Giám đốc cố tình mời vợ cũ đến dự đám cưới, vợ cũ cao tay mang hoa tới chúc mừng nhưng mời thêm 3 cô gái nữa đóng vai giống mình, đến giờ quan trọng cô dắt theo 2 đứa bé sinh đôi nữa rồi đứng trên sân khấu dõng dạc tuyên bố…
Anh ta – một giám đốc trẻ, đẹp trai, từng là chồng tôi suốt 6 năm.
Chúng tôi chia tay trong im lặng, không scandal, không kiện tụng.
Anh ra đi chỉ để đến với người mới “xứng với vị thế” hơn – là con gái một chủ tịch tập đoàn lớn.
Tôi không khóc. Không níu kéo.
Nhưng một người phụ nữ từng lặng lẽ đứng sau ánh hào quang, khi bị coi là “bước đệm”, sẽ không ra đi tay không đâu.
Ngày cưới của anh ta, tôi bất ngờ nhận được một tấm thiệp mời in nổi tên cô dâu – chú rể, và dòng ghi chú đậm nét:
“Hân hạnh mời người cũ đến chia vui cùng gia đình mới.”
Tôi cười. Lặng lẽ nhắn lại:
“Chúc mừng. Em sẽ đến. Và tặng anh một kỷ niệm… khó quên.”
Ngày cưới.
Tôi bước vào lễ đường, đơn giản nhưng sắc sảo.
Trên tay cầm bó hoa trắng, phía sau tôi là 3 cô gái mặc váy y hệt tôi, tóc buộc như tôi, dáng người hao hao tôi – ai nhìn cũng ngỡ… là chị em ruột.
Mọi người xôn xao:
“Ủa? Sao giống quá vậy?”
“Bên nhà gái hay nhà trai vậy?”
“Sao giống… cô vợ cũ thế?”
Tôi không nói gì. Chúng tôi ngồi đúng hàng ghế đầu.
Cho đến khi nghi lễ bước sang phần “lời cảm ơn người đặc biệt”, MC rao to.
Tôi bước lên sân khấu – kéo theo 2 đứa trẻ sinh đôi, chừng 5 tuổi, mắt sáng như anh ta hồi trẻ.
Không gian nghẹn lại. Cô dâu đứng ch-ết trân. Mẹ chồng mới ho sặc nước.
Tôi đứng giữa ánh đèn, cầm micro, mỉm cười tuyên bố…

