Cơn mưa rào cuối hạ trút xuống mái hiên rầm rập, nhưng không khí trong phòng khách nhà bà Phượng còn ngột ngạt hơn cả bầu trời trước cơn giông. Trên bàn, bộ ấm chén sứ Giang Tây – thứ mà bà Phượng vẫn tự hào khoe với hàng xóm – đang tỏa ra làn khói mỏng manh, nhưng chẳng ai buồn đụng đến. Mai ngồi đối diện mẹ chồng, hai tay đan chặt vào nhau. Bên cạnh cô là Hùng, chồng cô, người đang dán mắt vào điện thoại nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng.
Chuyện bắt đầu từ đám cưới của cái Thúy – em gái Hùng, cũng là “cục vàng” của bà Phượng, sẽ diễn ra vào tháng sau. Nhà trai bên kia nghe đâu rất giàu có, đi xe sang, ở biệt thự. Bà Phượng vì muốn “nở mày nở mặt” với thông gia, cả tháng nay chạy đôn chạy đáo lo toan. Nhưng cái “lo” của bà lại đang nhắm thẳng vào cái két sắt trong phòng ngủ của vợ chồng Mai.
– “Mai này,” bà Phượng đặt ly trà xuống, giọng ngọt nhạt nhưng ánh mắt sắc lẹm. – “Mẹ tính rồi. Cái Thúy đi lấy chồng, nhà mình không thể để nó thiệt thòi được. Bên nhà trai họ mừng cưới to lắm, mình mà lèo tèo vài chỉ vàng thì người ta cười cho thối mũi, bảo là nhà không có giáo dục, không biết thương con.”
Mai khẽ gật đầu: – “Vâng, con cũng nghĩ thế. Vợ chồng con cũng đã bàn nhau, sẽ mừng em Thúy một cây vàng gọi là quà của anh chị. Thế cũng là tươm tất rồi mẹ ạ.” Bà Phượng xua tay quầy quậy, nụ cười trên môi tắt ngấm: – “Một cây thì bõ bèn gì! Ý mẹ là thế này. Mẹ nhớ hồi cưới con, ông bà thông gia bên ấy cho con 10 cây vàng làm của hồi môn. Số vàng ấy giờ con đang để không trong két chứ có làm gì đến đâu. Mẹ muốn… mượn tạm bộ đó để trao cho cái Thúy hôm cưới. Gọi là của mẹ cho em nó.”
Mai sững người. Cô không tin vào tai mình. 10 cây vàng – đó là mồ hôi nước mắt cả đời bố mẹ cô tích cóp, là sự bảo đảm họ dành cho con gái khi về nhà chồng xa lạ. Đó là tài sản riêng, là tôn nghiêm của cô. – “Mẹ ơi, đó là vàng bố mẹ đẻ cho con. Sao mẹ lại muốn lấy của con dâu để tặng con gái mình? Như thế đâu có hợp lý ạ?” Mai cố giữ bình tĩnh.
– “Sao lại không hợp lý?” Bà Phượng cao giọng, mặt bắt đầu đỏ lên. – “Con về làm dâu nhà này thì là người nhà này. Vàng để trong tủ thì nó là cục sắt, mang ra dùng cho việc lớn mới là vàng. Mẹ chỉ mượn danh nghĩa để trao cho em nó đẹp mặt với nhà chồng, sau này cưới xong mẹ bảo nó trả lại. Các con để không trong tủ chứ có làm gì đến đâu!“
Mai quay sang nhìn chồng, ánh mắt cầu cứu. Cô hy vọng Hùng – người đàn ông cô yêu thương, người từng thề thốt sẽ bảo vệ cô – sẽ lên tiếng gạt đi ý định vô lý này. Nhưng không. Hùng bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn vợ với ánh mắt lạnh lùng đến xa lạ.
– “Mẹ nói phải đấy em ạ,” Hùng đủng đỉnh nói, như thể đang bàn chuyện thời tiết. – “10 cây vàng đó em giữ khư khư làm gì? Nhà mình đang cần thể diện. Em đưa cho mẹ mượn, vừa được tiếng thơm là chị dâu thảo, vừa đẹp mặt gia đình. Không dùng đến thì cho em nó đi lấy chồng cho nó đỡ tủi, làm dâu phải biết vun vén cho nhà chồng chứ đừng có ích kỷ như thế.“
Từng câu, từng chữ của Hùng như những nhát dao cứa vào lòng Mai. Ích kỷ? Vun vén? Hóa ra trong mắt anh, tài sản bố mẹ cô cho cô lại là thứ anh có quyền định đoạt để phục vụ cho sĩ diện hão của gia đình anh. Anh không hề coi trọng công sức của bố mẹ vợ, càng không tôn trọng quyền sở hữu của vợ.
Bà Phượng thấy con trai hùa theo, được đà lấn tới: – “Đấy, chồng con nó còn nói thế. Con đừng có mà hẹp hòi. Nhà người ta con dâu còn mang cả sổ đỏ về cho nhà chồng làm ăn, đằng này mẹ chỉ mượn mấy miếng vàng đeo cho đẹp rồi trả, mất đi đâu mà sợ.”
Không gian chìm vào im lặng. Tiếng mưa bên ngoài dường như to hơn. Mai nhìn hai gương mặt trước mắt: một bà mẹ chồng tham lam, sĩ diện hão và một gã chồng gia trưởng, nhu nhược, toan tính. Cô chợt nhận ra, cuộc hôn nhân 2 năm qua chỉ là một màn kịch. Hùng chưa bao giờ yêu cô đủ nhiều để bảo vệ cô, anh ta chỉ yêu cái mác “tiểu thư con nhà giàu” và số của cải cô mang theo.
Mai đứng dậy, chỉnh lại tà áo. Cô không khóc, cũng không gào thét. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Phượng, nở một nụ cười nhẹ nhưng sắc như dao cau, thốt ra đúng một câu: – “Mẹ ạ, con chưa thấy ai đi mượn vàng của con dâu để đắp lên người con gái mình cho sang cả; nếu nhà trai biết mẹ chồng của con gái họ phải đi ‘vay mượn’ sĩ diện từ tài sản nhà thông gia, thì người ta không chỉ cười vào mặt mẹ, mà còn khinh cả cái Thúy là ‘phông bạt’ giả tạo đấy ạ!”
Câu nói của Mai như một cái tát giáng thẳng vào mặt bà Phượng. Bà ta há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. Bà muốn nổi điên, muốn mắng Mai hỗn hào, nhưng lời nói cứ nghẹn ứ ở cổ họng vì… Mai nói quá đúng. Cái sĩ diện mà bà cố tô vẽ, bị Mai bóc trần trụi là sự “giả tạo” và “phông bạt”. Nỗi nhục nhã ê chề khiến bà run lẩy bẩy, tay ôm ngực muốn quỵ ngã xuống ghế.
Hùng thấy mẹ bị xúc phạm, bật dậy cho vợ ngay cái tát trời giáng rồi trừng mắt quát: – “Cô… cô dám nói với mẹ thế hả? Cô cút ngay cho tôi!”. Mai nhìn Hùng, ánh mắt không còn chút tình nghĩa nào, chỉ còn sự khinh bỉ: – “Anh không cần đuổi. Loại đàn ông nhòm ngó tài sản nhà vợ để lo lót cho sĩ diện nhà mình thì tôi cũng không dám giữ.”
Nói xong, Mai đi thẳng vào phòng ngủ. Cô không thu dọn quần áo, chỉ mở két sắt, gom hết số nữ trang hồi môn, giấy tờ tùy thân và cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình bỏ vào túi xách. 10 cây vàng – niềm tự hào và tình yêu của bố mẹ cô – sẽ theo cô rời khỏi cái nhà địa ngục này.
Ra đến phòng khách, Mai thấy bà Phượng vẫn đang nằm rên hừ hừ trên ghế, còn Hùng thì đang luống cuống tìm dầu gió. Mai rút từ trong túi xách ra một tờ giấy đã ký sẵn – đơn ly hôn mà cô đã chuẩn bị từ lần cãi vã trước nhưng còn do dự chưa đưa.
Cô ném tờ đơn xuống bàn, ngay cạnh bộ ấm chén Giang Tây đắt tiền. – “Tôi biếu gia đình các người 10 cây vàng… trong mơ nhé. Còn đây là thực tế: Ký đi. Tài sản ai người nấy giữ, nợ nần ai người nấy lo.”
Mai bước ra khỏi cửa, lao mình vào màn mưa. Lạnh, nhưng lòng cô nhẹ bẫng. Cơn mưa này sẽ gột rửa hết những uất ức, toan tính bẩn thỉu của gia đình kia ra khỏi cuộc đời cô. Ngày mai trời sẽ lại sáng, và cô sẽ sống một cuộc đời đàng hoàng, không phải cúi đầu trước bất kỳ sự tham lam nào nữa.

