Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Tỷ phú hả hê mời vợ cũ, ‘sốc nặng’ khi 2 con giống y đúc xuất hiện!

Tỷ phú hả hê mời vợ cũ, ‘sốc nặng’ khi 2 con giống y đúc xuất hiện!

Thanh Thanh 12 Tháng 2, 2026

Tỷ phú hả hê mời vợ cũ đi đám cưới, không ngờ cô dắt theo 2 đứa trẻ giống anh như đúc khiến ai nấy s/ững s/ờ, hóa ra là…

Ngày hôm ấy, bữa tiệc cưới của tỷ phú Lâm Minh – một doanh nhân nổi tiếng trong giới đầu tư – diễn ra long trọng tại một khu resort sang trọng ven biển. Cô dâu là một người mẫu trẻ tuổi đang nổi đình nổi đám. Truyền thông chen nhau đưa tin, khách mời toàn những nhân vật quyền lực. Ai nấy đều nghĩ đám cưới này là một cái kết đẹp cho người đàn ông giàu có nhất thành phố.

Nhưng chẳng ai ngờ, sự kiện trở thành tâm điểm lại không đến từ chú rể hay cô dâu, mà là từ một người phụ nữ… từng là vợ cũ của anh.

Cô xuất hiện. Và không chỉ một mình.

Giữa khung cảnh hoa lệ, chiếc váy trắng nhã nhặn của cô Hạ – vợ cũ của Lâm Minh – lặng lẽ bước vào cùng hai đ//ứa tr//ẻ song sinh. Một bé trai, một bé gái, tầm khoảng bốn, năm tuổi. Điều khiến mọi ánh mắt đổ dồn chính là gương mặt của hai đứa trẻ ấy: sống mũi cao, ánh mắt sâu, đôi môi cong… giống Lâm Minh như hai giọt nước…

Trên lễ đài hoa lệ, Lâm Minh đang đứng cạnh Cô dâu, nụ cười hạnh phúc còn chưa kịp tắt trên môi. Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua hàng ghế khách mời, rồi đột nhiên khựng lại. Nụ cười cứng đờ. Vợ cũ của anh, Cô Hạ, đang tiến vào, nhưng không chỉ một mình. Hai đứa trẻ nhỏ xíu, một bé trai, một bé gái, nắm tay Cô Hạ, ngước nhìn xung quanh với vẻ ngây thơ.

Lâm Minh nheo mắt. Ban đầu chỉ là một thoáng ngạc nhiên khi thấy Cô Hạ xuất hiện, nhưng rồi, ánh mắt anh ta dán chặt vào hai gương mặt nhỏ bé kia. Trái tim Lâm Minh như ngừng đập. Sống mũi cao, đôi mắt đen sâu, và cả cái nhếch mép nhẹ… đó chính là những đường nét quen thuộc đến đáng sợ của chính anh ta. Hai đứa trẻ giống anh ta như đúc! Từ ngạc nhiên, ánh mắt anh ta chuyển sang sốc nặng, đồng tử giãn ra tối đa. Đôi môi Lâm Minh hé mở, định thốt ra điều gì đó, nhưng cổ họng anh ta khô khốc, không một tiếng động nào có thể thoát ra. Cả người anh ta cứng đờ như bị hóa đá.

Bên cạnh, Cô dâu cũng cảm nhận được sự im lặng bất thường của chú rể. Cô ta quay sang nhìn Lâm Minh, thấy vẻ mặt tái mét và ánh mắt kinh hoàng của anh ta đang hướng về phía cửa. Cô dâu tò mò nhìn theo. Khi trông thấy Cô Hạ và hai đứa trẻ, khuôn mặt người mẫu trẻ tuổi lập tức biến sắc. Một cảm giác bối rối dâng lên, nhanh chóng bị thay thế bằng sự lo lắng tột độ. Cô ta khẽ cắn môi dưới, bàn tay bất giác siết chặt lấy cánh tay Lâm Minh, nhưng anh ta hoàn toàn không hề hay biết. Cả hội trường như nín thở, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Minh, Cô dâu và ba bóng hình đang đứng giữa lối đi.

Cả hội trường vẫn chìm trong một sự im lặng căng như dây đàn, nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài. Một tiếng xì xào nhỏ như ong vỡ tổ bắt đầu lan ra từ những hàng ghế phía sau, rồi nhanh chóng lan đến phía trước. Các khách mời, những nhân vật quyền lực thường ngày chỉ quen với sự trang trọng, giờ đây không thể giấu nổi vẻ hiếu kỳ và cả chút tò mò méo mó. Họ bắt đầu ghé tai nhau thì thầm, những cái liếc mắt đầy ẩn ý đổ dồn về phía Cô Hạ và hai đứa trẻ song sinh đang đứng giữa lối đi.

“Kia không phải… vợ cũ của Lâm Minh sao?” một quý bà tóc búi cao thì thầm.

“Đúng là Cô Hạ rồi! Nhưng… hai đứa bé kia là ai?” một người đàn ông khác đáp lời, đôi mắt nheo lại đầy vẻ săm soi.

Những ống kính máy ảnh của truyền thông, vốn đang hướng về lễ đài để ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc của đôi uyên ương, giờ đây đồng loạt chuyển hướng. Từng tiếng “tách, tách, tách” liên hồi của màn trập vang lên dồn dập, xen lẫn ánh đèn flash chớp nhoáng không ngừng, biến không gian thành một sân khấu náo loạn. Các phóng viên nhanh chóng nhận ra “cú sốc” này có giá trị tin tức hơn bất cứ nụ cười hay chiếc váy cưới nào. Họ chen chúc, cố gắng ghi lại rõ nét nhất hình ảnh Cô Hạ và hai đứa trẻ, đặc biệt là gương mặt non nớt của chúng, giống Lâm Minh đến kinh ngạc.

Tiếng bàn tán ngày càng lớn, không còn là những lời thì thầm nữa, mà đã biến thành những âm thanh ồn ào, xáo động. Những câu hỏi, những suy đoán về danh tính hai đứa trẻ, về mối quan hệ giữa Cô Hạ và Lâm Minh được thốt ra một cách công khai, không chút kiêng dè. Nhiều người còn thẳng thừng chỉ trỏ về phía ba mẹ con, nét mặt đầy vẻ phán xét và thích thú.

Trên lễ đài, Lâm Minh vẫn đứng trơ như pho tượng, ánh mắt không rời khỏi hai đứa bé. Mọi âm thanh xung quanh như bị chặn lại trong màng nhĩ anh ta, chỉ còn lại hình ảnh hai đứa trẻ với gương mặt quá đỗi quen thuộc. Cô dâu bên cạnh, đôi môi tái nhợt, bàn tay cô ta đã siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt Lâm Minh. Cảm giác bối rối ban đầu đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự giận dữ và sợ hãi tột độ. Cô ta cảm thấy mọi ánh mắt đang chĩa vào mình, vào Lâm Minh, và vào màn kịch trớ trêu đang diễn ra. Còn Cô Hạ, cô vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, nhẹ nhàng nắm tay hai con, như một nữ hoàng đang bước vào cung điện của mình, bình thản đối mặt với tất cả sự hỗn loạn.

Cô Hạ thật sự bình thản. Giữa hàng trăm ánh mắt soi mói, giữa tiếng xì xào, tiếng máy ảnh lia lịa và cả sự phẫn nộ rõ ràng từ lễ đài, khóe môi Cô Hạ chỉ nhếch lên một nụ cười nhạt, không chút cảm xúc. Ánh mắt cô quét qua hội trường, chạm vào từng khuôn mặt quen thuộc nhưng giờ đây đầy vẻ kinh ngạc, rồi dừng lại ở gương mặt xanh xao của Cô dâu và sự chết lặng của Lâm Minh. Nhưng chỉ là thoáng qua. Nụ cười kia không biến mất, mà còn có chút gì đó lạnh lùng, thách thức, như thể mọi sự hỗn loạn này nằm trong tính toán của Cô Hạ.

Cô Hạ siết nhẹ tay hai đứa trẻ, bé trai và bé gái, vốn đang đứng ngây thơ như tượng. “Đi nào các con,” Cô Hạ thì thầm, giọng nói đủ để hai đứa trẻ nghe thấy, nhưng vẫn giữ được vẻ lạnh lùng khó tả. Hai bé trai và bé gái, đôi mắt tròn xoe, trong veo, nhìn mọi người xung quanh một cách lạ lẫm. Gương mặt chúng giống Lâm Minh như đúc, khiến cho mọi sự nghi ngờ về huyết thống đều tan biến. Chúng đơn thuần là những đứa trẻ, đang bối rối trước sự ồn ào bất thường.

Dưới sự dẫn dắt của Cô Hạ, ba mẹ con bắt đầu bước đi. Không vội vã, không chạy trốn, thậm chí còn chậm rãi một cách đáng kinh ngạc. Từng bước chân của Cô Hạ vang lên rõ mồn một trong không gian đột nhiên như bị nín thở. Chiếc váy trắng nhã nhặn của Cô Hạ tung bay nhẹ nhàng theo mỗi bước đi, tạo nên một hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự kịch tính của hoàn cảnh.

Cô Hạ không quay đầu lại. Dù chỉ một cái liếc mắt về phía Lâm Minh hay Cô dâu trên lễ đài. Toàn bộ sự chú ý của Cô Hạ dường như dành trọn cho hai đứa trẻ, và cho con đường phía trước. Cô Hạ cứ thế, nắm tay hai con, chậm rãi tiến sâu vào khu vực dành cho khách mời danh dự, nơi những ánh mắt dò xét, phán xét càng lúc càng trở nên trực diện hơn. Khách mời tự động dạt ra hai bên, tạo thành một lối đi bất đắc dĩ cho ba mẹ con, như thể họ đang chứng kiến một màn trình diễn được sắp đặt kỹ lưỡng.

Lâm Minh vẫn đứng đó, bất động. Anh ta nhìn theo bóng lưng của Cô Hạ và hai đứa trẻ, một cảm giác hoang mang tột độ và sự tức giận dâng lên trong lòng. Cô dâu bên cạnh, không thể chịu đựng thêm nữa, cô ta thét lên một tiếng nhỏ, rồi ngất lịm đi, đổ sụp vào vòng tay Lâm Minh. Nhưng ánh mắt Lâm Minh, vẫn dán chặt vào Cô Hạ, vào hình bóng lạnh lùng và thách thức đang dần đi xa.

Cô Hạ cảm nhận được sự hỗn loạn phía sau, nhưng không một chút biểu cảm nào thay đổi trên gương mặt Cô Hạ. Cô Hạ vẫn cứ bình thản, như một nữ hoàng đã hoàn thành màn ra mắt đầy ấn tượng của mình. Cô Hạ tiếp tục bước đi, đưa hai con tiến thẳng đến một bàn tiệc trống.

Lâm Minh vẫn bất động, cánh tay anh vô thức ôm lấy Cô dâu đang ngất lịm, nhưng ánh mắt anh không hề rời khỏi bóng lưng Cô Hạ và hai đứa trẻ. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại hình ảnh ba mẹ con đang bình thản tiến về phía trước, một sự bình thản đến đáng sợ. Một cảm giác nóng rát dâng lên trong lòng ngực Lâm Minh, không phải sự tức giận thuần túy, mà là một sự hỗn loạn của bàng hoàng, dằn vặt và một nỗi đau âm ỉ mà anh cố kìm nén suốt bao năm.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Từng tế bào trong cơ thể Lâm Minh như đang gào thét, đòi hỏi anh phải hành động. Anh nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, đỡ Cô dâu đang bất tỉnh vào vòng tay của một nhân viên lễ tân vừa vội vã chạy đến. Ánh mắt anh không thèm liếc nhìn người mẫu trẻ, mà chỉ hướng thẳng về phía Cô Hạ, người đã an tọa cùng hai đứa trẻ tại một bàn trống.

Lâm Minh bắt đầu bước đi. Từng bước chân anh nặng nề, không còn là dáng vẻ tự tin của một tỷ phú quyền lực. Mỗi bước như đang kéo lê một tảng đá vô hình, như thể anh đang phải vật lộn với chính tâm hồn mình. Anh xuống khỏi lễ đài, đi qua những hàng ghế khách mời vẫn còn đang sững sờ, dạt ra hai bên như thủy triều rút. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lâm Minh, nhưng anh không thấy gì ngoài hình ảnh Cô Hạ và hai đứa trẻ. Trái tim anh đập dữ dội, một sự thôi thúc không thể lý giải đang kéo anh về phía họ. Anh bước đi, chậm rãi nhưng kiên định, ánh mắt anh chưa một giây rời khỏi gương mặt của hai bé con, và người phụ nữ đang ngồi đó, bình thản đến lạ lùng. Cô Hạ đang nhìn anh, với nụ cười nhạt nhẽm, đầy ẩn ý.

Lâm Minh bước đi, chậm rãi nhưng kiên định, ánh mắt anh chưa một giây rời khỏi gương mặt của hai bé con, và người phụ nữ đang ngồi đó, bình thản đến lạ lùng. Cô Hạ đang nhìn anh, với nụ cười nhạt nhẽo, đầy ẩn ý.

Lâm Minh cuối cùng cũng dừng lại trước bàn tiệc nhỏ nơi Cô Hạ đang ngồi, chặn đường thoát của cô. Anh ta đứng sững sờ, đối mặt trực tiếp với cô, nhưng ánh mắt anh không chỉ đổ dồn vào Cô Hạ, mà còn lướt qua hai đứa trẻ song sinh đang vô tư gặm bánh. Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Lâm Minh là một vực sâu đầy phức tạp: sự giận dữ như muốn thiêu đốt tất cả, nỗi bối rối tột cùng khi những mảnh ghép quá khứ và hiện tại va vào nhau, và một tia hoài nghi sâu sắc về tất cả những gì anh từng tin. Cô Hạ vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo, bình thản đến đáng sợ, không hề có ý định đứng dậy. Cô nhẹ nhàng đặt cốc nước xuống bàn, đôi mắt cô sâu thẳm như đang chờ đợi. Lâm Minh siết chặt nắm đấm, lồng ngực anh căng tức. Anh khẽ cúi thấp người một chút, đôi mắt sắc lạnh găm chặt vào Cô Hạ, giọng anh khẽ thì thầm, đầy đe dọa nhưng không thể giấu đi sự run rẩy bất lực.

LÂM MINH
Cô đang làm cái quái gì ở đây vậy, Hạ?

Cô Hạ không hề chớp mắt. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy sự tức giận của Lâm Minh, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai, không chút sợ hãi hay nao núng. Giọng nói của Cô Hạ vang lên thật nhẹ, không một chút cảm xúc, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lạnh lẽo, trực tiếp đâm thẳng vào Lâm Minh.

CÔ HẠ
Tôi đến dự đám cưới của “bố” các con tôi. Anh không mời tôi sao?

Lâm Minh cứng đờ người. Câu nói của Cô Hạ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt anh, khiến những mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí anh chợt khớp lại một cách tàn nhẫn. Hai đứa trẻ đang ngồi cạnh Cô Hạ, gương mặt chúng giống anh như đúc, giờ đây không còn là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Chúng là con của anh, và Cô Hạ – người phụ nữ anh từng vứt bỏ không thương tiếc – đã quay lại, ngay trong ngày trọng đại nhất của cuộc đời anh. Ánh mắt Lâm Minh giờ đây không chỉ có giận dữ và bối rối, mà còn xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Anh nuốt khan, lồng ngực phập phồng kịch liệt, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy và nhìn thấy. Cô Hạ vẫn ngồi đó, bình thản đến đáng sợ, như một bức tượng sống đang chờ đợi phản ứng từ kẻ đối diện. Cô nhướng mày nhẹ, nụ cười mỉa mai trên môi càng sâu thêm. Lâm Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, dường như có thứ gì đó đang bóp nghẹt anh, khiến anh không thể thốt nên lời.

Lâm Minh vẫn đứng chết lặng, từng tế bào trong cơ thể anh như đông cứng lại. Ánh mắt anh xoáy vào hai đứa trẻ, những đường nét trên gương mặt chúng giờ đây không còn là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là bằng chứng sống động, không thể chối cãi. Lồng ngực anh thắt lại, cảm giác nghẹt thở đến tột cùng khi mọi ánh mắt trong khán phòng, từ các vị khách mời quyền lực cho đến giới truyền thông đang đưa tin dày đặc, đều đổ dồn về phía anh và Cô Hạ. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng đó không phải sự thật, nhưng cổ họng khô khốc, không tài nào thốt ra được bất kỳ âm thanh nào.

Đúng lúc đó, bé trai ngồi cạnh Cô Hạ, mái tóc đen nhánh, đôi mắt trong veo như Lâm Minh thuở nhỏ, chợt ngẩng đầu lên. Bàn tay nhỏ bé của thằng bé khẽ vươn ra, nắm lấy vạt áo vest của Lâm Minh. Ánh mắt ngây thơ, không chút vẩn đục của thằng bé nhìn thẳng vào Lâm Minh, như tìm kiếm một câu trả lời.

BÉ TRAI
(Giọng trẻ con trong trẻo, hồn nhiên)
Chú ơi, chú có phải là bố con không ạ? Mẹ bảo chú giống con lắm.

Tiếng gọi “bố” bất ngờ, trong trẻo và hồn nhiên của đứa bé vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi lễ. Nó như một cú sét đánh ngang tai, xuyên thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt. Không khí tại khu resort sang trọng ven biển chợt chùng xuống, sự ồn ào trước đó tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc. Hàng trăm cặp mắt đồng loạt mở to, há hốc kinh ngạc, hướng về phía Lâm Minh và đứa trẻ.

Cô dâu đứng bên cạnh Lâm Minh, gương mặt trắng bệch đi trông thấy, đôi môi cô run rẩy không nói nên lời. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi bỗng chốc trở nên nặng nề như chì. Cô ta cảm thấy một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, trái tim như ngừng đập. Toàn bộ kịch bản hoàn hảo cho ngày trọng đại nhất cuộc đời cô ta bỗng chốc sụp đổ tan tành.

Lâm Minh, người đàn ông đang đứng ở đỉnh cao của sự nghiệp và tình yêu, bỗng hóa đá. Nụ cười gượng gạo trên môi anh tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt thất thần, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào đứa bé. Tiếng gọi “Bố” ấy, như một nhát dao sắc lẹm, xé toạc mọi lớp vỏ bọc mà anh đã dày công xây dựng. Anh cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực sâu không đáy, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy và chứng kiến. Cô Hạ ngồi đó, vẫn giữ nụ cười mỉm lạnh lùng, như thể đây chính là khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi bấy lâu.

Cô dâu đứng bên cạnh Lâm Minh, gương mặt trắng bệch đi trông thấy, đôi môi cô run rẩy không nói nên lời. Cô ta cảm thấy một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, trái tim như ngừng đập. Toàn bộ kịch bản hoàn hảo cho ngày trọng đại nhất cuộc đời cô ta bỗng chốc sụp đổ tan tành. Nhưng cái cảm giác xấu hổ tột cùng, bị bêu riếu trước hàng trăm con mắt của giới thượng lưu và truyền thông, đã nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ bùng cháy.

Không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, Cô dâu đột ngột bước chân khỏi lễ đài. Tiếng gót giày cao gót nện mạnh xuống sàn đá cẩm thạch vang vọng, xé toạc sự im lặng chết chóc. Từng bước đi của cô ta nhanh đến mức gần như chạy, gương mặt tái mét vì giận dữ và tủi hổ, đôi mắt tóe lửa nhìn thẳng về phía Cô Hạ.

Cô dâu lao đến chỗ Lâm Minh, người vẫn còn đứng sững sờ như pho tượng. Cô ta không chút do dự, giằng mạnh cánh tay anh ta khỏi đứa bé trai đang nắm chặt vạt áo. Cú giằng tay thô bạo khiến Lâm Minh chao đảo. Ngay lập tức, Cô dâu quay phắt lại, trừng mắt nhìn thẳng vào Cô Hạ, người vẫn đang giữ nụ cười mỉm lạnh lùng trên môi, như thể đang thưởng thức màn kịch do chính mình dàn dựng.

CÔ DÂU
(Giọng the thé, chứa đầy sự căm phẫn và tuyệt vọng, gần như hét vào mặt Cô Hạ)
Cô mau biến đi! Cô xuất hiện ở đây để làm gì hả? Đây là đám cưới của chúng tôi!

CÔ DÂU
(Giọng the thé, chứa đầy sự căm phẫn và tuyệt vọng, gần như hét vào mặt Cô Hạ)
Cô mau biến đi! Cô xuất hiện ở đây để làm gì hả? Đây là đám cưới của chúng tôi!

Lời nói của Cô dâu như một mũi dao đâm thẳng vào sự im lặng, khiến toàn bộ khách mời và ống kính truyền thông hướng về phía họ. Lâm Minh, lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng, khuôn mặt trắng bệch nhưng ánh mắt cố kìm nén sự tức giận tột độ. Anh không thể để mọi chuyện vỡ lở thêm nữa. Ngay lập tức, Lâm Minh gạt mạnh cánh tay của Cô dâu đang nắm chặt lấy anh, một hành động đầy dứt khoát và dứt khoát.

Ánh mắt anh lia nhanh qua đám đông, nơi những ánh nhìn tò mò, phán xét và cả thích thú đang đổ dồn. Lâm Minh quay người về phía những khách mời quyền lực, cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó, gượng gạo đến đáng thương. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói cố gắng vang lên thật lớn và rõ ràng, che giấu sự hoảng loạn đang cào xé bên trong.

LÂM MINH
(Nói lớn, giọng cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn lộ rõ sự căng thẳng)
Xin lỗi quý vị! Đây… đây chỉ là một hiểu lầm nhỏ thôi! Mọi người cứ tiếp tục vui vẻ đi ạ! Chúng tôi sẽ giải quyết chuyện này ngay lập tức.

Lâm Minh vừa dứt lời, ánh mắt sắc như dao găm về phía Cô Hạ, ra hiệu cho cô phải biết điều mà rời đi. Anh không cho phép bất kỳ sự cố nào nữa. Nhưng Cô Hạ không hề nao núng. Vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, Cô Hạ từ tốn đưa tay vào chiếc ví nhỏ màu trắng nhã nhặn đang cầm trên tay. Mọi ánh mắt, từ Lâm Minh, Cô dâu đang đứng chết trân bên cạnh, cho đến hàng trăm khách mời tò mò, đều đổ dồn vào hành động chậm rãi của cô.

Từ trong ví, Cô Hạ nhẹ nhàng rút ra một bức ảnh đã ố vàng theo thời gian. Đây là một bức ảnh cũ, có lẽ đã được giữ gìn rất cẩn thận. Với động tác dứt khoát nhưng không kém phần thanh lịch, Cô Hạ giơ cao tấm ảnh lên, ngay trước mặt Lâm Minh, để tất cả mọi người có thể nhìn rõ.

Trong bức ảnh đã ngả màu ấy, Lâm Minh đang mỉm cười rạng rỡ, cánh tay anh ôm trọn hai đứa trẻ sơ sinh bé bỏng. Một bé trai, một bé gái, gương mặt bầu bĩnh, hồng hào. Dù bức ảnh có chút xa và đã phai màu, nhưng từng nét đáng yêu trên gương mặt trẻ thơ vẫn hiện rõ mồn một. Và điều quan trọng hơn cả, dù chỉ là ảnh, sự giống nhau đến kinh ngạc giữa hai đứa trẻ và Lâm Minh là không thể chối cãi.

Cô Hạ không nói một lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Lâm Minh, ánh mắt cô đầy thách thức, như một lời tuyên bố không cần ngôn ngữ, rằng mọi thứ đã quá rõ ràng. Lâm Minh sững sờ, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh.

Ánh mắt Lâm Minh dán chặt vào bức ảnh ố vàng. Gương mặt anh ta từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, không còn một giọt máu. Trong đôi mắt sắc lạnh thường ngày, giờ đây chỉ còn sự hoảng loạn tột cùng và nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm anh ta. Đó chính là anh, với nụ cười rạng rỡ, ôm trọn hai sinh linh bé bỏng mà anh đã từng nhìn thấy – hay cố tình quên đi. Hai đứa trẻ sơ sinh với những đường nét nhỏ xíu nhưng không thể nhầm lẫn sự giống nhau đến kinh ngạc với Lâm Minh hiện tại.

Một dòng ký ức đổ ập về, những mảnh ghép rời rạc bỗng xâu chuỗi thành một chuỗi sự thật tàn khốc. Anh đã từ bỏ Cô Hạ khi cô mang thai, và sau đó anh không hề hay biết (hoặc cố tình không muốn biết) về sự tồn tại của hai đứa con này. Toàn bộ thế giới của Lâm Minh bỗng chốc đảo lộn.

Anh ta lảo đảo, như mất đi toàn bộ sức lực. Lâm Minh lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, bàn tay vô thức đưa lên ôm lấy đầu. Đôi chân anh ta run rẩy, dường như không thể đứng vững trên sàn đá cẩm thạch sang trọng. Sự ngạo mạn, kiêu hãnh và vẻ mặt khinh thường trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự suy sụp không thể che giấu.

Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu lan ra khắp sảnh tiệc như một làn sóng dữ dội. Hàng trăm ánh mắt kinh ngạc, tò mò, và cả những cái nhìn phán xét đổ dồn vào Lâm Minh, người đàn ông đang đứng giữa tâm điểm của sự xa hoa nhưng lại trông thảm hại hơn bao giờ hết. Cô dâu đứng bên cạnh, gương mặt trắng bệch không kém, bàn tay run rẩy bấu chặt vào cánh tay Lâm Minh nhưng anh ta hoàn toàn không hay biết. Cô Hạ vẫn đứng đó, bình thản một cách đáng sợ, ánh mắt cô dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt Lâm Minh, như thể cô đang thưởng thức một vở kịch mà chính mình là đạo diễn.

Tiếng xì xào không còn là những âm thanh thì thầm khó nghe nữa. Nó vỡ òa thành những lời bàn tán công khai, những câu hỏi nghi vấn vang vọng khắp sảnh tiệc, mỗi từ ngữ như một mũi tên đâm thẳng vào Lâm Minh. “Thật không ngờ!”, “Đúng là loại người phụ bạc!”, “Có con rồi còn vờ như chưa có gì để cưới người khác sao?”, “Tỷ phú thì sao, nhân cách tồi tệ như vậy!” — những lời ấy xé toạc không khí sang trọng, biến nó thành một phiên tòa không chính thức.

Những ánh mắt ban đầu đầy kinh ngạc giờ đây chuyển thành sự khinh miệt rõ ràng. Một vài khách mời quyền lực, những người từng nịnh bợ Lâm Minh, bắt đầu nhíu mày, quay mặt đi một cách dứt khoát. Một nữ doanh nhân nổi tiếng đang đứng gần đó, vừa nãy còn cười nói vui vẻ, giờ lập tức hất tay chồng, kéo anh ta ra xa Lâm Minh và Cô dâu. Ánh mắt cô ta quét qua Lâm Minh với vẻ ghê tởm không hề che giấu.

Lâm Minh, vẫn còn đang chìm trong cơn hoảng loạn của ký ức và sự thật tàn khốc, giờ phải đối mặt với một làn sóng phán xét lạnh buốt. Từng cái quay lưng, từng ánh mắt thất vọng, từng lời xì xào chỉ trích như những nhát dao cứa vào sự kiêu hãnh của anh ta. Anh ta cảm thấy không khí xung quanh mình đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.

Một người đàn ông trung niên, một đối tác làm ăn lớn của Lâm Minh, bước tới, ánh mắt lạnh như băng. Ông ta không nói một lời, chỉ liếc nhìn Lâm Minh đầy khinh bỉ rồi lập tức quay người đi, sải bước ra khỏi trung tâm sảnh tiệc như thể muốn tránh xa thứ gì đó dơ bẩn. Hành động của ông ta như một hiệu lệnh. Dần dần, một khoảng trống lớn bắt đầu hình thành quanh Lâm Minh và Cô dâu. Những người khác bắt đầu xê dịch, chủ động lùi xa, tạo thành một vòng tròn cô lập xung quanh chú rể tỷ phú đang đứng như trời trồng giữa tâm bão.

Cô dâu, cuối cùng cũng ý thức được sự sỉ nhục đang diễn ra, gương mặt trắng bệch càng thêm nhợt nhạt. Cô ta buông tay Lâm Minh, lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn nhìn quanh đám đông đang xa lánh họ. Cô ta nhìn Lâm Minh, như thể muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh ta vẫn đứng đó, bất động, cả thế giới sụp đổ trong đôi mắt trống rỗng.

Cô Hạ vẫn đứng vững, gương mặt bình thản lạ thường. Đôi mắt cô dõi theo từng khách mời quay lưng, từng ánh mắt khinh bỉ dành cho Lâm Minh, và một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, thoáng qua trên môi cô. Đây chính là khởi đầu mà cô muốn thấy.

Cô Hạ xoay người, ánh mắt không còn dừng lại ở đám đông xì xào mà dán chặt vào Lâm Minh. Nụ cười ẩn ý trên môi cô tắt hẳn, nhường chỗ cho một biểu cảm phức tạp: nỗi đau thẳm sâu từ quá khứ, sự khinh bỉ tột cùng trước người đàn ông phụ bạc, và một tia hả hê chiến thắng không thể giấu giếm, lấp lánh trong đáy mắt. Cô cúi thấp, bàn tay khẽ siết chặt lấy những ngón tay nhỏ xíu của hai đứa trẻ song sinh. Chúng vẫn đứng yên, ngây thơ nhìn lên mẹ, rồi lại nhìn về phía Lâm Minh với đôi mắt trong veo giống hệt anh ta.

Cô Hạ không nói một lời nào với các con, chỉ nhẹ nhàng kéo tay chúng, xoay gót một cách dứt khoát. Từng bước chân cô chậm rãi, vững chãi, dẫn hai đứa trẻ đi ngang qua Lâm Minh và Cô dâu đang đứng như trời trồng giữa tâm bão. Sảnh tiệc vẫn còn vang vọng tiếng xì xào, nhưng khi Cô Hạ bước đi, một sự im lặng kỳ lạ như bị thôi miên bao trùm.

Khi chỉ còn cách Lâm Minh vài bước chân, cô không dừng lại. Đầu cô hơi nghiêng về phía anh ta, và một giọng nói thì thầm, lạnh lẽo, vang lên đủ lớn để xuyên qua sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Minh: “Anh đã đánh mất tất cả rồi, Lâm Minh.” Cô không đợi phản ứng. Cô tiếp tục bước đi, không hề ngoảnh lại, dẫn theo hai đứa trẻ. Bóng lưng cô, trong chiếc váy trắng nhã nhặn, dần khuất sau cánh cửa lớn của Khu resort sang trọng ven biển, để lại một Lâm Minh đang chìm sâu vào sự sụp đổ.

Khi bóng Cô Hạ và hai đứa trẻ khuất hẳn, sự im lặng bị thôi miên đột ngột vỡ tan. Tiếng xì xào bàn tán bùng lên như một cơn sóng thần, cuốn phăng sự trang trọng còn sót lại của đám cưới. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào Lâm Minh, không còn là sự ngưỡng mộ mà là sự tò mò pha lẫn chế giễu. Những chiếc máy ảnh liên tục chớp đèn, ghi lại khoảnh khắc đầy bi kịch của tỷ phú.

“Không thể tin được! Lâm Minh có con riêng ư?”
“Hai đứa trẻ giống y hệt anh ta, không trật đi đâu được!”
“Thế này thì làm sao dám nhìn mặt ai nữa!”

Cô dâu đứng bên cạnh Lâm Minh, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe. Cú sốc quá lớn khiến cô như hóa đá. Cô không thể chấp nhận được sự thật bẽ bàng này. Đám cưới trong mơ của cô, danh tiếng và tương lai của cô, tất cả đều tan tành chỉ trong vài phút. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi hai giọt, ba giọt. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, càng lúc càng lớn.

“Không! Không phải sự thật!” Cô dâu gào lên trong tuyệt vọng, giọng đứt quãng. Cô nhìn Lâm Minh với ánh mắt vừa giận dữ, vừa tủi hổ, vừa căm hận. “Anh… anh đã lừa dối tôi! Đồ khốn nạn!”

Cô dâu không đợi câu trả lời. Cô giật mạnh chiếc khăn voan trên đầu, ném xuống sàn, rồi quay người, chạy thục mạng ra khỏi sảnh tiệc, tiếng khóc nức nở hòa lẫn với tiếng giày cao gót va vào nền đá hoa cương, tạo nên âm thanh chói tai trong không gian hỗn loạn. Các khách mời né tránh, để lại một lối đi trống hoác cho cô dâu chạy trốn khỏi cơn ác mộng.

Lâm Minh vẫn đứng đó, một mình giữa khung cảnh tan hoang. Ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn, nhìn theo bóng dáng vợ sắp cưới khuất dần. Tiếng ồn ào xung quanh dường như không thể lọt vào tai anh nữa. Trong tâm trí anh, mọi thứ quay chậm lại, chỉ còn hình ảnh Cô Hạ trong chiếc váy trắng nhã nhặn, gương mặt bình thản nhưng lạnh lùng đến đáng sợ, và đặc biệt là đôi mắt trong veo của hai đứa trẻ song sinh. Chúng giống anh như đúc, là máu mủ của anh. “Anh đã đánh mất tất cả rồi, Lâm Minh.” Lời thì thầm của Cô Hạ vang vọng như tiếng chuông báo tử. Ân hận cào xé tâm can anh, nỗi đau đớn như xé toạc lồng ngực. Anh đã đánh đổi điều gì để có được ngày hôm nay, và rồi mất đi tất cả chỉ trong chớp mắt?

Lâm Minh không biết mình đã đứng như vậy bao lâu. Khi anh định thần lại, sảnh tiệc đã vắng hoe, chỉ còn những người dọn dẹp lặng lẽ thu dọn tàn tích của một buổi lễ thảm hại. Anh lảo đảo bước đi, cảm giác như cả cơ thể bị rút cạn năng lượng. Bằng cách nào đó, anh tìm được đường về căn phòng sang trọng nhất trong khu resort, nơi đáng lẽ anh và cô dâu sẽ trải qua đêm tân hôn.

Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng bạc hắt qua khung cửa sổ kính lớn, vẽ nên những vệt sáng lạnh lẽo trên sàn đá cẩm thạch. Lâm Minh gục xuống chiếc ghế sofa da, đôi mắt vô hồn nhìn ra phía biển đêm. Những con sóng bạc đầu không ngừng vỗ vào bờ cát, âm thanh đều đặn và ám ảnh như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực anh.

Mỗi tiếng sóng vỗ lại là một nhát dao cứa vào tâm can, khơi gợi lại những ký ức anh đã cố gắng chôn vùi. Khuôn mặt bình thản nhưng đầy lạnh lùng của Cô Hạ. Đôi mắt trong veo, hồn nhiên của hai đứa trẻ song sinh, giống anh như đúc. “Anh đã đánh mất tất cả rồi, Lâm Minh.” Lời thì thầm của Cô Hạ vang vọng, không cho anh một giây phút bình yên.

Anh siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt. Đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang cào xé anh. Tại sao anh lại làm như vậy? Tại sao anh lại hèn nhát đến mức từ bỏ máu mủ của mình, quay lưng lại với người phụ nữ đã từng yêu anh hết lòng? Anh đã đánh đổi điều gì? Một cuộc hôn nhân hào nhoáng, một danh vọng rỗng tuếch? Tất cả đã sụp đổ chỉ trong một buổi chiều.

“Liệu… liệu mình có thể tìm lại được chúng không?” Giọng Lâm Minh khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn ra biển, ánh mắt vô định. Anh tự hỏi, những đứa con của anh đang ở đâu? Chúng có an toàn không? Có đang sống một cuộc đời hạnh phúc mà anh đã tước đoạt khỏi chúng không? Và Cô Hạ, cô ấy sẽ tha thứ cho anh chứ?

Nỗi hối hận trào dâng như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi lý trí. Anh đã đánh mất quá nhiều thứ, tất cả chỉ vì sự ích kỷ và hèn nhát của bản thân. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn bủa vây. Đêm dài dường như bất tận, mỗi phút giây trôi qua là một cực hình, buộc anh phải đối diện với bóng ma của quá khứ.

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ rèm, không đủ xua tan bóng tối u ám trong căn phòng. Lâm Minh vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng bị bỏ quên. Cả đêm, những hình ảnh và câu nói của Cô Hạ, cùng với đôi mắt trong veo của hai đứa trẻ, luẩn quẩn trong tâm trí anh, không cho anh một phút giây chợp mắt. Anh đã trải qua đủ sự dằn vặt, đủ sự đau đớn. Giờ đây, một quyết tâm lạnh lùng, sắc bén bắt đầu hình thành trong anh.

“Không thể cứ thế này mãi được.” Lâm Minh lẩm bẩm, giọng khản đặc, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia lửa sống. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra biển cả bao la. Những con sóng vẫn miệt mài vỗ bờ, nhưng trong mắt anh, chúng không còn là tiếng trống dồn dập mà là lời nhắc nhở về sự kiên trì, về dòng chảy không ngừng của cuộc đời. Anh đã sai lầm, đã vấp ngã, nhưng không thể chấp nhận kết thúc trong sự hèn nhát và trống rỗng này.

Anh đưa tay day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi thể chất cùng cực. Nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh đã để lạc mất quá nhiều thứ, và giờ là lúc phải tìm lại. Anh không biết Cô Hạ đang ở đâu, hay làm cách nào để liên lạc với cô. Anh cũng không biết những đứa con của mình liệu có còn muốn gặp anh hay không. Nhưng những câu hỏi đó không còn làm anh chùn bước. Chúng biến thành động lực, thành nhiên liệu cho hành trình chuộc lỗi sắp tới.

Lâm Minh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ. Anh cần bắt đầu từ đâu đó. Một cuộc gọi, một tin nhắn, một lời xin lỗi chân thành. Anh biết, con đường này sẽ dài, đầy chông gai và thử thách. Có thể anh sẽ bị từ chối, bị khinh miệt, bị xã hội phỉ báng nhiều hơn nữa. Nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Lương tâm của một người cha đã bỏ rơi con cái, trách nhiệm của một người đàn ông đã gây ra sai lầm, tất cả đè nặng lên vai anh, nhưng cũng tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Anh hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc hỗn độn vào sâu bên trong. Khuôn mặt anh giờ đây không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định. Anh sẽ tìm kiếm Cô Hạ và các con, bằng mọi giá. Anh sẽ không bao giờ buông xuôi nữa.

***

Lâm Minh lặng lẽ rời khỏi khu resort sang trọng, nơi từng là biểu tượng cho cuộc sống xa hoa và phù phiếm của anh. Nơi này, chỉ mới ngày hôm qua, đã chứng kiến sự sụp đổ của một ảo ảnh, và cũng là nơi khởi nguồn cho một hành trình mới. Anh không biết mình sẽ đi đâu trước tiên, nhưng trong lòng anh đã có một la bàn chỉ dẫn. Không còn là những chuyến bay đến các thành phố lớn để thỏa mãn danh vọng, mà là hành trình trở về với những giá trị cơ bản nhất của một con người. Anh đã mất đi tất cả những gì anh từng cho là quan trọng – tiền tài, danh vọng, một cuộc hôn nhân hoàn hảo trong mắt xã hội. Nhưng trong đống đổ nát đó, anh lại tìm thấy một tia sáng, một mục đích sống thật sự: đó là gia đình.

Những tháng ngày sắp tới có thể sẽ rất cô độc và khó khăn. Anh phải đối mặt với dư luận khắc nghiệt, với sự nghi ngờ và có thể là sự khước từ từ chính những người thân yêu. Nhưng lạ thay, anh không còn cảm thấy sợ hãi. Sự đau đớn đã rửa sạch lớp vỏ bọc kiêu ngạo, hợm hĩnh bấy lâu, để lộ ra một con người chân thật hơn, yếu đuối hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn. Anh hiểu rằng, cuộc đời không phải là một chuỗi những thành công liên tiếp, mà là tổng hòa của những sai lầm, những bài học và những cơ hội để sửa chữa. Giờ đây, anh không cầu mong sự tha thứ ngay lập tức, mà chỉ mong có thể từng bước chứng minh sự hối cải của mình. Anh muốn trở thành một người cha xứng đáng, một người đàn ông có trách nhiệm. Con đường đó sẽ không có vinh quang, không có tiếng tung hô, nhưng nó sẽ dẫn anh đến một sự bình yên thật sự trong tâm hồn.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã chê vợ bán cá hôi hám liền đạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua

Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã chê vợ bán cá hôi hám liền đạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua

Tôi đang ở cữ nó;ng n;ực khó chịu nhưng mẹ chồng vào tắt hết điều hòa, quạt điện cũng không cho dùng, bà nói thẳng: “tiền điện tháng này tăng 1 triệu là nhờ công cô bật điều hòa cả ngày đấy”

Tôi đang ở cữ nó;ng n;ực khó chịu nhưng mẹ chồng vào tắt hết điều hòa, quạt điện cũng không cho dùng, bà nói thẳng: “tiền điện tháng này tăng 1 triệu là nhờ công cô bật điều hòa cả ngày đấy”

HOT NEWS

  • Con trai mộ mới xanh cỏ mà con dâu bụng đã lùm lùm, mẹ chồng đuổi đi và sự thật…
    Con trai mộ mới xanh cỏ mà con dâu bụng đã lùm lùm, mẹ chồng đuổi đi và sự thật…
  • Chồng cặp bồ với thư kí trẻ xinh đẹp, còn đưa ra giá 1 tỷ để vợ ly hôn
    Chồng cặp bồ với thư kí trẻ xinh đẹp, còn đưa ra giá 1 tỷ để vợ ly hôn
  • Chồng mỉa mai: “Rời khỏi tôi, mẹ con cô cháo không có mà húp”, để rồi…
    Chồng mỉa mai: “Rời khỏi tôi, mẹ con cô cháo không có mà húp”, để rồi…
  • Chồng khinh vợ là “mẹ sề” không cho đi dự tiệc cưới, lúc đến nhà hàng thì choáng váng
    Chồng khinh vợ là “mẹ sề” không cho đi dự tiệc cưới, lúc đến nhà hàng thì choáng váng
  • Bị đại gia bỏ, cô hoa khôi uất hận lấy anh phụ hồ – đêm tân hôn mở chiếc tủ cũ mà chết lặng
    Bị đại gia bỏ, cô hoa khôi uất hận lấy anh phụ hồ – đêm tân hôn mở chiếc tủ cũ mà chết lặng
  • Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ sững sờ thấy…
    Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ sững sờ thấy…
  • Nửa năm sau ly hôn, gã chồng tệ bạc định về ‘lên mặt’ với vợ cũ, để rồi ngã quỵ khi thấy…
    Nửa năm sau ly hôn, gã chồng tệ bạc định về ‘lên mặt’ với vợ cũ, để rồi ngã quỵ khi thấy…
  • Tối nào chồng mới của tôi cũng đòi vào trong phòng con gái riêng của vợ, hỏi thì bảo vào trông cho con đỡ sợ, tôi nghi ngờ dựng camera giấu kín trên tường. Những gì tôi khám phá được trong video đó khiến tay tôi run rẩy, phải gọi ngay cho 2 bên họ hàng đến…..
    Tối nào chồng mới của tôi cũng đòi vào trong phòng con gái riêng của vợ, hỏi thì bảo vào trông cho con đỡ sợ, …
  • Trứng vịt nên chọn “vỏ trắng” hay “vỏ xanh”? Có sự khác biệt rất lớn, nếu biết bạn sẽ không bao giờ chọn sai
    Trứng vịt nên chọn “vỏ trắng” hay “vỏ xanh”? Có sự khác biệt rất lớn, nếu biết bạn sẽ không bao giờ chọn sai

Bài viết mới

  • Giá vàng hôm nay 12/2: Vàng SJC và vàng nhẫn bất ngờ bật tăng mạnh, xu hướng đi lên còn tiếp diễn
    Giá vàng hôm nay 12/2: Vàng SJC và vàng nhẫn bất ngờ bật tăng mạnh, xu hướng đi lên còn tiếp diễn
    Giá vàng thế giới hôm nay 12/2 bất ngờ bật …
  • Tỷ phú hả hê mời vợ cũ, ‘sốc nặng’ khi 2 con giống y đúc xuất hiện!
    Tỷ phú hả hê mời vợ cũ, ‘sốc nặng’ khi 2 con giống y đúc xuất hiện!
    Tỷ phú hả hê mời vợ cũ đi đám cưới, …
  • Bị khinh miệt ‘vô phúc, đẻ con gái’, 5 năm sau cô gái khiến nhà chồng cũ phải hối hận!
    Bị khinh miệt ‘vô phúc, đẻ con gái’, 5 năm sau cô gái khiến nhà chồng cũ phải hối hận!
    Chồng gi//a tr//ưởng, ng//oại t//ình còn có con riê//ng. Ngày …
  • 2 chị em gái mua nhà 2 tỷ đồng báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng, 10 năm sau bố mẹ qua đời, căn nhà tăng giá gấp 5, em trai út xuất hiện đòi quyền thừa kế
    2 chị em gái mua nhà 2 tỷ đồng báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng, 10 năm sau bố mẹ …
    Không khí trong căn nhà 3 tầng mặt phố ngột …
  • Con dâu đổ 5 lít xăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lửa đốt chỉ vì chiếc nôi này vẫn rẻ hơn cái bà mua cho cháu ngoại 200 nghìn
    Con dâu đổ 5 lít xăng vào chiếc nôi đắt tiền mà mẹ chồng mua cho cháu nội sắp chào đời rồi châm lửa đốt …
    Nhà bà Hảo, chủ cửa hàng đồ cho trẻ sơ …
  • Chăm vợ bại liệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi run rẩy chết lặng
    Chăm vợ bại liệt suốt 5 năm trời, một lần quên ví quay về lấy, vừa mở cửa ra… tôi run rẩy chết lặng
    Chăm vợ bại l/i/ệt suốt 5 năm trời, một lần …
  • Vừa thập tử nhất sinh trên bàn mổ xong đã bị ép ly hôn, cô dâu lạnh lùng ký tên rồi biến mất cùng khối tài sản 9 tỷVừa thập tử nhất sinh trên bàn mổ xong đã bị ép ly hôn, cô dâu lạnh lùng ký tên rồi biến mất cùng khối tài sản 9 tỷ
    Vừa thập tử nhất sinh trên bàn mổ xong đã bị ép ly hôn, cô dâu lạnh lùng ký tên rồi biến mất cùng khối …
    Vừa thập t;;ử nhất s;;in;;h trên bàn m;;ổ xong đã …
  • Không hề. Con chỉ làm đúng lời mẹ dạy: “Nhà ai có tiền thì tự lo.”
    Không hề. Con chỉ làm đúng lời mẹ dạy: “Nhà ai có tiền thì tự lo.”
    1. Tin nhắn lúc nửa đêm 23h37, tôi đang dỗ …
  • Vợ đi vắng 1 tuần, tôi rủ người yêu cũ về uống rượu tâm tình 1 đêm, ai ngờ lại xảy ra đêm nồng cháy
    Vợ đi vắng 1 tuần, tôi rủ người yêu cũ về uống rượu tâm tình 1 đêm, ai ngờ lại xảy ra đêm nồng cháy
    Vợ đi vắng 1 tuần, tôi rủ người yêu c-;ũ …
  • Tôi Phát hiện Chồng Tôi Và Em Gái Đang trong nhà vệ sinh – Tôi Khóa Cửa Và Gọi Điện Cho Chồng Em Gái Đến…
    Tôi Phát hiện Chồng Tôi Và Em Gái Đang trong nhà vệ sinh – Tôi Khóa Cửa Và Gọi Điện Cho Chồng Em Gái Đến…
    Tôi Phát hiện Chồng Tôi Và Em Gái Đang trong …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]