Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Lần đầu tiên chồng cũ đến thăm sau 4 năm ly hôn, nghe con ‘vô tư’ hỏi mẹ một câu khiến anh ‘lặng người chết sững’

Lần đầu tiên chồng cũ đến thăm sau 4 năm ly hôn, nghe con ‘vô tư’ hỏi mẹ một câu khiến anh ‘lặng người chết sững’

Thanh Thanh 27 Tháng 2, 2026

Tôi dừng xe trước cổng ngôi nhà cấp bốn lợp ngói đỏ, nằm khuất sau những rặng tre yên ả của vùng quê ngoại thành. Tiếng động cơ tắt ngấm, trả lại không gian sự tĩnh mịch vốn có, chỉ còn tiếng tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực. Bốn năm. Đã bốn năm kể từ ngày tôi đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, để mặc Lan – vợ cũ của tôi – bế đứa con đỏ hỏn rời khỏi nhà trong nước mắt.

Cuộc sống của tôi hiện tại có thể gọi là viên mãn trong mắt người ngoài. Sau khi chia tay Lan, tôi nhanh chóng tái hôn với Hương – người phụ nữ do chính tay mẹ tôi tuyển chọn. Hương khéo léo, biết điều và quan trọng nhất là rất được lòng mẹ tôi. Nhà cửa êm ấm, không còn những trận cãi vã nảy lửa giữa mẹ chồng nàng dâu như thời tôi sống với Lan. Nhưng sâu thẳm trong những đêm dài, tôi vẫn thấy thiếu vắng một điều gì đó. Có lẽ là sự tự do, hay có lẽ là chút day dứt về giọt máu mình đã bỏ rơi.

Lần này đi công tác ngang qua quê Lan, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại rẽ vào. Trong túi áo vest là phong bì đựng 20 triệu – khoản tiền thưởng nóng tôi vừa nhận được. Mẹ và Hương chưa biết đến khoản này. Tôi tự nhủ, đây là chút quà bù đắp cho con, để lương tâm mình bớt cắn rứt. Tôi hình dung về Lan của hiện tại. Chắc cô ấy sẽ tiều tụy lắm. Một người phụ nữ bị chồng bỏ, một mình nuôi con nhỏ ở quê, không nghề nghiệp ổn định, làm sao mà khá giả được? Ý nghĩ đó khiến tôi vừa thương hại, vừa có chút tự mãn của kẻ bề trên mang tâm thế “ban phát”.

Tôi đẩy cánh cổng sắt hoen rỉ. Sân nhà lát gạch đỏ sạch bóng, hai bên là những chậu hoa mười giờ nở rực rỡ dưới nắng chiều. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, khác hẳn sự ngột ngạt trong căn nhà tầng sang trọng nhưng lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt mẹ của tôi. – “Ai đấy ạ?” . Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía hiên nhà. Tôi ngẩng đầu và sững sờ. Là Lan.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần gặp một người đàn bà lam lũ, già nua, nhưng người đứng trước mặt tôi lại rạng rỡ đến khó tin. Lan mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, làn da trắng hồng và đôi mắt ánh lên sự an nhiên mà ngày xưa, khi sống cùng tôi, chưa bao giờ cô ấy có được. Cô ấy trông trẻ ra đến vài tuổi, xinh đẹp và mặn mà hơn cả thời con gái. Sự khắc khổ mà tôi tưởng tượng hoàn toàn không tồn tại.

Lan nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản đến lạnh lùng. Không oán hận, không vui mừng, cô ấy nhìn tôi như nhìn một vị khách qua đường. – “Anh đến đây làm gì?” – Lan hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đủ khiến tôi lúng túng. – “Anh… anh đi công tác ngang qua. Tiện đường ghé thăm em và con.” – Tôi ấp úng, tay vô thức sờ vào phong bì tiền trong túi áo.

Đúng lúc đó, tiếng chân chạy lon ton vang lên từ trong nhà. Một bé trai kháu khỉnh, mặc bộ đồ siêu nhân màu đỏ lao ra, sà vào lòng Lan. – “Mẹ ơi, con lắp xong robot rồi!”. Tim tôi như ngừng đập. Thằng bé… giống tôi như tạc. Từ đôi mắt, cái mũi đến khuôn miệng cười. Đó là con trai tôi, đứa trẻ mà bốn năm qua tôi chưa từng một lần bế ẵm hay hỏi thăm. Cảm giác tình phụ tử thiêng liêng trỗi dậy mãnh liệt khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi vô thức bước tới một bước, đưa tay ra định chạm vào con.

Thằng bé quay phắt lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào tôi đầy cảnh giác. Nó lùi lại, nép chặt vào chân mẹ, rồi ngước lên hỏi Lan một câu khiến cả người tôi chết sững: – “Mẹ ơi, người lạ vào nhà mình. Chú này là ai thế ạ?” “Người lạ”. Hai từ ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, buốt giá tận tâm can. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Không phải là “Bố”, cũng không phải là một người quen. Trong mắt con trai tôi, tôi chỉ là một “người lạ” xâm nhập gia cư bất hợp pháp.

Cổ họng tôi nghẹn ứ, không thốt nên lời. Tôi nhìn sang Lan, mong chờ một lời giải thích, hay ít nhất là một câu giới thiệu: “Đây là bố con”. Nhưng không. Lan chỉ khẽ xoa đầu thằng bé, mỉm cười dịu dàng: – “À, đây là bạn cũ của mẹ thôi. Con vào nhà chơi tiếp đi, lát mẹ vào xem robot của con nhé.” Thằng bé ngoan ngoãn vâng lời, liếc nhìn tôi một cái rồi chạy biến vào trong. Bóng dáng nhỏ bé ấy khuất sau cánh cửa, mang theo cả chút hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong tôi.

Sân nhà chỉ còn lại tôi và Lan. Sự im lặng bao trùm nặng nề. – “Em… sao em không nói cho con biết?” – Tôi hỏi, giọng lạc đi vì đau đớn. Lan nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh nhìn sắc lẹm: – “Nói gì? Nói rằng người đàn ông này là bố con, người đã bỏ rơi hai mẹ con nó khi nó còn đỏ hỏn? Hay nói rằng bố nó bận nghe lời bà nội, bận chăm sóc vợ mới nên 4 năm qua coi như nó không tồn tại?”

Từng câu, từng chữ của Lan như mũi dao cứa vào lòng tự trọng của tôi. Tôi cố vớt vát: – “Anh biết anh sai. Nhưng anh cũng có nỗi khổ tâm… Mẹ anh… Em biết tính mẹ mà. Với lại, anh tưởng em chặn hết liên lạc nên…” – “Đừng lôi mẹ anh ra làm lá chắn nữa.” – Lan ngắt lời, giọng đanh lại – “Anh là đàn ông, là bố của một đứa trẻ. Nếu anh thực sự muốn tìm con, thiếu gì cách? Anh không tìm, đơn giản vì anh sợ rắc rối, sợ ảnh hưởng đến cuộc sống êm ấm hiện tại của anh thôi.”

Tôi cúi gầm mặt. Cô ấy nói đúng. Quá đúng. Tôi hèn nhát núp sau váy mẹ, sợ vợ mới ghen tuông, sợ gia đình xáo trộn nên đã chọn cách lãng quên đứa con máu mủ của mình. Tôi rút phong bì tiền ra, đặt lên bàn đá trước hiên nhà: – “Đây là chút lòng thành của anh. Em cầm lấy để lo cho con. Anh… anh xin lỗi.” Lan liếc nhìn phong bì dày cộm, rồi đẩy ngược lại phía tôi:

– “Anh cầm về đi. Mẹ con tôi sống rất tốt, không cần tiền của anh. Tôi không muốn con tôi lớn lên bằng những đồng tiền được lén lút đưa cho như một sự bố thí lương tâm. Anh đã từ bỏ quyền làm cha, không có trách nhiệm thì cũng đừng để nó phải trông ngóng. Sau này khi con lớn, tôi sẽ nói sự thật cho nó biết. Còn bây giờ, để nó sống yên bình là điều tốt nhất anh có thể làm cho nó.” – “Nhưng nó là con anh…” – Tôi yếu ớt phản kháng.

– “Con anh?” – Lan cười nhạt – “Anh chỉ góp một phần sinh học tạo ra nó thôi. Còn người thức đêm hôm chăm nó ốm, người dạy nó tập đi, tập nói, người lau nước mắt cho nó là tôi và ông bà ngoại. Anh đã là người lạ, thì hãy cứ làm người lạ đi.” Lan đứng dậy, ra dấu tiễn khách. Thái độ kiên quyết của cô ấy khiến tôi hiểu rằng, mình không còn tư cách gì ở đây nữa.

Tôi lê bước ra xe, cảm giác nặng trĩu như đeo đá. Quay đầu nhìn lại, tôi thấy Lan đang ngồi thụp xuống hiên nhà, nhìn theo chiếc xe với ánh mắt xa xăm. Dù cô ấy tỏ ra mạnh mẽ, nhưng tôi biết, vết thương lòng tôi gây ra cho cô ấy chưa bao giờ lành.

Lái xe trở về thành phố, hình ảnh thằng bé với câu nói ngây thơ “Mẹ ơi người lạ vào nhà mình” cứ ám ảnh trong đầu tôi. Tiếng cười nói, sự bình yên giả tạo ở nhà đang chờ đợi tôi bỗng trở nên vô nghĩa. Tôi nhớ đến ánh mắt cương nghị của Lan, nhớ đến dáng vẻ tự tin, vui vẻ của cô ấy khi không có tôi. Hóa ra, tôi mới là kẻ thất bại. Tôi có tiền, có nhà cao cửa rộng, có một gia đình “kiểu mẫu” mà mẹ tôi hài lòng, nhưng tôi đã đánh mất thứ quý giá nhất: quyền được nghe con gọi một tiếng “Bố”.

Đêm đó, tôi không ngủ được. Nằm cạnh người vợ mới đang say giấc, tôi trằn trọc suy nghĩ. Tôi có nên mặc kệ sự ngăn cấm của mẹ, sự ghen tuông của vợ để đường đường chính chính nhận lại con? Dù Lan có xua đuổi, dù con có coi tôi là người lạ, nhưng dòng máu đang chảy trong người thằng bé là của tôi.

Tôi biết, nếu tôi bước tiếp con đường tìm lại con, sóng gió sẽ ập đến ngôi nhà này. Mẹ tôi sẽ làm ầm ĩ, vợ tôi sẽ khóc lóc. Nhưng nếu tôi dừng lại, cả đời này tôi sẽ sống trong sự hèn nhát và dằn vặt. Tôi nhìn phong bì tiền vẫn nằm nguyên trong túi áo, lòng tự hỏi: “Liệu một người đàn ông chưa bao giờ dám sống cho chính mình, có đủ dũng khí để một lần làm bố đúng nghĩa hay không?”. Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ trong đêm tối mịt mùng.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.

Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.

Cha mất, mình mẹ tần tảo nuôi 8 người con trưởng thành đến lúc già ốm con đuổi mẹ ra chuồng heo cũ ngoài vườn ở

Cha mất, mình mẹ tần tảo nuôi 8 người con trưởng thành đến lúc già ốm con đuổi mẹ ra chuồng heo cũ ngoài vườn ở

HOT NEWS

  • Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh ném chiếc áo rách rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì chết sững khi thấy…
    Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh ném chiếc áo rách rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì chết …
  • Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới sinh, lúc về chết điếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm
    Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới sinh, lúc về chết điếng khi thấy vợ bế con ngồi …
  • Huệ chỉ cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống ngực áo, lí nhí: “Em xin lỗi… Em cũng cố ăn rồi nhưng sữa không về”…
    Huệ chỉ cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống ngực áo, lí nhí: “Em xin lỗi… Em cũng cố ăn rồi nhưng sữa không …
  • Chồng tôi cứ đêm đến là sang phòng con gái lớn ngủ, tôi kiểm tra camera thì phát hiện ra sự thật chết điếng
    Chồng tôi cứ đêm đến là sang phòng con gái lớn ngủ, tôi kiểm tra camera thì phát hiện ra sự thật chết điếng
  • Tôi đang ở cữ nó;ng n;ực khó chịu nhưng mẹ chồng vào tắt hết điều hòa, quạt điện cũng không cho dùng, bà nói thẳng: “tiền điện tháng này tăng 1 triệu là nhờ công cô bật điều hòa cả ngày đấy”
    Tôi đang ở cữ nó;ng n;ực khó chịu nhưng mẹ chồng vào tắt hết điều hòa, quạt điện cũng không cho dùng, bà nói thẳng: …
  • Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ lại ở băng ghế cuối
    Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ lại ở …
  • Xe buýt số 39K – chuyến tăng ca đêm chở hơn 40 công nhân rời khu công nghiệp lúc 22h10
    Xe buýt số 39K – chuyến tăng ca đêm chở hơn 40 công nhân rời khu công nghiệp lúc 22h10
  • Nửa đêm tỉnh dậy tôi ‘choáng váng’ khi thấy vợ quỳ gối trước mặt osin, phải bỏ ra 60 triệu đồng, tôi mới biết được bí mật cay đắng phía sau
    Nửa đêm tỉnh dậy tôi ‘choáng váng’ khi thấy vợ quỳ gối trước mặt osin, phải bỏ ra 60 triệu đồng, tôi mới biết được …
  • Hai đứa còn lại – một trai, một gái – sống sót, yếu ớt nhưng kiên cường. Tôi ôm hai con, tự hứa: Dù thế nào, mẹ cũng không bỏ các con.
    Hai đứa còn lại – một trai, một gái – sống sót, yếu ớt nhưng kiên cường. Tôi ôm hai con, tự hứa: Dù thế …

Bài viết mới

  • Yêu 3 năm không dám “vượt rào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi gàn dở “mỡ treo miệng mà không húp”, ai ngờ sau đêm tân hôn tôi nằm viện 1 tuần
    Yêu 3 năm không dám “vượt rào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi gàn dở “mỡ treo miệng mà không …
    Yêu 3 năm không dám “vư;:ợt r;;ào”, cố giữ cho …
  • Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.
    Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.
    Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ …
  • Giá vàng hôm nay 28/2: Thế giới tăng sốc, SJC và vàng nhẫn bứt phá mạnh
    Giá vàng hôm nay 28/2: Thế giới tăng sốc, SJC và vàng nhẫn bứt phá mạnh
    Giá vàng thế giới hôm nay 28/2 đã bất ngờ …
  • Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, cho đến 1 hôm tôi bị đánh đến ngất đi, anh ta đưa tôi đến bệnh viện nhưng lại nói dối tôi trượt chân ngã
    Trong nhiều năm liền, chồng tôi rượu chè đối xử với tôi rất tệ, cứ 5 ngày 1 trận nặng, 7 ngày 1 trận nhẹ, …
    Nhiều năm nay, cuộc sống của tôi gói gọn trong …
  • Vừa cưới 3 ngày, mẹ chồng bắt con dâu mang luôn 20 cây vàng cho bà “giữ hộ”
    Vừa cưới 3 ngày, mẹ chồng bắt con dâu mang luôn 20 cây vàng cho bà “giữ hộ”
    Đám cưới vừa kết thúc, tiếng nhạc xập xình tắt …
  • Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi 500 triệu bảo trốn đi, đúng 20 ngày nữa hẵng quay về và cái kết…
    Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi 500 triệu bảo trốn đi, đúng 20 ngày nữa hẵng quay về và cái kết…
    Con dâu vừa sinh 2 tháng mẹ chồng đã dúi …
  • Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình…
    Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với …
    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng …
  • Ả bồ của chồng vác bụng bầu đến nhà ăn vạ đòi nhường nhà, nhường chồng
    Ả bồ của chồng vác bụng bầu đến nhà ăn vạ đòi nhường nhà, nhường chồng
    Buổi chiều oi ả, gió lùa qua hiên nhà mang …
  • Ông đưa tờ giấy ghi sẵn số tài khoản. Không phải một mà là ba tài khoản khác nhau. Cô nhân viên gõ máy, rồi khựng lại.
    Ông đưa tờ giấy ghi sẵn số tài khoản. Không phải một mà là ba tài khoản khác nhau. Cô nhân viên gõ máy, rồi …
    Người đàn ông đó đến ngân hàng vào một sáng …
  • Tiêu hủy 9.000 ly trà sữa của một thương hiệu nổi tiếng
    Tiêu hủy 9.000 ly trà sữa của một thương hiệu nổi tiếng
    Chủ của chuỗi trà sữa cho biết phía đơn vị …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]