Mùng 2 Tết, không khí trong nhà Lan căng như dây đàn. Bố mẹ cô ngồi chỉnh tề trên bộ sập gụ, ấm trà mạn đã pha đến nước thứ hai nhưng vẫn chưa thấy khách đến. Hôm nay là ngày Hùng – bạn trai mới quen được 4 tháng của Lan – đến ra mắt chính thức.
Lan đứng ngồi không yên, chốc chốc lại ra ngó ngoài cổng. Trong mắt Lan, Hùng là một chàng trai hiền lành, làm kỹ thuật, ăn mặc xuề xòa và có phần kiệm lời. Lan yêu cái tính chân chất ấy, nhưng sâu thẳm trong lòng cô gái trẻ vẫn có chút e ngại. Bố mẹ Lan là người coi trọng lễ nghĩa, hàng xóm láng giềng thì hay soi mói. Lan chỉ mong hôm nay Hùng thể hiện sao cho “mát mặt” cô một chút. Cô đã dặn kỹ anh: “Đến nhà em không cần quà cáp cầu kỳ, nhưng phong thái phải đàng hoàng, lì xì các cụ cũng phải coi cho được một tí”.
Tiếng xe máy nổ bình bịch vang lên trước cổng. Lan thở phào nhưng rồi lại nhíu mày. Hùng đến trên chiếc xe số cũ mèm, mặc chiếc áo khoác gió màu xanh công nhân đã sờn vai, tay ôm một bó hoa hồng đỏ rất to được gói giấy báo cũ kỹ theo kiểu cổ điển. Lan cố nén tiếng thở dài, chạy ra đón: – Sao anh mặc cái áo này? Em bảo anh mặc sơ mi đóng thùng cơ mà? Hùng cười hiền khô, gãi đầu: – Anh vội quá, xe ô tô anh cho mượn chưa lấy về kịp, đi xe máy sợ bụi nên khoác tạm, vào nhà anh cởi ra ngay.
Vào đến phòng khách, không khí có phần gượng gạo. Bố Lan là người nghiêm khắc, ông nhìn Hùng từ đầu đến chân rồi gật đầu chào xã giao. Sau màn hỏi han quê quán, nghề nghiệp, đến tiết mục mừng tuổi đầu năm. Đây là lúc Lan hồi hộp nhất. Hùng luống cuống rút trong túi áo ra hai chiếc phong bao lì xì đỏ chót, đưa hai tay kính cẩn mời bố mẹ Lan: – Cháu chúc hai bác năm mới dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi cùng con cháu ạ.
Mẹ Lan cười tươi, đỡ lấy phong bao. Theo thói quen tò mò của người già (hoặc có thể do bà muốn kiểm chứng “chàng rể tương lai”), bà khẽ nắn phong bao rồi liếc mắt nhìn vào bên trong ngay khi Hùng quay sang rót nước. Bà sầm mặt lại, kín đáo đưa mắt sang cho Lan thấy. Lan ngồi cạnh, liếc nhanh qua mép phong bao hơi hở. Đập vào mắt cô là màu xanh lá của tờ 100 ngàn đồng. Không phải 500, không phải tiền triệu, mà là 100 ngàn.
Máu nóng dồn lên mặt Lan. Cô cảm thấy như bị tát một cú đau điếng giữa ngày Tết. Nhà cô đâu phải túng thiếu, nhưng cái cách chàng rể tương lai lần đầu ra mắt mà mừng tuổi bố mẹ vợ vỏn vẹn 100 ngàn khiến cô cảm thấy bị coi thường tột độ. Trong đầu Lan hiện lên bao nhiêu viễn cảnh: Hàng xóm sẽ cười chê, bố mẹ sẽ thất vọng và cho rằng cô chọn nhầm thằng “đào mỏ” hoặc keo kiệt bủn xỉn.
Sự sĩ diện và tự ái của một cô gái trẻ lấn át mọi lý trí. Lan đứng phắt dậy khi Hùng vừa định tặng bó hoa cho cô. – Anh ra đây em nói chuyện một chút. – Giọng Lan lạnh tanh. Kéo Hùng ra sân, nơi vắng vẻ sau bể nước, Lan không kìm được nữa: – Anh nghĩ gì mà mừng tuổi bố mẹ em 100 ngàn? Anh coi thường nhà em nghèo đói cần bố thí à? Hay anh nghĩ bố mẹ em không đáng được tôn trọng?
Hùng sững sờ, mặt ngơ ngác: – Ơ kìa Lan, tiền nong quan trọng gì, đấy là lộc lấy may… – Lộc cái gì! – Lan gắt lên, cắt ngang lời anh. – Thời đại nào rồi mà anh còn mang cái tư duy “của ít lòng nhiều” ấy đến nhà tôi? Lần đầu ra mắt mà anh ki bo kẹt xỉ thế này thì sau này lấy về anh cho tôi ăn cám à? Tôi đã dặn anh thế nào? Tôi thật sự quá thất vọng về anh.
Lan nhìn bó hoa hồng to tướng Hùng đang cầm trên tay, càng nhìn càng thấy ngứa mắt. Nó được gói bằng giấy báo cũ – cái kiểu gói hoa rẻ tiền ngoài chợ cóc. Cô giật lấy bó hoa, dúi ngược trở lại vào ngực Hùng một cách thô bạo. – “Anh cầm lấy hoa của anh, cầm cả cái tình yêu bủn xỉn này về đi! Chúng ta chia tay. Tôi không thể chấp nhận một người đàn ông vừa nghèo vừa không biết điều như anh được. Mời anh về cho”!
Hùng lảo đảo, ôm trọn bó hoa vào lòng. Ánh mắt anh chuyển từ ngạc nhiên sang buồn bã sâu thẳm. Anh nhìn Lan trân trối một lúc lâu, môi mấp máy định nói gì đó: – Lan à, em nghe anh giải thích, trong bó hoa này… – Không giải thích gì cả! – Lan xua tay, quay mặt đi. – Anh đi ngay đi trước khi bố mẹ tôi ra đây. Đừng để tôi phải xấu hổ thêm nữa.
Hùng im lặng. Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt thất vọng tràn trề. Anh không nói thêm nửa lời, lẳng lặng quay lưng, ôm bó hoa hồng to sụ leo lên chiếc xe máy cà tàng, nổ máy đi khuất sau lũy tre làng. Lan hậm hực đi vào nhà, trong lòng vẫn còn ấm ức. Bố mẹ cô thấy thái độ con gái thì cũng đoán được phần nào, chỉ lắc đầu thở dài: “Thôi con ạ, nghèo cũng được nhưng ki bo thì không sống được đâu. Giải tán sớm cho rảnh nợ”. Lan càng tin quyết định của mình là đúng đắn.
Đến chiều tối, khi cơn giận đã nguôi ngoai một chút, Lan nằm dài trên giường lướt điện thoại. Bỗng nhiên, cái tên “Hạnh – Bạn Thân” hiện lên trên màn hình. Lan bắt máy, định bụng sẽ xả một tràng than vãn về gã người yêu “hãm tài”.
Nhưng Hạnh đã hét lên trước trong điện thoại, giọng phấn khích tột độ: – “Con điên này! Mày sướng nhất quả đất nhé! Tao ghen tị nổ mắt với mày rồi đấy Lan ơi”! Lan ngơ ngác: – “Mày bị làm sao đấy? Tao vừa chia tay lão Hùng xong, sướng cái nỗi gì. Lão ấy đến nhà tao mừng tuổi bố mẹ có 100 ngàn, tao đuổi thẳng cổ”.
Đầu dây bên kia im bặt khoảng 3 giây. Rồi tiếng hét thất thanh vang lên, nhưng lần này là sự hoảng hốt: – “Mày nói cái gì??? Mày đuổi anh Hùng về á? Mày có bị điên không hả Lan”? – “Sao mày chửi tao”? – Lan bắt đầu thấy chột dạ.
Giọng Hạnh run lên, gấp gáp như sợ Lan không kịp nghe: – “Trời ơi là trời! Hôm qua anh Hùng gọi điện nhờ tao tư vấn cầu hôn mày. Anh ấy bảo muốn tạo bất ngờ lớn nhất cho mày vào ngày ra mắt. Anh ấy đã đặt một chiếc nhẫn kim cương trị giá gần 1 tỷ đồng! Chính tao là người đi cùng anh ấy đến tiệm kim hoàn chọn mẫu”!
Lan nghe đến đây, tay chân bắt đầu bủn rủn, chiếc điện thoại suýt rơi xuống mặt: – “Mày… mày nói đùa à? Lão ấy đi xe máy ghẻ, mặc áo công nhân”… – “Xe máy cái gì! – Hạnh gắt. – Anh ấy là chủ thầu xây dựng, giàu nứt đố đổ vách nhưng sống giản dị thôi. Hôm nay anh ấy bảo tao là muốn thử lòng mày một chút chuyện lì xì, xem mày có quan trọng vật chất không. Nhưng quan trọng nhất là cái nhẫn! Anh ấy giấu chiếc hộp nhẫn kim cương 1 tỷ đó ở chính giữa bó hoa hồng gói giấy báo ấy! Anh ấy bảo với tao là: “Chắc chắn anh sẽ cưới Lan, bó hoa tuy nhìn đơn sơ nhưng bên trong là tất cả gia tài và tấm lòng của anh”.
Tai Lan ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Hạnh vẫn tiếp tục gào trong điện thoại: – Mày trả lại hoa cho anh ấy rồi hả? Mày vừa vứt đi 1 tỷ và một người đàn ông yêu mày thật lòng đấy con điên ạ! Anh ấy vừa nhắn tin cho tao: “Lan trả lại nhẫn rồi em ạ. Có lẽ cô ấy xứng đáng với người tốt hơn anh”. Tao gọi cho mày ngay đây… Alo? Alo Lan?
Lan không còn nghe thấy gì nữa. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống đệm. Hình ảnh Hùng ôm bó hoa hồng đứng giữa sân, ánh mắt buồn bã cố nói: “Lan à, em nghe anh giải thích, trong bó hoa này…” hiện về rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Lúc ấy, cô đã tàn nhẫn gạt phăng đi.
Cô đã nhìn thấy tờ 100 ngàn, nhưng cô đã không đủ kiên nhẫn để nhìn thấy viên kim cương lấp lánh đằng sau lớp giấy báo cũ kỹ kia. Lan ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, nước mắt trào ra nhưng cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Cô muốn chạy đi tìm Hùng, nhưng cô biết, với lòng tự trọng của một người đàn ông, khi đã quay lưng đi cùng sự tổn thương sâu sắc như thế, sẽ không bao giờ có đường quay lại.
Ngoài trời, pháo hoa bắt đầu nổ đì đùng mừng xuân, nhưng trong lòng Lan, mùa xuân đã kết thúc ngay từ khoảnh khắc cô trả lại bó hoa ấy.
Bài học rút ra: Đừng bao giờ đánh giá tấm chân tình của một người chỉ qua vẻ hào nhoáng bên ngoài hay giá trị của một tờ tiền lẻ. Đôi khi, những thứ quý giá nhất lại được gói ghém trong những vẻ ngoài giản đơn nhất. Sống quá thực dụng và vội vàng phán xét sẽ khiến bạn đánh mất đi những cơ hội không bao giờ có lại được.

