Ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc miền Tây Việt Nam, hai chị em s.inh đôi Hạnh và Phúc nổi tiếng khắp vùng vì vẻ đẹp mặn mà và tính t.ình hiền hậu. Cả hai đều đã 50 tuổi, từng trải qua một đời chồng nhưng kh.ông may mắn có con. Cuộc s.ống của họ g.iản dị, quanh quẩn trong chiếc chòi lá nhỏ bên bờ sông, nơi họ cùng nhau trồng rau, nuôi cá để mưu s.inh.
Một ngày nọ, ông Tâm – một đại gia trong làng, người sở hữu hàng chục mẫu đất và cả một đội thuyền đ.ánh cá lớn – bất ngờ ngỏ lời muốn cưới cả hai chị em. Ông Tâm đã góa vợ nhiều năm, giàu có nhưng kh.ông có con nối dõi, nên ông muốn tìm một người vợ để s.inh con trai nối n.ghiệp. Tuy nhiên, vì kh.ông thể chọn giữa Hạnh và Phúc, ông đưa ra một đề nghị kỳ lạ: cả hai sẽ cùng l.àm vợ ông, và ông sẽ chia lịch ngủ chung một cách công bằng. Hạnh được 4 ngày trong tuần, còn Phúc được 3 ngày. Hai chị em ban đầu ngần ngại, nhưng nghĩ đến cuộc s.ống nghèo khó và cơ hội đổi đời, họ đành gật đầu đồng ý.
Sau đ.ám c.ưới đơn s.ơ nhưng rình rang cả làng, hai chị em chính thức về s.ống chung dưới mái nhà lớn của ông Tâm. Dù bên ngoài họ vẫn giữ vẻ hòa thuận, trong lòng cả Hạnh và Phúc đều âm thầm cạnh tranh. Ai cũng muốn sớm có con, bởi ông Tâm đã hứa rằng người nào s.inh được con trai trước sẽ được ông ưu ái hơn, thậm chí có thể được chia phần lớn tài sản. Hạnh, với 4 ngày bên chồng, luôn tự tin rằng mình có lợi thế hơn. Trong khi đó, Phúc, dù chỉ có 3 ngày, lại lặng lẽ tìm đến các bài thuốc dân gian để tăng cơ hội thụ t.hai.
Những ngày đầu trôi qua trong sự căng thẳng ngầm. Hạnh và Phúc thay phiên nhau chăm sóc ông Tâm, cố gắng l.àm tròn bổn phận của một người vợ. Nhưng đến ngày thứ bảy, ngày mà cả hai chị em đều có m.ặt ở nhà để cùng ăn bữa cơm gia đình, một chuyện động trời đã xảy ra, khiến cả hai điêu đứng.
Sáng hô.m đó, khi Hạnh và Phúc đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp, họ nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng ngủ của ông Tâm. Nghĩ rằng ông bị l.àm sao, cả hai vội vàng chạy lên. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, họ ch:ết lặng trước cảnh tượng trước mắt: ông Tâm đang nằm trên gi.ường, bên cạnh là một người phụ nữ trẻ lạ m.ặt, ăn mặc h//ở ha//ng, ô.m ấp ông như thể họ đã quen thân từ lâu. Người phụ nữ đó kh.ông ai khác chính là cô Lan – một người l.àm công trong đội thuyền của ông Tâm, mới chỉ 25 tuổi.
Hạnh và Phúc sững sờ, kh.ông thốt nên lời. Ông Tâm, sau phút gi.ật mình, vội vàng ngồi dậy, lắp bắp g.iải thích: “Hai cô đừng hiểu lầm… Tôi… tôi chỉ… cô ấy đến để b.áo cáo chuyện l.àm ăn thôi!” Nhưng ánh mắt lấm lét của ông và nụ cười mỉa mai trên môi cô Lan đã nói lên tất cả. Hóa ra, trong khi hai chị em dồn hết tâm sức để tranh giành t.ình cảm và cơ hội có con với ông Tâm, ông lại lén l.út qua lại với cô Lan từ lâu. Thậm chí, cô Lan còn buông một câu khiến cả hai chị em như ch:ết điếng: “Hai chị đừng cố nữa, tôi đã có t.hai với anh Tâm rồi. Đứa b.é là con trai, anh ấy nói sẽ để tôi l.àm vợ chính!”
Hạnh và Phúc nhìn nhau, nước mắt lăn dài trên gò má. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu chịu đựng của họ bỗng ch.ốc tan thành mây khói. Họ nhận ra rằng mình đã bị ông Tâm lợi dụng, bi.ến thành trò đùa trong kế hoạch của ông. Cả hai chị em ô.m nhau k.hóc nức nở, kh.ông phải vì m.ất đi người chồng, mà vì cảm giác nhục nhã và tiếc nuối cho những ngày tháng đã qua.
Sau hô.m đó, Hạnh và Phúc quyết định rời khỏi nhà ông Tâm, trở về chiếc chòi lá cũ kỹ của mình. Dù cuộc s.ống vẫn nghèo khó, nhưng họ nhận ra rằng t.ình chị em và lòng tự trọng mới là điều quý giá nhất. Còn ông Tâm, dù có thêm người vợ trẻ và đứa con trai, nhưng tiếng xấu về sự bạc bẽo của ông đã lan khắp làng, khiến ông s.ống trong sự cô đơn và dè bỉu của mọi người.