, “anh tưởng…” “Anh tưởng những điều đàn ông hay tưởng,” cô cắt, giọng mệt. “Nhưng thôi, đừng đánh nhau bằng những tưởng tượng nữa. Vào nhìn đi.”

Tôi bước vào phòng. Sương ngẩng lên, thấy tôi, mắt mở to, rồi khép xuống. “Anh đừng ồn,” cô nói nhỏ. “Họ đang ghi lời khai.” Tôi nhìn bàn tay cô—một bàn tay tôi đã nắm khi ký giấy đăng ký kết hôn—bàn tay ấy đang lật những tờ giấy ghi tên, tuổi, khoản nợ, mức “phạt” mỗi lần “không phục vụ”. Có một tờ giấy nhỏ mằn mặn nước. Tôi nhận ra chữ cô: ngay dòng dưới cùng của sổ, một hàng chữ: “Đã gọi 113 vào đêm 2/… Người đi giao: T.” Tôi hỏi: “T là ai?” Cô khẽ: “Thanh.” Tôi nhìn vợ cũ. Cô gật nhẹ, không nhìn lại tôi.

Cuộc khám xét kéo dài. Người ta lôi ra thẻ căn cước nhét trong ngăn bí, bao cao su dấu dưới đáy tủ, sổ nợ. Có một cô gái run cầm cập, ôm lấy tay Sương. “Chị ơi…” Sương vuốt tóc cô: “Không sao. Về nhà.” Tôi đứng lặng như cột điện trong mưa. Toàn bộ kịch bản trong đầu tôi—người đàn bà ngựa quen đường cũ, kẻ nông nổi bỏ vợ vì một ảo ảnh—nứt ra như miếng sành vỡ vì đun lửa quá nhanh. Ở dưới những vết nứt đó, có một lớp nền khác: lạnh nhưng chắc.

Khi lực lượng rút, khi biển neon “Sương Mù” bị tắt, khi mẹ Cầm được đưa đi trong cái chăn trùm đầu xộc xệch, Sương ngồi lại, thở như vừa bơi từ bờ này sang bờ kia. Tôi ngồi đối diện cô, chớp mắt. “Sao em không nói?” Tôi hỏi. “Nói anh có tin không?” Cô hỏi lại, giọng hiền đến mức tôi thù ghét câu hỏi của mình. “Em định nói,” cô khẽ, “nhưng em nghĩ đã muộn. Lúc anh gọi 113, lúc công an tới… em thấy đủ rồi.” Cô nhìn xuống bàn tay, đôi bàn tay thô hơn tôi nhớ: “Em bắt đầu ‘làm’ ở đó năm mười tám tuổi. Em học hát, xong mấy năm chạy bàn, rồi đứng phòng. Lúc gặp anh, em đã dừng. Nhưng con bé Lửm—em gái của bạn em—bị dụ vào. Em quay lại.”

“Quay lại… để cứu?” “Để bù.” Cô cười, nước mắt tràn như cơn mưa nhỏ. “Bù cho chính mình. Và để hiểu xem, cái đêm em gặp anh, là ơn hay oán.”

Tôi ngồi, khung xương tôi thở, mà tôi như không. Vợ cũ bước vào, đặt một cái áo mưa lên vai Sương: “Đi với bọn chị ra phường.” Cô nhìn tôi thoáng một giây—giây đầu tiên không lạnh—rồi quay đi.

Tôi đứng trên hiên quán tắt đèn, mưa sũng. Tôi gọi cho mẹ: “Con… cưới vội.” Mẹ thở dài: “Thế con học được gì?” Tôi nói: “Học cách bỏ nhanh những gì dễ tin nhất.”

Tôi trở lại Hà Nội sau vụ ấy ba ngày để giải quyết công việc. Trong vali, có một bức thư của Sương nhét vào, giọng cô đi qua giấy như một tiếng thở lên kính:

“Anh,

Em không quay lại quán hát nữa. Em đã ký làm nhân chứng. Em sẽ ở tạm nhà tạm lánh của Hội Phụ nữ, phụ họ chăm các em nhỏ đợi về nhà. Em cần làm điều này trước khi làm vợ. Nếu anh muốn, anh có thể đợi. Nếu anh không muốn, anh có thể xem cuộc hôn nhân này như một nhầm lẫn đẹp. Em không trách.

P/S: Bài em hát đêm đó, em học ở lớp kỹ năng do chị Thanh dạy cho tụi em ngày xưa. Em nghĩ là ngẫu nhiên, hóa ra đời thích bày những cái cũ dưới tên mới để trêu con người.”

Tôi đọc đến dòng “chị Thanh”, tôi cười—cái cười khét như rìa bánh chưng bị cháy mà ăn vẫn ngon. Tôi nhắn cho vợ cũ: “Anh cảm ơn.” Cô trả lời bằng một dấu chấm.

Những tuần sau, tôi chạy xe lên xuống giữa hai thành phố. Lần đầu với mục đích đón Sương, lần thứ hai để chở các em về các huyện, lần thứ ba chở bà ngoại của Lửm từ Bảo Yên đến nhà tạm lánh. Tôi, người từng nghĩ mình yêu bằng cách bỏ tất cả, bỗng học yêu bằng cách làm những việc lặt vặt: sửa cửa, thay bóng điện, mua một đám kẹo dẻo để dụ mấy đứa con nít cười. Có những tối tôi đứng trước hiên nhà tạm lánh nhìn mưa phủ kín dãy núi, nghĩ về cái chữ “ngựa quen đường cũ”—cái câu phán khiến đàn bà bị treo lên phán xét—và thấy mình nhỏ đi.

Một chiều, Sương nhắn: “Anh xuống bến xe cũ đón em. Em muốn đến nhà… xin lỗi vợ cũ của anh.” Tôi ngạc nhiên nhưng gật. Thanh—vợ cũ—đợi ở quán trà trên phố Thợ Nhuộm. Cô mặc áo sơ mi xanh, tóc buộc gọn, mặt tinh tươm như một con dao bếp mài đúng cách. Sương cúi chào. Cả hai phụ nữ ngồi đối diện nhau, giữa là một ấm trà. Tôi đứng ngoài cửa, thấy những chiếc bóng dẹt của họ chạm lên tường, rồi tan đi.

Thanh ra trước, nhìn tôi: “Cô ấy muốn anh hủy hôn. Không phải vì ghét anh. Vì cô ấy nói ‘điều tốt nhất là để mọi người bắt đầu lại khi họ đã nhìn kỹ mình’. Lần này, anh nhìn kỹ chưa?” Tôi không trả lời được. Thanh cười, mím môi: “Tự do và dũng cảm khác nhau một sợi tóc. Dũng cảm có kèm trách nhiệm.” Cô bước đi. Sương ra sau, mắt hồng. “Em xin lỗi,” cô nói. “Em nghĩ điều công bằng nhất là như thế.” Tôi không níu. Tôi chỉ hỏi: “Rồi em đi đâu?” “Em ở lại Lào Cai,” cô nói, “mở một lớp dạy hát miễn phí cho mấy đứa con gái trong nhà tạm lánh. Hát, để đừng bị ai dạy bằng cái khác.”

Tối đó, tôi về nhà mẹ. Mẹ hỏi: “Con ăn cơm không?” Tôi gật. Trong bữa, mẹ bảo: “Con là đứa dễ gọi tên nỗi nhớ quá. Nhưng nhớ xong thì làm gì, mới là khó.” Tôi gắp miếng cá, đột nhiên hiểu những tiếng tàu trong đầu mình bấy lâu chạy không phải để đưa tôi lên Lào Cai, mà để tôi kịp bắt lại một nhịp khác: nhịp bước của những người phụ nữ đi ngược gió.

Một năm sau.

Trên ban công căn hộ mới thuê, có một chậu dạ yến thảo. Tôi vừa từ Lào Cai về, trong túi có một đĩa thu bài “Trăng lên đỉnh núi” do lũ học trò của Sương hát. Tôi bật nó lên trong bếp. Tiếng hát non nhưng chắc. Tôi gửi cho Thanh một đoạn. Cô trả lời: “Nghe như tiếng người mới biết thở.” Tôi hỏi bâng quơ: “Em có hẹn hò ai không?” Cô đáp: “Có hẹn hò một cuộc sống bớt phải giải cứu.” Tôi cười. Chúng tôi, mỗi người đứng ở một ga.

Đêm ấy, có một tin nhắn đến từ Sương, không dấu chấm, không dấu phẩy:

“anh a mai em dua con Lurm ve nha o Bao Yen em se di ngang nha ga neu khong ban anh ra em mua banh day”

Tôi đứng ở hiên, nhìn bóng đèn cầu thang đối diện. Tôi viết lại một câu có đầy đủ dấu chấm, phẩy, sắc, huyền:

“Em cứ đi. Anh sẽ đứng ở ga, nhưng không đợi em như đợi một người đàn bà. Anh đợi để trả lại cho em một câu cảm ơn.”

Tôi nhìn lại một năm, biết ơn cái đêm mưa ấy—đêm tôi đứng trước quán “Sương Mù” và bị một bàn tay chặn ngực, biết ơn câu nói ngu ngốc của mình “ngựa quen đường cũ”, vì nó buộc tôi ngồi xuống và đọc chữ lại từ đầu.

Kết cục của câu chuyện không như tôi tưởng. Không ai quay về bếp tôi, không ai bưng cơm cho tôi. Cô gái tôi cưới trong một đêm nóng vội trở thành người mở lớp hát ở Lào Cai. Vợ cũ của tôi trở thành người thỉnh thoảng gửi tôi một đường link bài viết về luật mới bảo vệ nạn nhân. Còn tôi—người tưởng yêu bằng cách đạp cửa—học mở cửa bằng tay nắm.

Và có lẽ, chi tiết cuối cùng mới là cú “bất ngờ” đúng nghĩa: bài hát khiến tôi thất thần đêm đầu ở quán “Sương Mù”, bài “Trăng lên đỉnh núi” làm tôi bỏ vợ, bỏ nhà, đi tàu ngược lên phía bắc, hóa ra Sương đã học từ một lớp kỹ năng do… Thanh dạy ngày xưa. Một nửa của tôi ngày cũ gieo cái giai điệu, nửa kia của tôi ngày mới hát lên. Tôi chẳng yêu ai khác ngoài âm vang của cùng một lời nhắc: “Muốn gọi tên ai bằng hơi thở, thì trước hết phải học thở đúng.”

Tôi tắt đèn bếp, trên ban công gió thổi làm rung khung cửa. Ở ga dưới kia, tàu đêm hú một tiếng không dài, không ngắn, đủ cho một người đàn ông hiểu rằng có những cuộc đường dài không đưa ta đến người, mà đưa ta đến chỗ biết đặt người ấy xuống đúng chỗ trong mình. Và khi đặt được rồi, mọi bóng đèn đổi màu đều thôi nhức mắt. Chỉ còn một màu dịu của một căn nhà nhỏ, có ai đó đang tập hát cho những đứa trẻ không còn phải hát để làm vừa lòng ai nữa.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300 triệu rời nhà ra đi.

Ngày chồng sang sống với bồ, vợ lẳng lặng mở két lấy 300 triệu rời nhà ra đi.

Cô giáo không chồng nhận nuôi hai anh em mồ côi, khi trở thành Phi Công người mẹ ruột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

Cô giáo không chồng nhận nuôi hai anh em mồ côi, khi trở thành Phi Công người mẹ ruột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

HOT NEWS

  • Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày
    Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về …
  • Trong hàng ghế dưới, mẹ tôi nở nụ cười rạng rỡ còn Chủ tịch Nam—nay tóc bạc nhiều hơn—đứng dậy vỗ tay thật dài.
    Trong hàng ghế dưới, mẹ tôi nở nụ cười rạng rỡ còn Chủ tịch Nam—nay tóc bạc nhiều hơn—đứng dậy vỗ tay thật dài.
  • Trong 3 Ngày Sau Đám Giỗ, 2 Người Nhà Ông Trác bất ngờ qua đời Sau Bữa Cơm Tối: Đến Khi Khám Nghiệm Cái Bàn Ăn thì mới Phát Hiện Một Chi Tiết đặt bên dưới nồi cơm
    Trong 3 Ngày Sau Đám Giỗ, 2 Người Nhà Ông Trác bất ngờ qua đời Sau Bữa Cơm Tối: Đến Khi Khám Nghiệm Cái Bàn …
  • Đưa con đến trường dự lễ kỉ niệm 20/11 tôi đứng hình khi thấy 1 đứa bé giống con mình như đúc và gọi cô giáo là mẹ
    Đưa con đến trường dự lễ kỉ niệm 20/11 tôi đứng hình khi thấy 1 đứa bé giống con mình như đúc và gọi cô …
  • Chán vợ quê mùa luộm thuộm chồng đuổi vợ ra đường với cái bụng bầu 5 tháng cùng 10 triệu
    Chán vợ quê mùa luộm thuộm chồng đuổi vợ ra đường với cái bụng bầu 5 tháng cùng 10 triệu
  • Vừa chụp xong ảnh cưới với chồng, lúc anh ấy đi xem ảnh mẫu, nhiếp ảnh gia ghé sát tai tôi rồi nói: “Chạy ngay đi!”
    Vừa chụp xong ảnh cưới với chồng, lúc anh ấy đi xem ảnh mẫu, nhiếp ảnh gia ghé sát tai tôi rồi nói: “Chạy ngay …
  • Năm 1986, mẹ bảo tôi sang nhà bác cả vay ít gạo, không ngờ bác hào phóng cho hẳn 10kg gạo
    Năm 1986, mẹ bảo tôi sang nhà bác cả vay ít gạo, không ngờ bác hào phóng cho hẳn 10kg gạo
  • Cha mẹ nuôi con biển hồ lênh láng, con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày…
    Cha mẹ nuôi con biển hồ lênh láng, con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày…
  • Mạng liên lạc bị nhiễu suốt từ khi chúng tôi tới thung lũng. Máy bộ đàm rè rè, sóng GPS liên tục nhảy loạn. Như thể có một từ trường mạnh đang bao trùm nơi này.
    Mạng liên lạc bị nhiễu suốt từ khi chúng tôi tới thung lũng. Máy bộ đàm rè rè, sóng GPS liên tục nhảy loạn. Như …

Bài viết mới

  • Yêu 3 năm không dám “vượt rào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi gàn dở “mỡ treo miệng mà không húp”, ai ngờ sau đêm tân hôn tôi nằm viện 1 tuần
    Yêu 3 năm không dám “vượt rào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi gàn dở “mỡ treo miệng mà không …
    Yêu 3 năm không dám “vư;:ợt r;;ào”, cố giữ cho …
  • Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.
    Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.
    Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ …
  • Giá vàng hôm nay 28/2: Thế giới tăng sốc, SJC và vàng nhẫn bứt phá mạnh
    Giá vàng hôm nay 28/2: Thế giới tăng sốc, SJC và vàng nhẫn bứt phá mạnh
    Giá vàng thế giới hôm nay 28/2 đã bất ngờ …
  • Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, cho đến 1 hôm tôi bị đánh đến ngất đi, anh ta đưa tôi đến bệnh viện nhưng lại nói dối tôi trượt chân ngã
    Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, …
    Nhiều năm nay, cuộc sống của tôi gói gọn trong …
  • Vừa cưới 3 ngày, mẹ chồng bắt con dâu mang luôn 20 cây vàng cho bà “giữ hộ”
    Vừa cưới 3 ngày, mẹ chồng bắt con dâu mang luôn 20 cây vàng cho bà “giữ hộ”
    Đám cưới vừa kết thúc, tiếng nhạc xập xình tắt …
  • Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi 500 triệu bảo trốn đi, đúng 20 ngày nữa hẵng quay về và cái kết…
    Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi 500 triệu bảo trốn đi, đúng 20 ngày nữa hẵng quay về và cái kết…
    Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi …
  • Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình…
    Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với …
    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng …
  • Ả bồ của chồng vác bụng bầu đến nhà ăn vạ đòi nhường nhà, nhường chồng
    Ả bồ của chồng vác bụng bầu đến nhà ăn vạ đòi nhường nhà, nhường chồng
    Buổi chiều oi ả, gió lùa qua hiên nhà mang …
  • Ông đưa tờ giấy ghi sẵn số tài khoản. Không phải một mà là ba tài khoản khác nhau. Cô nhân viên gõ máy, rồi khựng lại.
    Ông đưa tờ giấy ghi sẵn số tài khoản. Không phải một mà là ba tài khoản khác nhau. Cô nhân viên gõ máy, rồi …
    Người đàn ông đó đến ngân hàng vào một sáng …
  • Tiêu hủy 9.000 ly trà sữa của một thương hiệu nổi tiếng
    Tiêu hủy 9.000 ly trà sữa của một thương hiệu nổi tiếng
    Chủ của chuỗi trà sữa cho biết phía đơn vị …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]