Trời vừa sẩm t.ối, trên con đường lớn dẫn vào khu chung cư cao cấp giữa lòng thành phố, một cụ ông ngoài bảy mươi tuổi lầm lũi chạy chiếc xe máy cũ kỹ, bám đầy bụi đất. Ông mặc chiếc áo khoác sờn m.àu, chiếc quần kaki cũ kỹ và đôi dép nhựa đã mòn gót. Trên yên xe, một túi vải chứa đầy những món quà quê đơn g.iản – vài củ khoai lang, mớ rau xanh, ít t.rứng gà, và chai mật ong mà ông cẩn thận gói ghém để mang cho con trai.
Chung cư nơi con trai ông ở là một tòa nhà đồ sộ, sang trọng bậc nhất khu vực. Ông dừng xe trước cổng bảo vệ, lòng đầy phấn khởi. Đã lâu lắm rồi ông mới có dịp lên thành phố thăm con. Thằng Nam – đứa con trai duy nhất của ông, từ nhỏ đã th.ông minh, học giỏi. Nhờ sự cố gắng và quyết tâm, nó thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, rồi sau đó l.àm việc cho một tập đoàn lớn, dần dần mua được căn hộ sang trọng trong khu chung cư này.
Ông cụ xuống xe, khẽ chào người bảo vệ đang đứng gác trước cổng:
Chào chú, tôi là bố của thằng Nam, tôi từ quê lên thăm nó. Nhờ chú gọi nó xuống giúp tôi với!
Người bảo vệ nhìn ông từ đầu đến chân, ánh mắt kh.ông giấu được vẻ nghi hoặc. Ông cụ với dáng vẻ lam lũ, quần áo g.iản dị, chiếc xe máy cũ kỹ, rõ ràng kh.ông phù hợp với kh.ông gian xa hoa này. Gã nhăn m.ặt:
Bác có hẹn trước kh.ông? Ở đây kh.ông ai được tùy tiện vào nếu kh.ông có sự đồng ý của cư dân.
Ông cụ bối rối:
Ờ… tôi kh.ông hẹn trước, nhưng tôi là bố nó mà. Nó ở tầng mười hai, căn s.ố 1208, chú gọi giúp tôi được kh.ông?
Gã bảo vệ bĩu môi:
Bác nói thế ai mà biết thật hay g.iả? Mấy người g.iả danh thân nhân để vào xin t.iền cũng kh.ông ít đâu.
Nói rồi, gã quay lưng bước vào chốt bảo vệ, kh.ông thèm nhìn ông cụ nữa. Ông cụ đứng đó, lòng buồn rười rượi. Ông hiểu, với bộ dạng của mình, người ta dễ dàng nghĩ ông là một k.ẻ nghèo khó, kh.ông xứng đáng bước vào chốn này.
Ông rút điện thoại ra, run run bấm s.ố thằng Nam. Điện thoại đổ chuông, nhưng kh.ông ai bắt máy. Ông gọi lần hai, lần ba… vẫn vậy. Ông thở dài, ngồi bệt xuống bậc thềm gần cổng, mắt nhìn xa xăm. Gió thành phố lạnh buốt, khác hẳn cái ấm áp của quê nhà.
Chợt một giọng nói vang lên phía sau:
Bác ơi, bác cần giúp gì kh.ông ạ?
Ông quay lại, thấy một cô g.ái trẻ, mặc đồng phục nhân viên quán cà phê gần đó, đang nhìn ông với ánh mắt lo lắng. Ông cụ cười buồn:
Bác lên thăm con trai mà nó kh.ông bắt máy, bảo vệ kh.ông cho vào. Bác cũng kh.ông biết l.àm sao nữa.
Cô g.ái nhìn về phía tòa chung cư, rồi khẽ nói:
Bác cho cháu s.ố điện thoại của anh ấy, cháu thử gọi giúp bác xem sao.
Ông cụ mừng rỡ, đưa s.ố. Cô g.ái nhanh chóng bấm gọi. Lần này, Nam bắt máy.
Anh Nam ơi, có bác nào nói là bố anh đang đứng trước chung cư chờ anh này!
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Nam lạnh lùng đáp:
À, em bảo bác ấy về đi. Anh đang bận.
Cô g.ái sững người, nhìn ông cụ với ánh mắt thương cảm. Cô chần chừ, nhưng vẫn thuật lại lời của Nam. Ông cụ nghe xong, gật đầu, giấu đi nỗi buồn bằng một nụ cười gượng:
Vậy à… Thôi bác về vậy.
Ông đứng dậy, cầm lấy túi quà quê, định quay đi. Nhưng cô g.ái kéo tay ông lại:
Bác ngồi đây một lát nhé. Để cháu thử lần nữa.
Cô nhắn một tin cho Nam: “Anh à, bác có vẻ rất mong gặp anh. Hay anh xuống một chút đi, nhìn bác ấy đáng thương lắm.”
Một l.úc sau, điện thoại reo. Nam nhắn lại: “Em đừng xen vào chuyện này, bác ấy kh.ông cần đến đây l.àm gì.”
Cô g.ái sững sờ. Ông cụ đứng lặng, mắt cay xè. Ông mỉm cười buồn:
Cảm ơn cháu nhiều. Thôi, bác về đây.
Nói rồi, ông cụ lên xe, lặng lẽ rời đi, bóng lưng gầy guộc khuất dần trong dòng xe tấp nập. Cô g.ái nhìn theo, lòng trĩu nặng. Nhưng cô kh.ông biết rằng, câu chuyện chưa kết thúc ở đó…
Hô.m sau, trên mạng xã hội lan truyền một b.ức ảnh chụp lại cảnh ông cụ ngồi co ro trước cổng chung cư, cùng dòng trạng thái: “Khi cha mẹ còn s.ống, hãy trân trọng. Đừng để đến l.úc họ đi xa, ta mới hối hận.” Bài viết nhanh chóng lan rộng, thu hút hàng chục nghìn lượt chia sẻ.
Bài viết đó đến tay Nam. Khi đọc từng dòng bình luận chỉ trích, trái tim anh quặn t.hắt. Hình ảnh người cha già, lầm lũi ra về, khiến lòng anh dâng trào nỗi ân hận kh.ôn nguôi.
Chiều hô.m đó, Nam vội vã lao ra bến xe, tìm về quê. Khi anh đến nơi, ông cụ đang l.úi húi ngoài vườn, vẫn mặc bộ quần áo cũ, ánh mắt hiền từ nhưng chất chứa nỗi buồn.
Bố…
Nghe tiếng gọi, ông cụ gi.ật mình quay lại. Nam chạy đến, ô.m chầm lấy ông, nghẹn ngào:
Con xin lỗi… Con sai rồi…
Ông cụ lặng người, rồi vỗ về lưng con:
Về được là t.ốt rồi. Nhà l.úc nào cũng chờ con.
Trên b.ầu trời, m.ặt trời khuất dần sau rặng tre, ánh hoàng h.ôn nhuộm một m.àu đỏ cam ấm áp. Và trong vòng tay của cha, Nam cảm nhận được thứ mà bao lâu nay anh đã lãng quên – t.ình yêu thương vô điều kiện của một người cha già.