Chiếc Maybach đen bóng dừng ngay trước sảnh trung tâm thương mại lớn nhất thành phố. Ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn, trầm trồ. Đó là chiếc xe hơn chục tỷ, thuộc về Lâm – một tỷ phú trẻ tuổi khét tiếng, vừa thành công trong nhiều thương vụ đầu tư.Đại lý ô tô gần đây
Lâm bước xuống, trên người bộ vest đắt tiền, dáng vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo. Anh quen được tung hô, quen được nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Bên cạnh chiếc xe sang chảnh ấy, một cô gái gầy gò, quần áo đã cũ, đôi mắt sáng nhưng mệt mỏi dừng lại. Đó là Hương – nhân viên làm thêm giờ tại một quán ăn nhỏ, vừa tan ca. Cô nghèo, cuộc sống chật vật, nhưng luôn giữ sự hồn nhiên. Thấy chiếc xe bóng loáng, Hương bất giác đưa tay khẽ chạm vào, như để cảm nhận sự xa hoa mà cả đời có lẽ cô chưa bao giờ chạm tới.
Bất ngờ, giọng nói sắc lạnh vang lên phía sau:
— Cô làm cái gì đấy?
Hương giật mình quay lại, đối diện với ánh mắt đầy tức giận của Lâm. Anh gằn từng tiếng:
— Cô có biết cái xe này bao nhiêu tiền không? Ai cho cô động vào? Đồ nhà quê! Đồ nghèo rách mà dám làm bẩn xe tôi à?
Giữa sảnh đông người, giọng nói ấy khiến ai cũng ngoái nhìn. Hương đỏ bừng mặt, ấp úng:Đại lý ô tô gần đây
— Tôi… tôi chỉ vô tình chạm vào thôi, xin lỗi anh…
Nhưng Lâm không để cô nói hết câu. Anh hất tay khinh miệt:
— Tránh ra! Đừng để tôi nhìn thấy cô lại bén mảng đến xe tôi.
Hương cắn môi, tim nhói đau. Cô cúi đầu bỏ đi, cố nuốt nước mắt vào trong. Chỉ là một cái chạm nhẹ thôi, mà bị sỉ nhục đến mức ấy.
Lâm hậm hực bước vào trong trung tâm thương mại, không buồn ngoái lại.
Nửa giờ sau.
Trong lúc đang xem hàng hiệu, Lâm bỗng thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng. Anh cố bước ra ngoài, nhưng đôi chân loạng choạng, rồi ngã gục ngay trước sảnh. Người ta xúm lại nhưng hoang mang, chẳng ai biết phải làm gì.
Đúng lúc ấy, Hương vừa rời quán ăn gần đó, thấy cảnh tượng liền lao tới. Cô từng học sơ cấp y tá, nên nhanh chóng nhận ra Lâm đang lên cơn dị ứng nặng. Da anh đỏ bừng, hơi thở dồn dập, cổ họng nghẹn lại.Đại lý ô tô gần đây
Không kịp nghĩ ngợi, Hương lập tức sơ cứu, dùng biện pháp ép thở, rồi gọi người đưa thuốc hỗ trợ. Nhờ phản ứng nhanh, hơi thở của Lâm dần ổn định. Nhân viên y tế đến, xác nhận: “Nếu cô gái này không kịp thời xử lý, anh ấy có thể nguy hiểm tính mạng.”
Lâm nằm trên cáng, đôi mắt mở ra, bắt gặp gương mặt quen thuộc. Chính là cô gái nghèo khi nãy. Cô ngồi thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, đôi bàn tay run run nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm bỗng thấy nghẹn ngào. Anh gắng gượng chống tay ngồi dậy, rồi bất chấp ánh mắt mọi người, quỳ sụp xuống trước mặt Hương.
— Tôi… xin lỗi. Lúc nãy tôi đã xúc phạm cô. Nhưng cô lại cứu mạng tôi… Tôi nợ cô một ân tình quá lớn.
Hương sững sờ, lùi lại, vội xua tay:
— Anh không cần làm vậy. Tôi chỉ làm điều cần làm thôi. Ai thấy người nguy kịch cũng sẽ ra tay.
Nhưng Lâm lắc đầu, ánh mắt chan chứa:
— Không, không ai cũng làm được. Lúc đó nhiều người đứng nhìn, chỉ có cô dám lao đến. Nếu không có cô, có lẽ tôi đã không còn ngồi đây.
Hương im lặng. Trái tim cô vừa ấm lại, vừa thoáng chút xót xa. Người đàn ông vừa chửi mắng, nhục mạ cô, giờ đây quỳ gối cảm ơn. Cuộc đời đúng là trớ trêu.
Sau hôm đó, Lâm chủ động tìm gặp Hương. Anh kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện cuộc đời cô, hiểu được nỗi khó khăn mà Hương trải qua. Từ sự áy náy, anh bắt đầu ngưỡng mộ nghị lực nơi cô.
Không còn là tỷ phú kiêu ngạo hôm nào, Lâm trở nên khiêm nhường, dần thay đổi cách sống. Anh công khai trước truyền thông rằng mình từng sai, từng miệt thị một cô gái nghèo, nhưng chính cô lại là ân nhân cứu mạng.
Hương không đòi hỏi gì. Cô vẫn sống giản dị, làm công việc quen thuộc. Nhưng từ hôm ấy, cô biết rõ một điều: giá trị của con người không nằm ở tiền bạc hay hào nhoáng, mà ở trái tim dám sống tử tế, dám ra tay cứu giúp người khác.
Còn Lâm, lần đầu tiên trong đời, anh học được một bài học đắt giá mà tiền bạc không thể mua: sự khiêm nhường.