Chồng gi//a tr//ưởng, ng//oại t//ình còn có con riê//ng. Ngày vợ bế con kéo vali rời khỏi tòa chồng qu//át: “Rời khỏi tôi xem mẹ con cô số/ng được mấy ngày?…”. Để rồi 5 năm sau…
Một buổi chiều, My vô tình thấy tin nhắn của chồng với người phụ nữ l//ạ — những lời yêu thương, hẹn hò ngọt ngào. Cô ch//ết lặng…
Khi đối chất, Tuấn không hề chối, thậm chí còn cười nhạt: “Cô nhìn lại mình đi! Cả ngày luẩn quẩn trong bếp, người thì s//ồ s//ề, nói chuyện thì quê mùa. Tôi chán ngấy rồi.” My chỉ biết đứng kh//óc, còn mẹ chồng thì lạnh lùng nói như tạ/t nư/ớc s/ôi: “Đàn ông có đi ra ngoài tí cũng phải thôi. Đ/àn b/à như cô giữ làm sao được lòng người ta?”. Cú đá//nh cuối cùng đến vào một buổi tối mưa, khi ả nh/ân tì/nh của Tuấn gọi điện thẳng cho My, giọng đầy thách thức: “Chị giữ chồng kĩ quá làm gì, tôi đang mang b//ầu con trai của anh ấy rồi đấy.”
Câu nói như nh//át d//ao c//ắm s//âu vào tim My. Cô nhìn đứa con g/ái nh/ỏ đang ngủ say bên cạnh, nước mắt rơi lã chã. Cô hiểu rằng, mình không thể tiếp tục sống trong căn nhà này nữa.Không phải vì cô y/ếu đuối, mà vì cô muốn con được lớn lên trong một nơi không có d/ối tr/á và kh/inh mi//ệt. Sáng hôm sau, My lặng lẽ đến tòa nộp đơn ly hôn. Tuấn ký ngay, như trút được gánh nặng. Bà Hoa còn hả hê: “Ly hôn là đúng. Lo/ại đ/àn b/à nh/à qu/ê như cô không xứng với con trai tôi!”.
Ngày phiên tòa ly hôn kết thúc, My bế con gái 3t, một tay kéo chiếc vali nhỏ, một tay lau nước mắt. Phía sau, tiếng chồng cô – Tuấn – vẫn gằn lên đầy gi/ễu c/ợt: “Rời khỏi tôi, mẹ con cô cháo không có mà hú//p đâu. Để xem cô sống được mấy ngày ngoài kia!”. Còn mẹ chồng, bà Hoa – người phụ nữ giàu có và quyền lực trong vùng – khoanh tay đứng nhìn, môi nhếch cười: “Đời tôi chưa từng gặp đ/ứa con dâu nào v/ô ph/úc như cô. Nhà tôi bao đời gia giáo, thế mà dính phải cô g/ái q/uê m/ùa, vừa ngh//èo vừa đ//ẻ con gái. Giờ ly hôn là phước cho nhà tôi đấy!”
My si//ết chặt tay con gái, cố gắng nuốt nước mắt…
5 năm sau…
xem tiếp dưới bình luận…👇👇
My, cùng con gái, giờ đã là một cô bé tám tuổi lanh lợi, sống trong căn hộ thuê chật hẹp ở một thành phố lạ. Năm năm trôi qua, vết thương cũ vẫn âm ỉ, nhưng nỗi đau nhường chỗ cho sự kiên cường. My làm đủ mọi việc, từ bán hàng online đến gia sư buổi tối, cốt sao đủ tiền trang trải sinh hoạt và lo cho con được ăn học đàng hoàng. Bữa cơm chiều thường chỉ có cơm trắng, rau luộc và ít thịt kho, nhưng con gái My luôn ăn ngon lành, đôi mắt sáng ngời nhìn mẹ.
Một lần, khi My đưa con đến trường, cô vô tình nghe được tiếng xì xào của vài phụ huynh đứng gần cổng. “Thấy chưa? Đàn bà bỏ chồng, lại còn bế con theo, khổ trăm bề là phải rồi,” một người phụ nữ thì thầm, ánh mắt liếc nhìn My đầy dò xét. Người khác thêm vào, giọng điệu đầy khinh thường: “Cứ tưởng rời đi là sướng chắc. Xa lạ không thân thích, một mình nuôi con gái, có mà gánh nặng đến già.”
Tim My thắt lại. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, siết chặt tay con gái. Con bé ngước nhìn My, đôi mắt to tròn ngây thơ chưa hiểu chuyện. My mỉm cười trấn an con, rồi bước nhanh hơn. Đêm đó, khi con gái đã ngủ say, My ngồi nhìn ra khung cửa sổ mờ ảo, những lời nói ban chiều như cứa vào tai. Cô chạm nhẹ vào vết sẹo nhỏ trên tay, nơi My từng vô tình bị bỏng khi cố gắng nấu một bữa ăn thịnh soạn cho Tuấn. Giờ đây, My không còn quan tâm đến những vết sẹo thể xác hay những lời đàm tiếu.
“Mình phải mạnh mẽ hơn nữa, vì con!” My khẽ thì thầm, tự nhủ với chính mình. Cô biết, con gái chính là động lực lớn nhất để My vượt qua mọi khó khăn, chứng minh cho những kẻ đã từng khinh miệt My thấy rằng My có thể tự đứng vững, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều. My đứng dậy, tiến về phía bàn làm việc, mở chiếc laptop đã cũ, bắt đầu công việc bán hàng online đêm khuya. Tiếng lạch cạch của bàn phím vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh lặng, như nhịp đập của một trái tim đang nỗ lực không ngừng.
Tiếng lạch cạch của bàn phím kéo dài đến gần sáng. My không chỉ bán hàng online những mặt hàng thông thường nữa; cô đã dành hàng đêm để nghiên cứu, tìm tòi một con đường mới. Những lời xì xào của các phụ huynh về phận đàn bà bỏ chồng vẫn vang vọng trong tai My, càng hun đúc thêm ngọn lửa quyết tâm trong cô. My biết, nếu cứ mãi làm thuê, mãi bám víu vào những công việc tạm bợ, cô sẽ không bao giờ có thể ngẩng cao đầu.
My đã tích góp được một khoản tiền nhỏ, ít ỏi đến mức đủ để thuê nhà và đóng học cho con gái My trong vài tháng tới. Nhưng My quyết định đánh cược. Cô rút toàn bộ số tiền đó, không chút do dự, để bắt đầu một cửa hàng thực phẩm sạch online nhỏ. My thuê một góc bếp nhỏ, tự tay chọn lựa nguyên liệu, chế biến từng món ăn, rồi tỉ mẩn đóng gói. Mỗi đơn hàng, dù chỉ là vài lạng rau củ hay một hộp thịt kho tự làm, đều được My nâng niu như báu vật.
Những ngày đầu, đơn hàng thưa thớt. My thức dậy từ 4 giờ sáng để đi chợ, chuẩn bị hàng, sau đó lại vội vã đưa con gái My đến trường rồi quay về làm việc. Đêm đến, khi con gái My đã chìm vào giấc ngủ, My vẫn ngồi bên chiếc laptop cũ, đăng bài bán hàng, trả lời tin nhắn khách. Mệt mỏi rã rời, nhưng chỉ cần nhìn thấy con gái My vui vẻ ăn bữa cơm My tự tay nấu, hay nụ cười hồn nhiên của con khi được My đưa đi học, mọi nhọc nhằn dường như tan biến. My sẽ không bao giờ để con gái My phải chịu đựng những ánh mắt khinh miệt như My đã từng.
“Mình sẽ chứng minh cho họ thấy!” My tự nhủ. Lời nói của Tuấn và Bà Hoa năm xưa về việc My sẽ “sống không bằng chết” vẫn in sâu trong tâm trí My, giờ đây trở thành động lực to lớn. Cô sẽ không gục ngã, mà sẽ vươn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. My siết chặt nắm tay, nhìn ra ngoài khung cửa sổ tối đen, ánh đèn đường le lói hắt vào khuôn mặt kiên cường. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng My biết, cô không đơn độc.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Năm năm trôi qua kể từ ngày My rời khỏi căn nhà cũ của My và Tuấn, My và con gái My đã xây dựng một cuộc sống mới tại một thành phố mới. Cửa hàng thực phẩm sạch online của My, từ một góc bếp nhỏ lẻ, giờ đã phát triển thành một thương hiệu có tiếng, với lượng khách hàng ổn định và thậm chí có thêm vài nhân viên hỗ trợ. Nhưng My vẫn không ngừng nghỉ. Cô vẫn là người đầu tiên thức dậy, người cuối cùng đi ngủ.
Một buổi tối, ánh đèn bàn hắt xuống chồng giấy tờ và sổ sách kế toán. My mải miết kiểm tra số liệu, gương mặt vẫn còn vương những nét mệt mỏi sau một ngày dài. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, My ngẩng đầu. Con gái My, giờ đã 8 tuổi, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đứng bên cạnh My, trên tay cầm cốc sữa ấm. Bé đặt cốc sữa lên bàn, rồi khẽ vòng tay ôm lấy My từ phía sau.
“Mẹ ơi, mẹ lại làm việc muộn thế?” Con gái My thủ thỉ, giọng nói non nớt nhưng đầy sự quan tâm.
My quay người lại, ôm con vào lòng. “Mẹ còn chút việc thôi con yêu.” My vuốt nhẹ mái tóc mềm của con.
Con gái My tựa đầu vào vai My, thì thầm. “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm. Mẹ vất vả vì con nhiều rồi.” My cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. “Con sẽ học thật giỏi để sau này mẹ đỡ vất vả, mẹ không phải thức khuya nữa.”
Từng lời nói của con gái My như những mũi kim châm vào trái tim My, vừa đau xót lại vừa ấm áp. Nước mắt My không kìm được mà trào ra, lăn dài trên má. My ôm chặt con gái My vào lòng, vùi mặt vào tóc con, hít hà mùi hương quen thuộc. Mọi tủi hờn, mọi mệt mỏi dường như tan biến. My đã từng nghĩ mình sẽ gục ngã bao nhiêu lần, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười và ánh mắt yêu thương này của con, My lại có thêm sức mạnh để đứng dậy. Con gái My là tất cả, là nguồn động lực lớn nhất mà My có. My hít một hơi thật sâu, lau đi giọt nước mắt, ánh mắt My lại bùng lên ngọn lửa quyết tâm. My sẽ không chỉ cố gắng vì bản thân, My sẽ nỗ lực gấp bội vì con gái My.
My lau đi giọt nước mắt, ánh mắt My lại bùng lên ngọn lửa quyết tâm. My sẽ không chỉ cố gắng vì bản thân, My sẽ nỗ lực gấp bội vì con gái My.
Những ngày sau đó, My lao vào công việc như một con thiêu thân. Cô không ngừng tìm tòi, cải tiến sản phẩm, lắng nghe phản hồi từ khách hàng. Từng lọ gia vị, từng hộp thực phẩm My gửi đi không chỉ là hàng hóa, mà là cả tâm huyết, sự tỉ mỉ của My. Dần dà, những đánh giá tích cực bắt đầu xuất hiện dày đặc trên các nền tảng mạng xã hội. “Thực phẩm nhà My” trở thành cái tên được nhắc đến thường xuyên trong các nhóm nội trợ, từ những lời khen ngợi về chất lượng đến sự ngưỡng mộ dành cho người phụ nữ đơn thân nghị lực.
Số lượng đơn hàng tăng vọt, chiếc bếp nhỏ tại nhà My không còn đủ sức chứa. My quyết định thuê một mặt bằng rộng hơn, vừa làm xưởng sản xuất, vừa làm cửa hàng trưng bày. Cô tuyển thêm hai nhân viên trẻ, nhiệt huyết. My tận tình hướng dẫn họ từng công đoạn, truyền đạt cái “tâm” của mình vào mỗi sản phẩm. Cửa hàng của My nhanh chóng trở thành một địa chỉ quen thuộc, tấp nập khách ra vào.
Tên tuổi của My không chỉ dừng lại ở khách hàng lẻ. Các đối tác lớn hơn bắt đầu tìm đến, ngỏ ý hợp tác. Một buổi chiều, My nhận được lời mời tham gia một hội nghị kinh doanh địa phương, nơi quy tụ những gương mặt gạo cội trong ngành. Cô vô cùng bất ngờ và có chút lo lắng. My vẫn nhớ như in lời mẹ chồng cũ Bà Hoa và chồng cũ Tuấn từng khinh miệt My, coi My không hơn một kẻ thất bại, một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm. Giờ đây, My đang đứng trước ngưỡng cửa của sự công nhận.
Tại hội nghị, My tự tin trình bày về câu chuyện khởi nghiệp, về triết lý kinh doanh của mình. Giọng My vẫn dịu dàng nhưng đầy nội lực, ánh mắt My ánh lên sự quyết tâm và trải nghiệm. Khán phòng im lặng lắng nghe, rồi vỡ òa trong những tràng pháo tay tán thưởng. Nhiều doanh nhân kỳ cựu đến bắt tay My, bày tỏ sự ngưỡng mộ với nghị lực phi thường và tài năng của My.
“Cô My thật đáng nể! Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, giờ đây đã xây dựng được một thương hiệu vững mạnh,” một vị doanh nhân lão làng trầm trồ nói.
“Đúng vậy, sản phẩm của cô ấy không chỉ chất lượng mà còn có câu chuyện đằng sau. Rất truyền cảm hứng!” một người khác thêm vào.
My đứng giữa những lời khen ngợi chân thành, cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong tim. Đây không chỉ là thành quả của công sức My bỏ ra, mà còn là lời đáp trả mạnh mẽ nhất cho những ai từng khinh thường My. My nhìn lên trần nhà, khẽ mỉm cười. Con gái My, mẹ đã làm được. My sẽ còn tiến xa hơn nữa.
Đã năm năm trôi qua kể từ ngày My dứt áo ra đi, rời khỏi căn nhà cũ nơi cô từng chịu đựng những lời khinh miệt. Giờ đây, “Thực phẩm nhà My” không chỉ là một cái tên quen thuộc mà đã trở thành một thương hiệu có chỗ đứng trên thị trường. Văn phòng của My, khang trang và hiện đại, luôn tấp nập những cuộc họp quan trọng. Một buổi sáng, khi My đang duyệt qua lịch làm việc, một email với tiêu đề lạ thu hút sự chú ý của My. Đó là lời mời tham dự Hội nghị Kinh doanh Toàn quốc, một sự kiện tầm cỡ quy tụ những doanh nhân hàng đầu của đất nước. Điều khiến trái tim My như thắt lại là địa điểm tổ chức: chính là thành phố mà Tuấn và Bà Hoa đang sinh sống.
My nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, đôi mắt My thoáng chút do dự. Những ký ức đau khổ của quá khứ ùa về, lời sỉ nhục cay độc của Bà Hoa, ánh mắt lạnh lùng của Tuấn, và cả cảm giác bất lực khi đó. My còn nhớ như in cái ngày My ôm Con gái My rời đi, Bà Hoa đã cười khẩy nói: “Loại người như cô, cả đời cũng chỉ là kẻ thất bại, không bao giờ ngóc đầu lên nổi đâu.”
Một cơn giận dữ âm ỉ trỗi dậy trong lòng My, nhưng My nhanh chóng kiềm chế nó. My nhìn sang bức ảnh Con gái My đang mỉm cười rạng rỡ trên bàn làm việc. Con gái My giờ đã lớn hơn, đôi mắt trong veo ấy luôn là động lực lớn nhất của My. My đã hứa sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn, một người mẹ mạnh mẽ và kiên cường. My đã làm được. My đã chứng minh giá trị của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng chính sự nghiệp và nghị lực phi thường.
My siết chặt bàn tay, hơi thở My sâu và đều. My không còn là My của năm năm trước – một người phụ nữ yếu đuối, dễ tổn thương. My của hiện tại đã trưởng thành, mạnh mẽ và đầy tự tin. Đây không chỉ là một hội nghị kinh doanh, mà còn là cơ hội để My đối mặt với quá khứ, để My cho những người đã khinh thường My thấy rõ sự thay đổi. My sẽ không trốn tránh nữa.
My đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp. Một nụ cười nhẹ nở trên môi My, ánh mắt My kiên định hơn bao giờ hết. My thầm nghĩ: ‘Đã đến lúc rồi.’ My quyết định sẽ trở về. My sẽ đối mặt với tất cả. My sẽ cho họ thấy, kẻ thất bại năm xưa giờ đã vươn lên mạnh mẽ như thế nào. My sẽ không chỉ tham dự hội nghị, My sẽ đứng đó, với tư cách là một doanh nhân thành đạt, và My sẽ ngẩng cao đầu.
CĂN HỘ CAO CẤP CỦA MY – PHÒNG THAY ĐỒ
Ánh sáng ấm áp lan tỏa trong căn phòng thay đồ rộng rãi, thiết kế tinh tế. Trên giá treo là những bộ trang phục công sở cao cấp, thanh lịch. My đang đứng trước gương lớn.
My đưa tay vuốt nhẹ tà váy lụa màu xanh navy ôm sát cơ thể, đường cắt may tinh xảo tôn lên vóc dáng mảnh mai, quyến rũ. Mái tóc My được cắt tỉa gọn gàng, nhuộm màu nâu trầm, buông lơi tự nhiên nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng. Lớp trang điểm nhẹ nhàng, nhấn vào đôi mắt sắc sảo và bờ môi kiên định.
Năm năm trước, Tuấn từng mỉa mai My: “Nhìn cô xem, vừa quê mùa vừa sồ sề, chẳng xứng với tôi chút nào.” Bà Hoa thì khinh khỉnh: “Loại đàn bà như cô, chỉ biết đẻ con gái, rồi cứ bám víu vào nhà tôi, ăn bám đến bao giờ?” Những lời nói đó như dao cứa vào tim My, khắc sâu vào tâm trí My, từng chút một trở thành động lực để My thay đổi.
My hít một hơi sâu, đôi mắt My lướt qua hình ảnh phản chiếu của chính mình. Người phụ nữ trong gương hoàn toàn khác biệt với My của quá khứ. Không còn vẻ tiều tụy, nhút nhát hay sự luộm thuộm vì quá bận rộn. Thay vào đó là sự tự tin toát ra từ ánh mắt, nét kiêu hãnh trên gương mặt, và cả khí chất quyền lực mà My đã tôi luyện qua bao năm tháng vật lộn với thương trường.
My khẽ nâng cằm, ngắm nhìn tổng thể. Chiếc vòng cổ ngọc trai đơn giản nhưng tinh tế lấp lánh trên cổ My. Chiếc túi xách da thật đặt gọn gàng trên chiếc ghế bành sang trọng bên cạnh. Mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Một nụ cười mãn nguyện dần nở trên môi My. Nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng với vẻ bề ngoài, mà còn là niềm kiêu hãnh về hành trình My đã đi qua, về con người My đã trở thành. My đã chứng minh rằng My không phải là “kẻ thất bại” như họ từng nói. My đã “lột xác”.
My đưa bàn tay thon dài chạm nhẹ vào tấm gương lạnh giá. “Ngày trở lại,” My thầm nhủ, giọng My tràn đầy quyết tâm. “Họ sẽ phải nhìn thấy My.” Ánh mắt My rực lên một ngọn lửa không thể dập tắt, sẵn sàng cho cuộc đối mặt sắp tới.
HỘI NGHỊ KINH DOANH – SẢNH CHÍNH
Tiếng nhạc nhẹ nhàng hòa lẫn tiếng trò chuyện xôn xao trong sảnh chính rộng lớn của hội nghị kinh doanh. Hàng trăm gương mặt uy tín, các doanh nhân thành đạt đang tề tựu, trao đổi danh thiếp và bắt tay.
Bỗng, một làn sóng xì xào lan nhanh như lửa cháy. Mọi ánh mắt chợt đổ dồn về lối vào. My xuất hiện. My bước vào sảnh với phong thái ung dung, tự tin, chiếc váy xanh navy ôm sát cơ thể tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Mỗi bước chân của My đều toát ra vẻ quyền lực, không một chút do dự hay rụt rè. Mái tóc nâu trầm óng ả lay động nhẹ nhàng, đôi môi My khẽ cong lên một nụ cười đầy bí ẩn. Ánh mắt My sắc sảo lướt qua đám đông, không né tránh bất kỳ ánh nhìn nào.
Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, sau đó là những tiếng xuýt xoa, trầm trồ. Không ai có thể rời mắt khỏi My. Họ thầm hỏi người phụ nữ kiêu sa ấy là ai. My không phải một nhân vật quen thuộc trong giới thượng lưu Hà Nội, nhưng khí chất My mang lại lại khiến mọi người tin rằng My là một người phụ nữ quyền lực tuyệt đối.
Ngay lập tức, một nhóm các đối tác lớn, những người có địa vị cao trong xã hội, những gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các trang báo kinh tế, rời khỏi cuộc trò chuyện của mình và tiến về phía My.
“Xin chào, quý cô,” một doanh nhân lớn tuổi, mái tóc điểm bạc lịch lãm, lịch sự đưa tay ra. “Thật vinh dự được gặp quý cô tại đây. Tôi là Trần Hùng, chủ tịch tập đoàn Hùng Thịnh.”
My nở một nụ cười xã giao hoàn hảo, bàn tay My thon dài nhẹ nhàng nắm lấy tay ông Hùng. “Rất vui được gặp ông, thưa ông Hùng. Tôi là My.” Giọng My trong trẻo nhưng đầy sức nặng.
Chỉ vài phút sau, My đã trở thành tâm điểm của một vòng vây những người đàn ông và phụ nữ quyền lực. Họ vây quanh My, hào hứng trao đổi danh thiếp, giới thiệu bản thân và bắt đầu tìm kiếm cơ hội hợp tác. Mỗi câu hỏi, mỗi lời chào mời đều được My đáp lại một cách khôn khéo, thông minh, thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về thị trường.
“Phong thái của cô My thật sự rất ấn tượng,” một nữ doanh nhân khác lên tiếng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Cô mới từ đâu đến vậy? Tôi chưa từng thấy cô trong giới này trước đây.”
My vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi. “Tôi đã có một thời gian dài tập trung vào phát triển ở thị trường nước ngoài. Bây giờ, tôi cảm thấy đã đến lúc quay trở lại quê hương.”
Không một ai trong số họ, dù là người lão luyện nhất, có thể nhận ra “cô gái quê mùa” bị sỉ nhục năm xưa. Đối với họ, My là một ẩn số đầy quyến rũ, một cơ hội đầu tư béo bở, một biểu tượng mới của sự thành công. Họ bị cuốn hút bởi vẻ đẹp, sự tự tin và khí chất mạnh mẽ toát ra từ My, hoàn toàn không hề biết rằng người phụ nữ đứng trước mặt họ chính là người đã từng bị khinh miệt và ruồng bỏ.
My vẫn bình thản mỉm cười, đáp lời vị nữ doanh nhân bằng một thái độ điềm tĩnh và đầy ẩn ý.
“Có lẽ… tôi chỉ thay đổi một chút thôi,” My khẽ nói, ánh mắt My lướt qua một lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Quá khứ là động lực để tôi trở lại mạnh mẽ hơn.”
Lời nói của My như một luồng điện xẹt qua, khiến những người xung quanh càng thêm tò mò. Họ không biết “quá khứ” mà My nhắc đến là gì, nhưng sự tự tin trong từng câu chữ của My lại khẳng định một điều: người phụ nữ này không hề tầm thường.
Trong lúc My đang trao đổi danh thiếp với một giám đốc điều hành của một quỹ đầu tư lớn, ánh mắt My vô tình lướt về phía cửa ra vào. Từ phía xa, hai bóng người chợt lọt vào tầm nhìn của My. Tim My khẽ hẫng một nhịp.
Tuấn và Bà Hoa.
My gần như không thể tin vào mắt mình. Suốt năm năm qua, My đã cố gắng cắt đứt mọi liên hệ, vùi mình vào công việc để quên đi quá khứ. Vậy mà giờ đây, họ lại đứng đó, cách My không xa. My nhận ra ngay dáng vẻ quen thuộc của họ, dù thời gian đã in hằn lên Tuấn những nếp nhăn mệt mỏi hơn, còn Bà Hoa vẫn giữ thái độ kiêu ngạo thường thấy.
Và rồi, ánh mắt của Tuấn và Bà Hoa cũng đổ dồn về phía My. Như có một sợi dây vô hình kéo lại, ba ánh mắt giao nhau giữa đám đông ồn ã. Gương mặt Bà Hoa ngay lập tức trắng bệch, đôi mắt già nua trợn tròn, không thể nào tin nổi người phụ nữ kiêu sa, lộng lẫy đang đứng giữa vòng vây của những ông lớn kia lại chính là My. Tuấn thì đứng chết trân, ly rượu trên tay Tuấn suýt rơi. Đôi mắt Tuấn mở to, bàng hoàng đến tột độ, như thể Tuấn vừa nhìn thấy một hồn ma.
Toàn bộ thế giới xung quanh My dường như ngừng lại. My thấy rõ sự sửng sốt, sự bối rối, và cả một chút sợ hãi lướt qua ánh mắt của họ. Họ nhìn My như nhìn một kẻ xa lạ, một người hoàn toàn khác biệt so với cô con dâu nghèo hèn mà họ từng khinh miệt.
“Không thể nào…” Tuấn thì thầm, giọng nói Tuấn lạc đi, chỉ đủ để Bà Hoa đứng cạnh nghe thấy. “Là My sao?”
Bà Hoa siết chặt tay Tuấn, đôi môi bà run rẩy, không thể thốt nên lời. Gương mặt My vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao hoàn hảo, nhưng trong ánh mắt My, một tia sáng sắc lạnh vụt qua, như một lời đáp trả cho câu hỏi của Tuấn, cho sự bàng hoàng của họ. My đã trở lại. Và My không còn là My của ngày xưa.
Tuấn và Bà Hoa vẫn đứng chết lặng vài giây, những ánh nhìn không thể rời khỏi My. Rồi như bị một lực hút vô hình kéo lại, họ bắt đầu chậm rãi tiến về phía My, xuyên qua đám đông những doanh nhân đang vây quanh cô. Gương mặt Tuấn lộ rõ vẻ bàng hoàng xen lẫn bối rối tột độ. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào My, như thể đang cố khớp nối hình ảnh người phụ nữ lộng lẫy này với cô vợ cũ mà hắn từng ruồng rẫy.
Bà Hoa, nhanh chóng lấy lại một chút bình tĩnh, cố gắng nở một nụ cười xã giao méo mó. Bà ta biết mình phải làm gì đó, không thể cứ đứng sững sờ mãi. Bà ta đẩy nhẹ Tuấn về phía trước một chút, rồi đưa tay ra, nhưng lại rụt về, có chút ngập ngừng.
“Ơ… My đấy à?” Giọng bà Hoa đầy sự ngạc nhiên và lúng túng, không còn vẻ khinh khỉnh như ngày xưa. “Lâu quá không gặp… Con làm gì ở đây thế?” Bà ta cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt không ngừng lướt qua bộ trang phục đắt tiền và phong thái tự tin của My.
My vẫn đứng đó, nụ cười trên môi khẽ nhếch lên một chút, ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu tâm can họ. My không đáp lời ngay, để cho sự im lặng căng thẳng bao trùm. My tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà thế cục đã hoàn toàn đảo chiều. My khẽ nhướn mày, như thách thức họ.
My không đáp lại sự lúng túng của Bà Hoa bằng bất kỳ lời giải thích nào. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu xã giao, hờ hững đến lạnh lùng. Ánh mắt My không chút cảm xúc, lướt qua Tuấn và Bà Hoa như nhìn hai người xa lạ, thậm chí còn không dừng lại quá một giây. Tuấn, đứng cạnh Bà Hoa, vẫn chết sững, đôi mắt hắn dán chặt vào My, nhưng cô không thèm nhìn lại.
My nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói đều đều, không cao không thấp, nhưng đủ vang và rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt đó. “Cháu đến dự hội nghị.” My nói, như thể đang trả lời một câu hỏi của người hoàn toàn không quen biết. Rồi, không đợi họ kịp phản ứng, cô tiếp lời, âm điệu dứt khoát, cắt ngang mọi ý định trò chuyện tiếp của họ. “Cháu xin phép, cháu có chút việc cần bàn bạc với đối tác.”
Vừa dứt lời, My không hề dừng lại, không một cái liếc nhìn, không một biểu cảm thay đổi. Cô xoay người một cách dứt khoát, sải bước thẳng vào đám đông các doanh nhân đang chờ đợi, hòa mình vào cuộc trò chuyện sôi nổi mà không hề ngoảnh đầu lại. Bóng lưng My kiêu sa, vững chãi, dần khuất sau những gương mặt xa lạ, bỏ lại Tuấn và Bà Hoa đứng trơ trọi giữa đại sảnh, với ánh mắt bàng hoàng, chết lặng nhìn theo.
Tuấn và Bà Hoa vẫn đứng sững, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng My khi cô hòa vào đám đông các doanh nhân. Từ khoảng cách đó, họ thấy rõ một nhóm người, bao gồm những gương mặt quyền lực mà họ thường xuyên nhìn thấy trên báo chí và truyền hình, lập tức vây quanh My. Một doanh nhân lớn tuổi, mái tóc muối tiêu, nở nụ cười rạng rỡ vươn tay bắt chặt tay My, cúi đầu một cách kính trọng.
“Chào My, thật vui khi cô đã đến,” giọng ông ta vang lên, đủ lớn để Tuấn và Bà Hoa nghe rõ. “Dự án mới của cô đúng là một bước đi táo bạo và đầy tiềm năng. Chúng tôi đều rất mong chờ được hợp tác.”
Một người phụ nữ quyền lực khác, diện bộ vest hàng hiệu đắt tiền, cũng tiến lại gần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Cô My không hổ danh là người phụ nữ tạo nên kỳ tích trong ngành. 5 năm qua, My đã đưa công ty của mình lên một tầm cao mới. Thật sự đáng nể phục!”
Những lời tán dương không ngớt bay lượn trong không khí, mỗi từ mỗi chữ như một nhát dao găm vào lòng Tuấn và Bà Hoa. Tuấn đứng chết lặng, miệng hơi hé mở. Hắn không thể tin vào những gì mình đang nghe. Cái tên “My” được nhắc đến với sự kính trọng, thậm chí là ngưỡng mộ, từ những người mà hắn luôn phải ngước nhìn.
Bà Hoa tái mặt. Bà giật nhẹ tay áo Tuấn, giọng run rẩy như không tin vào tai mình. “My… My nào cơ chứ? Có phải… con My nhà mình không?”
Tuấn không trả lời, chỉ nuốt khan. Cổ họng hắn khô khốc, đau rát. Hắn cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị thắt chặt. Hình ảnh My kiêu sa, vững vàng đứng giữa những con người quyền lực ấy, hoàn toàn đối lập với cô vợ cũ yếu đuối, nhẫn nhịn mà hắn từng giễu cợt. Vị thế giờ đây, đã hoàn toàn đảo ngược.
Tuấn không trả lời, chỉ nuốt khan. Cổ họng hắn khô khốc, đau rát. Hắn cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị thắt chặt. Hình ảnh My kiêu sa, vững vàng đứng giữa những con người quyền lực ấy, hoàn toàn đối lập với cô vợ cũ yếu đuối, nhẫn nhịn mà hắn từng giễu cợt. Vị thế giờ đây, đã hoàn toàn đảo ngược.
Những ngày sau đó, cái tên My, từng bị họ xem thường, giờ lại trở thành một ám ảnh. Tuấn, với vẻ ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, bắt đầu bí mật điều tra. Hắn lục tìm thông tin trên mạng, gọi điện cho vài đối tác cũ để thăm dò. Bà Hoa, không thể che giấu sự bồn chồn, cũng dùng các mối quan hệ của mình, len lỏi vào các hội nhóm kinh doanh để nắm bắt tin tức. Họ làm tất cả một cách lặng lẽ, không ai nói với ai về điều mình đang làm, nhưng cả hai đều hiểu sự thật tàn khốc mà họ đang cố gắng né tránh.
Từng chút một, sự thật hiện ra tàn nhẫn. Báo cáo thị trường, các bài phỏng vấn trên tạp chí kinh doanh danh tiếng, những dự án hợp tác với các tập đoàn lớn – tất cả đều chỉ về My. Công ty của My, với cái tên nghe lạ tai khi họ mới nghe qua, giờ đây đã trở thành một đế chế non trẻ nhưng đầy quyền lực trong ngành. Nàng không chỉ đơn thuần là kinh doanh thành công, My đang tạo ra những bước đột phá, thay đổi cả cục diện thị trường.
Tuấn kinh hoàng phát hiện ra một dự án mà hắn đã dồn nhiều tâm huyết, tưởng chừng nắm chắc phần thắng, bỗng dưng bị hủy bỏ không lý do. Sau đó, hắn bàng hoàng nhận ra, một đối tác lớn đã rút lui để hợp tác với một công ty khác – chính là công ty của My. My đã “đè bẹp” dự án của hắn một cách không thương tiếc.
Trong khi My vươn lên như một ngôi sao chói lọi, thì gia tộc họ, những năm gần đây, lại chật vật trong bóng tối. Các khoản đầu tư liên tục thua lỗ. Những hợp đồng béo bở cứ trượt khỏi tay. Danh tiếng của gia đình cũng bị ảnh hưởng bởi những bê bối nhỏ. Căn nhà từng lộng lẫy giờ dường như cũng nhuốm màu u ám, không còn vẻ xa hoa ngày trước.
Bà Hoa siết chặt chiếc điện thoại, giọng nói run rẩy khi bà nhận tin báo một đối tác lớn đã hủy hợp đồng với công ty con của họ. “Lại thua lỗ… Lại mất khách hàng…” Bà lẩm bẩm, đôi mắt nhìn xa xăm. Bao nhiêu năm bà gầy dựng, bao nhiêu tài sản bà tích cóp, giờ đang sụt giảm không phanh. Bà nhìn sang Tuấn, thấy hắn đang ngồi thẫn thờ trước máy tính, màn hình hiện lên bài báo ca ngợi My là “Nữ hoàng khởi nghiệp”. Sự thành công rực rỡ của My, đối lập hoàn toàn với sự lụn bại của gia đình họ, như một lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt. Vị thế đã đảo ngược, hoàn toàn và không thể cứu vãn.
Sự thật ấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Tuấn. Hắn không thể chịu đựng thêm sự dằn vặt và nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm can. Sau nhiều đêm mất ngủ, hắn quyết định. Tuấn lần tìm số điện thoại của My, hoặc qua một vài mối quan hệ còn sót lại, hắn tìm cách liên lạc. My, với sự bình thản đến khó hiểu, đồng ý gặp.
Một buổi chiều u ám, trong một quán cà phê vắng vẻ nằm khuất trong con hẻm nhỏ, Tuấn ngồi đó, tay siết chặt chiếc ly. Lòng bàn tay hắn đẫm mồ hôi. Hắn nhìn chằm chằm ra cửa, nỗi lo sợ và hối hận trộn lẫn trong ánh mắt. Dáng vẻ đạo mạo ngày xưa của hắn giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tiều tụy, khắc khoải.
Rồi My xuất hiện. Nàng không còn là cô gái rụt rè, cúi mặt ngày nào. Từng bước đi của nàng toát lên vẻ tự tin, mạnh mẽ và kiêu sa. Chiếc váy đen đơn giản nhưng tinh tế tôn lên vóc dáng thanh mảnh, mái tóc búi cao gọn gàng làm nổi bật gương mặt thanh tú, sắc sảo. Nàng nhìn thấy Tuấn, nhưng ánh mắt không hề biểu lộ cảm xúc, chỉ là một cái nhìn lướt qua đầy hờ hững.
My ngồi xuống đối diện hắn, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn thẳng vào Tuấn, đợi hắn mở lời. Sự bình thản của nàng càng khiến Tuấn thêm bối rối.
TUẤN (giọng khàn đặc, ánh mắt đầy hối lỗi): My à…
My vẫn giữ nguyên ánh mắt lạnh nhạt.
TUẤN: Anh xin lỗi… Anh biết là bây giờ nói ra thì đã quá muộn rồi. Nhưng… anh thực sự xin lỗi. Anh đã sai rồi, My à. Tất cả mọi thứ…
Hắn cúi gằm mặt xuống, như không dám đối diện với ánh mắt của nàng. My vẫn không đáp lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Sự im lặng của nàng như một tảng băng, nhấn chìm Tuấn sâu hơn vào sự tuyệt vọng.
TUẤN (ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn): Anh đã đối xử tệ với em. Anh đã không nhận ra giá trị của em. Anh là một thằng khốn nạn… Anh biết điều đó. Anh… anh có thể chuộc lỗi không? Em… em cho anh một cơ hội được không?
TUẤN (ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn): Anh đã đối xử tệ với em. Anh đã không nhận ra giá trị của em. Anh là một thằng khốn nạn… Anh biết điều đó. Anh… anh có thể chuộc lỗi không? Em… em cho anh một cơ hội được không?
My nhìn Tuấn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười buồn bã, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. Nàng đặt nhẹ tách trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ giữa không gian tĩnh lặng.
MY (giọng nói trầm, kiên định, từng chữ như đâm sâu vào Tuấn): Anh Tuấn à, anh còn nhớ 5 năm trước anh đã nói gì không?
Tuấn ngẩng phắt dậy, vẻ mặt bối rối, hắn nhìn My, miệng lắp bắp không thành tiếng. Hắn cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng những lời nói tàn nhẫn của mình ngày ấy giờ đây như những bóng ma quay về ám ảnh.
MY (ánh mắt My găm chặt vào hắn, từng lời như cứa vào tim): Anh nói rằng: “Mẹ con cô sống được mấy ngày ngoài kia?”.
Câu nói vang vọng, rõ mồn một trong tâm trí Tuấn, như thể mới chỉ ngày hôm qua. Hắn cứng người, không dám đối diện với ánh mắt phán xét của My.
MY: Giờ thì anh thấy rồi đấy. My đã sống tốt, thậm chí là rất tốt. My đã cho con gái một cuộc sống mà anh không bao giờ có thể cho nó được. Mối quan hệ giữa chúng ta… đã kết thúc từ rất lâu rồi, ngay từ ngày anh buông ra những lời đó.
My đứng dậy, dáng vẻ kiêu hãnh. Chiếc ghế kêu kèn kẹt khi nàng đẩy nhẹ ra sau. Tuấn vươn tay ra như muốn níu kéo, nhưng đã quá muộn. My quay lưng bước đi, bóng dáng cao gầy hòa vào ánh nắng chiều nhạt nhòa, không một chút luyến tiếc, không một lần ngoảnh đầu lại. Tuấn ngồi đó, chết lặng, nhìn theo bóng My khuất dần sau cánh cửa. Tiếng “cạch” nhẹ khi cánh cửa đóng lại như tiếng búa tạ giáng thẳng vào lòng hắn.
My rời khỏi hội nghị, tiếng giày cao gót nện trên sàn đá hoa lạnh lẽo, nhanh chóng và dứt khoát. Nàng không ngoảnh đầu lại, bỏ mặc Tuấn và những ánh mắt tò mò phía sau. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng My, như trút bỏ được gánh nặng đã đè nén suốt nhiều năm. Nàng bước ra ngoài, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi chiều tà, lòng thầm nhủ mình đã làm đúng. Chiếc xe taxi chờ sẵn đưa My về “Một thành phố/nơi ở mới”, về với tổ ấm của riêng nàng.
Khi cánh cửa căn nhà ấm cúng mở ra, một tiếng reo mừng non nớt vang lên. Con gái My, với mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt đen láy giống hệt mẹ, chạy ào tới.
CON GÁI MY (giọng líu lo, đầy phấn khích): Mẹ My về!
My quỳ xuống, vòng tay ôm chặt lấy đứa con bé bỏng. Mùi hương quen thuộc từ mái tóc con gái lấp đầy lồng ngực nàng, xua tan đi mọi mệt mỏi và những ký ức không vui vừa qua. My áp má vào má con, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Con gái My cười khúc khích, vòng tay bé xíu ôm siết lấy cổ mẹ.
MY (giọng nói dịu dàng, trìu mến): Con gái của mẹ có ngoan không?
CON GÁI MY (gật đầu lia lịa): Con ngoan lắm ạ! Con đợi mẹ mãi.
My bế bổng con lên, xoay nhẹ một vòng. Tiếng cười trong trẻ trẻo của con gái như bản nhạc êm đềm nhất xoa dịu tâm hồn My. Nàng nhìn ngắm căn phòng khách đơn giản nhưng đầy ắp tình yêu thương, với những bức vẽ nguệch ngoạc của con gái dán trên tủ lạnh, những cuốn sách truyện nằm rải rác trên sàn. Đây chính là cuộc sống mà My đã khao khát, một cuộc sống không có những lời miệt thị, không có sự dối trá và giả tạo.
My đặt con gái xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, cùng con đi vào bếp. Nàng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con, ánh mắt tin tưởng và yêu thương vô điều kiện. Trong khoảnh khắc đó, My nhận ra rằng, điều quan trọng nhất không phải là sự hối hận muộn màng của Tuấn hay ánh mắt khinh miệt của bà Hoa, mà là sự bình yên, tự do và hạnh phúc đích thực mà nàng đang có bên cạnh con gái yêu dấu của mình. Cuộc đời nàng, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.
Cảnh cửa căn nhà ấm cúng đóng lại sau lưng My, mang theo bình yên và một tương lai rộng mở. Nhưng ở một nơi khác, sự hỗn loạn và cay đắng mới chỉ bắt đầu.
**CẢNH 1**
**BỐI CẢNH:** Sảnh hội nghị, vắng vẻ sau khi My đã rời đi. Ánh đèn lạnh lẽo phản chiếu sự trống rỗng và căng thẳng.
TUẤN
(Sững sờ nhìn theo bóng My khuất dạng, gương mặt trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự hoang mang, không thể tin nổi)
Không thể nào… cô ta… cô ta đã làm được ư?
BÀ HOA
(Gương mặt tái mét vì tức giận và xấu hổ, siết chặt tay Tuấn, những ngón tay gầy gò run rẩy)
Mày nhìn xem! Con tiện nhân đó! Nó dám… nó dám khiến mẹ con mình phải xấu mặt thế này sao?!
NHÂN TÌNH CỦA TUẤN
(Từ một góc khuất bước tới, bụng đã lớn rõ, vẻ mặt nhợt nhạt, ánh mắt hoài nghi nhìn Tuấn)
Anh Tuấn, chuyện gì vậy? Vị giám đốc kia… ông ta là sếp của My sao? Sao lại…
BÀ HOA
(Quắc mắt nhìn nhân tình, giọng sắc lạnh)
Câm miệng! Giờ không phải lúc cho cô lên tiếng! Mau về nhà ngay!
Tuấn gạt tay Bà Hoa ra, ánh mắt vô hồn. Hắn cảm thấy từng ánh mắt tò mò, từng lời xì xào bàn tán của những người còn nán lại hội nghị như đang xuyên thấu qua da thịt. Hắn đã thấy sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của những đối tác dành cho My, thấy sự kính trọng mà họ trao cho cô – điều mà hắn, một người đàn ông gia trưởng và từng giàu có, chưa bao giờ thực sự có được. Một cảm giác bại trận, nhục nhã dâng lên trong lòng.
**CẢNH 2**
**BỐI CẢNH:** Một căn phòng khách sang trọng nhưng u ám trong căn nhà cũ của My và Tuấn. Vài ngày sau. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào, không đủ xua tan sự nặng nề trong không khí.
Bà Hoa ngồi trên ghế sofa bọc da sang trọng, tay cầm tờ báo mạng, gương mặt biến sắc, trắng bệch. Tiêu đề lớn chễm chệ trên màn hình điện thoại: “Nữ doanh nhân trẻ My Nguyễn ‘lật đổ’ định kiến, vươn mình thành công sau biến cố gia đình.” Kèm theo đó là hình ảnh rạng rỡ, đầy khí chất của My tại hội nghị.
BÀ HOA
(Giọng run rẩy, ném mạnh điện thoại xuống bàn, tạo ra tiếng động chát chúa)
Mày xem đi, Tuấn! Mày xem cái thứ báo chí vớ vẩn này! Còn ai nhìn mặt mẹ con mình nữa không?! Cả cái thành phố này đang cười vào mặt chúng ta!
Tuấn đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu whisky, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài. Gần đây, việc kinh doanh của hắn gặp trục trặc nghiêm trọng, nhiều đối tác cũ đã cắt đứt hợp tác không rõ lý do. Có lẽ, tin tức về My đã làm ảnh hưởng đến danh tiếng và uy tín của hắn một cách không thể cứu vãn.
TUẤN
(Thở dài, giọng nói nặng nề, mệt mỏi)
Mẹ còn muốn con phải làm gì nữa? Cô ta đã thành công rồi. Đúng như cái cách mẹ và con đã từng khinh miệt cô ta. Hóa ra, người phải hối hận lại là chúng ta.
BÀ HOA
(Sững sờ nhìn con trai, không tin vào tai mình)
Mày… mày dám nói vậy với mẹ sao?! Tất cả là tại con tiện nhân đó dụ dỗ mày, làm mày mê muội!
NHÂN TÌNH CỦA TUẤN
(Từ phòng ngủ bước ra, bụng đã rất lớn, dáng đi nặng nề, vẻ mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp vì khóc)
Bà Hoa, Tuấn… em đau bụng quá… hình như…
Bà Hoa nhìn cái bụng lùm lùm của Nhân tình của Tuấn, một cảm giác thất vọng tràn ngập trong lòng bà. Bà đã từng khao khát có cháu trai để nối dõi tông đường, nhưng không phải trong hoàn cảnh ô nhục và đầy tủi hổ như thế này. Đứa cháu trai này, thay vì là niềm tự hào, lại trở thành bằng chứng sống cho sai lầm và sự hổ thẹn của cả gia đình bà.
BÀ HOA
(Nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, giọng khàn đặc đầy cay đắng)
Mày sai rồi, Tuấn. Cả đời mẹ chưa từng sai lầm nào lớn đến thế. Mẹ đã đánh giá con người bằng tiền bạc và danh tiếng phù phiếm. Để rồi giờ đây… chúng ta đã đánh mất tất cả.
TUẤN
(Quay lưng lại khỏi cửa sổ, nhìn thẳng vào gương mặt hằn học và giờ đây đầy thống khổ của mẹ mình)
Mẹ nói đúng. Con đã sai. Con đã đánh mất một người vợ tốt chỉ vì sự ích kỷ, sự gia trưởng và sự mù quáng. Con đã không nhận ra giá trị thực sự của My. Con đã để My phải chịu đựng những sỉ nhục không đáng có. Giờ đây, con thậm chí không thể tự nhìn vào gương.
Hắn nhớ lại những lời miệt thị mà hắn và mẹ đã dành cho My, những ngày tháng My lặng lẽ chịu đựng sự khinh miệt và dối trá. Hắn nhớ lại lời thách thức của mình khi My và con gái rời đi, giọng điệu đầy chế giễu: “Cô sẽ hối hận! Rồi cô sẽ phải quay về quỳ lụy xin tôi!” Hắn đã nói vậy. Nhưng giờ đây, người hối hận và phải đối mặt với hậu quả lại chính là hắn.
BÀ HOA
(Ngước nhìn trần nhà, ánh mắt vô định, giọng bà thều thào, gần như không nghe rõ)
Đứa cháu trai này… nó sẽ không bao giờ có được người mẹ yêu thương nó như My đã yêu thương con gái mình. Chúng ta… chúng ta đã đánh mất tất cả những gì thực sự quý giá.
Đó là một sự thật cay đắng mà họ phải nuốt trôi, từng chút một. Giá trị của My, không phải ở tiền bạc hay địa vị xã hội, mà ở chính nghị lực phi thường và tình yêu thương vô bờ bến mà cô dành cho con gái, cho cuộc sống. Và họ, những người từng đứng trên đỉnh cao của sự khinh miệt và tự mãn, nay phải cúi đầu nhận lấy bài học đắt giá nhất cuộc đời. Họ đã từng nghĩ My sẽ gục ngã, sẽ không bao giờ ngóc đầu dậy được, nhưng cô đã vươn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để lại phía sau những mảnh vỡ của một quá khứ đầy dối trá và tổn thương. Ánh mắt My kiên định khi rời đi ngày ấy, giờ đây trở thành nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở không ngừng về sai lầm không thể cứu vãn của họ. Mọi thứ họ từng xem là quan trọng – tiền bạc, danh vọng, dòng dõi – đều trở nên vô nghĩa trước sự trưởng thành và hạnh phúc đích thực của một người phụ nữ mà họ từng khinh rẻ. Cuộc sống của họ, giờ đây chìm trong sự trống rỗng, hối tiếc và những hệ lụy không thể ngờ. Bài học này, có lẽ, sẽ theo họ đến hết cuộc đời.
***
Trong khi Tuấn và Bà Hoa chìm đắm trong những nỗi niềm hối tiếc, My đang tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên bên con gái nhỏ ở “Một thành phố/nơi ở mới”. Nàng không còn bận tâm đến những gì đã xảy ra ở phía sau lưng mình nữa. Quá khứ là một chương sách đã khép lại, nhưng những bài học mà nó mang lại thì vẫn còn nguyên giá trị. My nhận ra rằng, sự tha thứ không phải là để cho người khác, mà là để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của sự hận thù, để trái tim được nhẹ nhõm và thanh thản. Nàng đã từng căm ghét những lời miệt thị, những ánh mắt khinh bỉ, nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ còn là động lực để nàng vươn lên, để chứng minh giá trị bản thân. Nàng không tìm kiếm sự trả thù, nàng tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc đích thực cho riêng mình và con gái.
My nhìn ngắm con gái đang say sưa tô vẽ bức tranh, những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy sức sống. Nụ cười hồn nhiên và ánh mắt trong veo của con là tất cả những gì nàng cần, là nguồn động lực không ngừng nghỉ. Cuộc đời có những khúc cua bất ngờ, có những giông bão tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng chính trong những thử thách đó, con người mới thực sự tìm thấy sức mạnh nội tại của mình, mới nhận ra giá trị cốt lõi của bản thân. My đã học được rằng giá trị của một con người không nằm ở xuất thân, tiền bạc, hay những lời khen ngợi phù phiếm từ người khác, mà ở nghị lực phi thường để vượt qua khó khăn, ở trái tim yêu thương và bao dung, và ở khả năng tự đứng vững trên đôi chân của chính mình. Nàng đã tìm thấy bản thân mình, một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, và tràn đầy tình yêu thương. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều chông gai, nhưng My biết nàng sẽ không bao giờ đơn độc. Nàng đã xây dựng một thế giới mới, nơi tình yêu và sự tôn trọng là nền tảng, một nơi mà con gái nàng có thể lớn lên trong sự ấm áp và bình yên. Đó là một bài học đắt giá, nhưng cũng là khởi đầu cho một cuộc đời rực rỡ và trọn vẹn, một hành trình tìm kiếm hạnh phúc đích thực.

