Vừa đặt chân xuống sân chung cư sau chuyến xe khách từ quê lên, người còn chưa kịp duỗi thẳng, Lan đã thấy cu Bon – cậu con trai 5 tuổi – chạy lon ton ra đón. Nó lao đến ôm chân mẹ, ngước đôi mắt đen láy lên thì thầm, giọng nhỏ như giấu chuyện động trời:
– Mẹ ơi… bố đang tập thể dục trong phòng ngủ với một cô nào ấy ạ. Cả tiếng đồng hồ rồi chưa ra…
Lan đứng sững lại.
Trong thoáng chốc, mặt cô nóng bừng rồi lạnh toát. Cô cố giữ nụ cười, cúi xuống vuốt đầu con:
– Con nói gì cơ?
– Dạ… con nghe tiếng giường kêu “cót két”, với tiếng thở mạnh, bố bảo con ra phòng khách chơi, không được mở cửa. Bố bảo bố tập thể dục… nhưng mà… cô ấy kêu đau… chắc bài tập khó lắm mẹ ạ.
Lan hít một hơi dài.
Cô không khóc. Không nổi giận. Không gào thét.
Cô chỉ cảm thấy… một sự bình tĩnh lạ lùng tràn lên trong ngực. Như thể tất cả những gì cần biết, cô đã biết rồi.
– Ừ, mẹ hiểu rồi. Con ngoan lắm. – Lan mỉm cười, ánh mắt sáng lên một thứ gì đó sắc lạnh – Giờ con ở đây với bà tổ trưởng một lát nhé, mẹ lên xem bố tập bài gì.
Lan gõ cửa phòng bà tổ trưởng tầng dưới, nói vài câu gửi con rồi bình thản xách túi bước lên phòng, từng bước đều đặn như không hề có bão tố nào đang chờ phía sau.
Khi mở cửa nhà, tiếng động trong phòng ngủ lập tức im bặt.
Lan đặt túi xuống, tháo khăn quàng cổ, rồi bước vào bếp như thể chẳng có gì xảy ra. Cô còn cẩn thận rót ly nước, uống một ngụm.
Rồi cô mở cửa phòng ngủ.
Cảnh tượng trước mắt không khiến cô sốc – chỉ khiến cô chán nản.
Quân – chồng cô – mặt đỏ gay, vừa vội vừa run khi kéo chăn che thân. Bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ, son môi còn lem, tóc tai rối bời, cố gượng gạo nở một nụ cười khúm núm.
– A… Lan… Em về khi nào vậy?
Lan vẫn rất nhẹ nhàng:
– Mới tức thì. Em nghe con bảo anh đang tập thể dục? Bài này… chắc cường độ cao nhỉ?
Quân nghẹn họng, mặt tím tái.
Cô gái kia vội lắp bắp:
– Chị ơi… em… em với anh ấy…
– Từ từ – Lan giơ tay – Chưa đến lượt cô.
Không khí đặc quánh lại.
– Quân, anh mặc quần áo vào. Xuống phòng khách. Tôi có chuyện muốn nói.
Giọng Lan không to nhưng sắc đến mức khiến cả hai người đứng hình.
Trong phòng khách.
Quân cố gắng tỏ vẻ ăn năn, còn cô gái thì cúi gằm mặt. Lan ngồi xuống ghế đối diện, khoanh chân, gương mặt bình thản như đang ngồi họp công việc.
– Trước khi tôi nói, tôi muốn cả hai nghe rõ: tôi không khóc. Không níu kéo. Không làm ầm lên. Tôi chỉ xử lý.
Quân run rẩy:
– Lan… anh sai rồi… nhưng chỉ là phút nông nổi…
– Ồ, nông nổi kéo dài cả tiếng đồng hồ, đến mức con trai 5 tuổi của anh tưởng anh tập thể dục? – Lan nhếch môi.
Quân im bặt.
Lan chuyển ánh mắt sang cô gái:
– Còn cô. Cô làm nghề tự do? Hay có hợp đồng gì với chồng tôi?
Cô gái lắp bắp:
– Dạ… không có… chỉ là… tụi em quen nhau thời gian ngắn…
– Tốt. Vậy bây giờ cô mở điện thoại ra. Livestream cho tôi. – Lan nói tỉnh rụi.
Cả hai người đều giật nảy.
– C… chị nói gì ạ?
– Livestream. Ngay. – Lan lặp lại – Tôi muốn cô nói rõ ràng: “Tôi xin lỗi vì đã chen vào gia đình người khác.” Chỉ cần một phút thôi. Không thóa mạ, không chửi rủa. Tôi chỉ cần lời xin lỗi công khai, để sau này con trai tôi lớn lên không ai bảo mẹ nó yếu đuối, nhu nhược.
Quân tái xanh:
– Lan! Em không thể làm vậy! Mất mặt anh!
– À, tôi còn chưa định xong đâu. – Lan chậm rãi – Hoặc là cô ấy livestream xin lỗi. Hoặc là tôi in hình hai người từ camera nhà hàng hôm trước, gửi cho công ty anh. Anh chọn.
Quân ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi chảy hột.
Cô gái run run cầm điện thoại. Livestream đúng một phút. Lời xin lỗi rõ ràng. Đầy đủ. Không vòng vo.
Tắt livestream, cô ta gần như bật khóc, xin Lan đừng phá gia đình mình. Lan chỉ lạnh lùng:
– Gia đình tôi đã bị cô phá rồi. Giờ cô đi đi. Từ giờ trở về sau đừng để tôi nhìn thấy bóng dáng cô ở bất kỳ nơi nào quanh con trai tôi.
Cô gái ôm túi, chạy trối chết khỏi căn hộ.
Căn phòng chỉ còn lại Lan và Quân.
Quân quỳ xuống, hoảng loạn:
– Lan… cho anh cơ hội… anh sai rồi…
Lan nhìn anh, ánh mắt mệt mỏi.
– Anh có biết điều khiến tôi đau nhất là gì không?
Quân im lặng.
– Là con trai anh phải đưa tôi thông tin… về chính sự phản bội của bố nó. Một đứa trẻ bị đặt vào vị trí người lớn. Anh hiểu không?
Quân cúi gằm mặt, nước mắt ứa ra.
Lan đứng dậy:
– Tôi không ly hôn. Ít nhất là lúc này. Nhưng từ hôm nay, hai vợ chồng sống tách phòng. Anh muốn sửa sai? Tự chứng minh. Không lời giải thích nào cứu anh được nữa.
Cô lấy chìa khóa, bước ra khỏi cửa:
– Tôi ra đón con. Anh dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ. Vậy cũng coi như một… bài tập thể dục khác.
Nói rồi, Lan rời đi, để lại Quân quỳ giữa sàn nhà với nỗi sợ còn lớn hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Từ hôm đó, mỗi lần nghe tiếng bước chân của vợ ngoài hành lang, Quân lại giật mình. Còn cô nhân tình kia? Cắt đứt liên lạc hoàn toàn, không dám bén mảng tới khu chung cư nữa.
Bởi vì họ đã gặp phải người phụ nữ tưởng mềm mại nhưng có cú “ra đòn” cao tay đến mức khiến cả đời không dám quên.

