Cả xóm kính nể khi người vợ trẻ chăm chồng li;/ệt suốt 12 năm không rời, ai ngờ trong đến ngày chồng qu;;a đ//ời, không ai được vào phúng viếng, dân làng gọi công an thì bẽ bàng ch;/ết lặng trước sự thật trong căn nhà ấy…
Suốt 12 năm trời, căn nhà nhỏ cuối xóm Cầu Rào trở thành biểu tượng của lòng thủy chung son sắt. Ai cũng nể phục chị Dung – người phụ nữ mới ngoài ba mươi khi ta/i n/ạn bất ngờ khiến chồng chị, anh Lâm, trở thành người thực vật.
Chị nghỉ hẳn công việc ở thị xã, về quê, vừa cày ruộng thuê, vừa chăm chồng từng muỗng cháo, từng giọt thuốc. Không ai từng nghe chị than nửa lời. Đôi mắt chị lúc nào cũng đỏ hoe, nhưng sáng lên niềm quyết tâm kỳ lạ. Dân làng bảo nhau:
– “Phước đức nhà thằng Lâm to thật, lấy được người vợ như thế…”
Ngày anh Lâm qu;a đ;ời.
Tin anh m;;ất lan khắp xóm. Cả làng kéo đến, từ cụ già đến trẻ con, ai cũng xót thương. Người ta mang nhang đèn, tiền ph;úng, hoa trắng chất đầy lối vào.
Nhưng đến nơi, họ ch/;ết lặng.
Không có bàn thờ. Không có ảnh thờ. Không có áo tang.
Thay vào đó là một tờ giấy thông báo lạnh lùng dán trước cửa:
“Anh Lâm đã được đưa đi hỏa táng ngay trong đêm. Không tổ chức tang lễ. Đề nghị không làm phiền.”
Sữn;g s;ờ. Phẫ/n n/ộ. Mọi người xúm lại gõ cửa. Mãi một lúc sau, chị Dung mới bước ra, tiều tụy nhưng sắc mặt bình thản đến lạnh lùng.
Một người thân bên gia đình chồng, sau khi không vào được viếng, đã gọi công an. Và rồi, những gì được phát hiện trong căn nhà khiến cả làng b;/àng ho//àng..Xem tiếp tại bình luận👇👇👇
Cả xóm kính nể khi người vợ trẻ chăm chồng li;/ệt suốt 12 năm không rời, ai ngờ trong đến ngày chồng qu;;a đ//ời, không ai được vào phúng viếng, dân làng gọi công an thì bẽ bàng ch;/ết lặng trước sự thật trong căn nhà ấy…
Suốt 12 năm trời, căn nhà nhỏ cuối xóm Cầu Rào trở thành biểu tượng của lòng thủy chung son sắt. Ai cũng nể phục chị Dung – người phụ nữ mới ngoài ba mươi khi ta/i n/ạn bất ngờ khiến chồng chị, anh Lâm, trở thành người thực vật.
Chị nghỉ hẳn công việc ở thị xã, về quê, vừa cày ruộng thuê, vừa chăm chồng từng muỗng cháo, từng giọt thuốc. Không ai từng nghe chị than nửa lời. Đôi mắt chị lúc nào cũng đỏ hoe, nhưng sáng lên niềm quyết tâm kỳ lạ. Dân làng bảo nhau:
– “Phước đức nhà thằng Lâm to thật, lấy được người vợ như thế…”
Ngày anh Lâm qu;a đ;ời.
Tin anh m;;ất lan khắp xóm. Cả làng kéo đến, từ cụ già đến trẻ con, ai cũng xót thương. Người ta mang nhang đèn, tiền ph;úng, hoa trắng chất đầy lối vào.
Nhưng đến nơi, họ ch/;ết lặng.
Không có bàn thờ. Không có ảnh thờ. Không có áo tang.
Thay vào đó là một tờ giấy thông báo lạnh lùng dán trước cửa:
“Anh Lâm đã được đưa đi hỏa táng ngay trong đêm. Không tổ chức tang lễ. Đề nghị không làm phiền.”
Sữn;g s;ờ. Phẫ/n n/ộ. Mọi người xúm lại gõ cửa. Mãi một lúc sau, chị Dung mới bước ra, tiều tụy nhưng sắc mặt bình thản đến lạnh lùng.
Một người thân bên gia đình chồng, sau khi không vào được viếng, đã gọi công an. Và rồi, những gì được phát hiện trong căn nhà khiến cả làng b;/àng ho//àng..
Công an xã đến rất nhanh. Cánh cửa gỗ ọp ẹp được mở ra, mùi thuốc sát trùng nồng nặc phả vào mặt mọi người.
Trong căn buồng tối phía trong, không hề có dấu vết của một người vừa qua đời. Chiếc giường nơi anh Lâm nằm suốt 12 năm trống trơn, ga gối sạch tinh, gọn gàng đến lạnh người. Tủ thuốc được sắp xếp ngay ngắn, những lọ thuốc còn nguyên niêm phong. Ở góc nhà, chiếc máy hút đờm phủ một lớp bụi mỏng — rõ ràng đã lâu không sử dụng.
Công an hỏi:
– “Anh Lâm mất lúc mấy giờ?”
Chị Dung đáp gọn lỏn:
– “Ba giờ sáng. Tôi đã gọi xe đưa đi hỏa táng.”
Nhưng khi đối chiếu, nhà hỏa táng trong huyện xác nhận: không hề có ca hỏa táng nào mang tên anh Lâm trong đêm đó.
Không khí trước sân nhà đặc quánh. Dân làng bắt đầu xì xào, ánh mắt từ thương xót chuyển sang ngờ vực. Công an xin phép kiểm tra sâu hơn.
Rồi họ phát hiện, phía sau nhà, dưới gốc khế già, lớp đất mới bị xới lên. Đào xuống chưa đầy nửa mét, một chiếc chăn cũ lộ ra… bên trong là thân thể gầy guộc của anh Lâm.
Không ai kìm được tiếng khóc nghẹn. Người phụ nữ 12 năm “tận tụy” bỗng trở thành kẻ lạnh lùng chôn vội chồng trong đêm.
Chị Dung khuỵu xuống, giọng vỡ ra:
– “Tôi… tôi không chịu nổi nữa…”
Trước mặt công an và dân làng, chị thú nhận tất cả.
Suốt 12 năm, chị không hề được gia đình chồng hỗ trợ. Mọi chi phí thuốc men, chăm sóc đều do chị gánh. Ban đầu là thương, là nghĩa. Nhưng những năm sau đó, anh Lâm thường xuyên lên cơn co giật dữ dội, cắn xé tay chân chị trong vô thức. Chị phải thức trắng đêm, kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Đỉnh điểm là đêm anh Lâm ra đi. Khi hơi thở tắt, chị không khóc nổi nữa. Trong đầu chị chỉ còn một suy nghĩ: “Cuối cùng cũng được tự do.”
Chị sợ đối diện ánh nhìn của làng xóm. Sợ những lời tung hô “người vợ thánh thiện” sẽ biến thành gông cùm trói buộc cả đời còn lại. Chị sợ những vòng nhang khói nhắc chị về 12 năm thanh xuân đã chôn theo một người không bao giờ tỉnh lại.
Vậy nên chị đã lặng lẽ đưa anh đi chôn, định khép lại tất cả trong im lặng.
Cả xóm Cầu Rào chết lặng.
Hóa ra, lòng người không chỉ có một màu.
Người phụ nữ ấy không phải thiên thần, cũng chẳng phải ác quỷ. Chị chỉ là một con người bình thường, đã yêu, đã chịu đựng, rồi đến lúc… gục ngã.
Hôm sau, tang lễ của anh Lâm được tổ chức lại. Không rình rang. Không tiếng khóc xé lòng. Chỉ có những vòng hoa trắng muộn màng.
Còn chị Dung, sau khi hoàn tất các thủ tục pháp lý, lặng lẽ rời khỏi căn nhà cuối xóm.
Người ta thấy chị đi bộ rất lâu trên con đường đất đỏ, dáng lưng còng xuống, như mang theo cả 12 năm thanh xuân nặng trĩu sau lưng.
Từ đó, mỗi khi đi ngang căn nhà ấy, dân làng không còn dám nhắc hai chữ “phước đức” nữa.

