Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Sao
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Ba năm trước, chồng tôi bỏ lại mẹ con tôi để chạy theo một người đàn bà quen trên mạng, nói rằng “cô ta khiến anh thấy mình sống lại.” Anh ta biến mất, không một đồng chu cấp, không một lời giải thích. Tuần trước, anh bất ngờ quay về. Bố anh mất, để lại căn nhà mặt đường quốc lộ. Anh đưa ra lời đề nghị quay lại. Nhưng đúng lúc tôi nghĩ mọi thứ có thể thay đổi… mẹ chồng đã tiết lộ một sự thật khiến tôi lạnh sống lưng.

Ba năm trước, chồng tôi bỏ lại mẹ con tôi để chạy theo một người đàn bà quen trên mạng, nói rằng “cô ta khiến anh thấy mình sống lại.” Anh ta biến mất, không một đồng chu cấp, không một lời giải thích. Tuần trước, anh bất ngờ quay về. Bố anh mất, để lại căn nhà mặt đường quốc lộ. Anh đưa ra lời đề nghị quay lại. Nhưng đúng lúc tôi nghĩ mọi thứ có thể thay đổi… mẹ chồng đã tiết lộ một sự thật khiến tôi lạnh sống lưng.

Thanh Thanh 4 Tháng 12, 2025

Ba năm trước, chồng tôi – Hùng – vứt bỏ mẹ con tôi chỉ với một câu nói cạn tình: “Cô ta khiến anh thấy mình sống lại.” Người đàn bà đó, một người quen qua mạng, chưa từng gặp ngoài đời trước khi anh lao theo cô ta như kẻ mất trí. Anh ra đi, mang theo toàn bộ tiền tiết kiệm, để lại tôi và đứa con bốn tuổi trong căn phòng trọ ẩm thấp. Anh không gọi điện. Không gửi tiền. Không một lời hỏi han. Tất cả những gì tôi nhận được là ánh mắt thương hại của hàng xóm và những lời xì xào sau lưng.

Ba năm ấy, tôi tự mình gồng gánh mọi thứ: đi làm hai công việc, vừa làm kế toán vừa bán hàng buổi tối. Có hôm mệt quá, tôi ngủ gục trên bàn mà vẫn còn ôm bài tập của con. Tôi từng nghĩ, nếu một ngày nào đó Hùng quay về, tôi sẽ không bao giờ tha thứ. Nhưng đời đôi khi thích trêu ngươi.

Tuần trước, anh xuất hiện trước cửa nhà tôi – lấm lem, gầy rộc, tay còn run run. Anh nói bố anh mới mất. Di sản duy nhất là căn nhà mặt đường quốc lộ rộng gần 200 mét vuông – tài sản mà cả họ bên chồng đều nhắm tới. Hùng bảo anh muốn “xây dựng lại gia đình”, muốn mẹ con tôi dọn về sống cùng anh để ổn định. Anh bảo ba năm qua anh “bị lợi dụng”, “bị lừa tiền”, “bị đá”, giờ mới nhận ra gia đình mới là điều quan trọng.

Tôi không tin. Nhưng bố anh mất thật, và căn nhà ấy là sự thật. Anh hứa sẽ sang tên một phần để “bù đắp”. Lời nói ấy làm tôi, dù căm hận, cũng dao động. Tôi không vì tiền, nhưng tôi đã quá mệt mỏi sau ba năm đơn độc.

Rồi hôm đó, mẹ chồng tôi gọi tôi về nhà bà. Bà bảo muốn nói chuyện riêng. Tôi nghĩ bà sẽ xin lỗi thay con trai, hay khuyên tôi cho anh cơ hội. Nhưng không.

Bà nhìn tôi rất lâu, ánh mắt vừa thương, vừa sợ, vừa như muốn cảnh báo. Rồi bà thở dài:“Con đừng vội tin nó. Có chuyện này ta giấu nhiều năm nay… và ta sợ nó biết ta nói ra.”

Bà kể rằng ba tháng trước khi Hùng bỏ đi, ông nội chồng – người sở hữu căn nhà mặt đường ấy – từng viết di chúc mới, chia tài sản thành ba phần: một phần cho bố chồng, một phần cho cô em gái út, và một phần cho… tôi và con tôi, vì tôi là người chăm sóc ông trong những tháng cuối đời ông bệnh nặng.

Nhưng di chúc đó biến mất đúng ngày ông mất. Cả nhà đổ xô tìm mà không thấy. Khi ấy, không ai ngờ Hùng có liên quan. Mẹ chồng tôi run giọng:“Ngày ông mất, ta thấy Hùng lén vào phòng ông. Khi nó bước ra… nó hoảng loạn lắm. Ta nghi di chúc đã bị nó lấy. Nhưng lúc ấy ta không dám nói.”

Tôi chết lặng.Nếu những gì bà nói là sự thật… thì đề nghị quay lại của Hùng không phải vì hối hận.Mà là vì tài sản đáng lẽ thuộc về mẹ con tôi.

Và đó chưa phải điều tồi tệ nhất mà mẹ chồng chuẩn bị kể

Tôi chết lặng sau lời thú nhận của mẹ chồng. Cả người như bị rút hết sức. Nhưng bà vẫn chưa nói hết. Bà nhìn quanh nhà, chắc chắn cửa đã khóa, rồi kéo tôi ngồi sát vào ghế.

“Còn một chuyện nữa… chuyện này nếu con biết, con phải thật cẩn trọng,” bà thì thầm.

Bà kể rằng một tháng trước khi ông nội mất, ông từng bảo bà rằng nếu có chuyện gì xảy ra với ông, hãy đưa bản di chúc mới cho tôi. Ông tin tôi không tham lam, và muốn tài sản được chia công bằng – nhất là khi tôi chăm sóc ông suốt gần một năm trời. “Ông coi con như con gái,” mẹ chồng nói, mắt đỏ hoe. “Ông biết mấy đứa trong họ chỉ chờ lúc ông đi.”

Nhưng di chúc biến mất đúng vào ngày ông mất. Và điều khiến tôi lạnh người là: ngay hôm đó, Hùng đột ngột đổi khóa phòng của bố mẹ chồng, nói rằng “đề phòng họ tộc vào lục lọi đồ.” Lúc ấy không ai nghi ngờ vì ai cũng rối loạn, chỉ lo lo hậu sự.

Tôi hỏi mẹ chồng tại sao bây giờ mới nói. Bà siết tay tôi, giọng nghèn nghẹn:

“Vì ta không muốn con quay lại với nó lúc nó chưa thay đổi. Ba năm nay ta lén theo dõi nó. Nó không chỉ bỏ nhà đi theo người đàn bà kia. Nó còn nợ nần. Nhiều lắm. Ta giấu chuyện này vì sợ con nghĩ cả nhà ta xấu xa… Nhưng giờ nó quay lại, lại nói muốn xây dựng gia đình…” Bà dừng lại, run rẩy: “Ta sợ nó đang nhắm đến con và số tiền từ căn nhà.”

Hóa ra, sau khi bị người đàn bà kia đá, Hùng rơi vào cảnh nợ nần do cờ bạc online và vay nóng. Chủ nợ từng tìm về tận nhà ông bà nội, nhưng vì sợ tai tiếng, mẹ chồng và bố chồng khi ấy âm thầm trả bớt để yên chuyện. Sau đó bố chồng mất, khiến khối tài sản trở nên miếng mồi béo bở.

Còn Hùng? Ba năm trời bỏ mặc con trai ruột, không gửi lấy một đồng. Vậy mà khi bố vừa mất, anh ta lập tức tìm tôi.

Tối hôm đó, tôi lái xe về mà lòng rối như tơ vò. Tôi không thể tin người từng đầu ấp tay gối với mình lại có thể toan tính như vậy. Nhưng rồi tôi nhớ ánh mắt của mẹ chồng – ánh mắt của một người vừa đau vừa bất lực.

Tôi phải đối mặt với Hùng.

Khi tôi hỏi thẳng, anh ta tỏ vẻ bị xúc phạm: “Em nghe ai nói linh tinh vậy? Anh muốn quay lại vì gia đình. Vì con.” Nhưng mắt anh ta tránh ánh nhìn của tôi, và đôi bàn tay thì không ngừng xoắn vào nhau – thói quen của anh mỗi khi nói dối.

Tôi im lặng. Và đó là lúc anh ta mất kiên nhẫn. Anh ta nói tôi “vô ơn”, rằng “anh quay về là phúc đức cho mẹ con rồi”.

Tôi đứng dậy, mở cửa, yêu cầu anh ta về.

Khi anh ta bước ra khỏi cửa, anh quay lại, gằn giọng:“Em nghĩ em có tư cách gì giữ căn nhà đó? Không có anh, mẹ con em chẳng là gì trong cái họ này.”

Cánh cửa đóng lại, nhưng tôi vẫn nghe rõ bước chân anh đập xuống cầu thang như sấm.

Đêm ấy, tôi nằm ôm con, không ngủ được.

Mẹ chồng đã cảnh báo tôi còn một chuyện nữa. Một chuyện liên quan trực tiếp đến con trai tôi.Nhưng bà nói sẽ chỉ kể khi tôi dứt khoát với Hùng.

Tôi nhắn bà: “Con cần biết sự thật.”

Bà trả lời ngay: “Mai con sang. Nhưng chuẩn bị tinh thần. Chuyện này… liên quan đến (tên con tôi).”

Tôi suýt đánh rơi điện thoại.

Sự thật gì có thể liên quan đến con tôi?

Và tại sao mẹ chồng phải sợ đến mức đợi tôi quyết định rồi mới dám nói?

Tôi hiểu rằng từ đây mọi thứ sẽ không còn đơn giản là chuyện sống – chết hay tài sản nữa.

Nó liên quan đến dòng máu của chính con tôi.

Sáng hôm sau, tôi đưa con sang nhà mẹ chồng. Bà bảo tôi gửi bé sang nhà hàng xóm để tiện nói chuyện. Vừa bước vào phòng khách, bà đã khóa cửa lại, kéo rèm kín mít. Tôi chưa bao giờ thấy bà căng thẳng như vậy.

“Con giữ bình tĩnh nhé,” bà mở đầu.

Tôi gật đầu, dù tay đã lạnh toát.

Bà đưa tôi một túi hồ sơ cũ, hơi ngả màu.“Ta giữ cái này ba năm rồi. Ta không dám nói vì sợ con bị tổn thương.”

Tôi mở ra. Bên trong là phiếu xét nghiệm ADN – giữa Hùng và con trai tôi.

Tôi nghẹn họng.

Kết quả rõ ràng: 99,99% – đúng là cha con.Vậy thì có gì ghê gớm?

Tôi nhìn mẹ chồng.

Bà thở dài, rồi kể:

Ba năm trước, khi con trai tôi gần bốn tuổi, trong họ có người tung lời đồn ác ý rằng đứa bé không giống ai bên nội. Hùng lúc đó đang chơi bời, lại dễ bị kích động, nên lén đưa con đi xét nghiệm ADN mà không nói với tôi. Kết quả chứng minh bé là con anh. Nhưng thay vì xấu hổ vì nghi ngờ vợ, Hùng lại nổi giận vì… con không giống anh.

Anh ta bị ám ảnh bởi việc “đứa nhỏ không hợp tuổi”, “khắc mệnh”, rồi nghe lời người yêu mới dụ dỗ “con đó không phải của anh đâu, giấy tờ có thể làm giả”. Anh ta tin. Và thế là anh ta bỏ mẹ con tôi đi không một lời.

Tôi run rẩy:“Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để… mẹ phải sợ đến mức này.”

Mẹ chồng gật đầu, giọng trầm xuống:

“Đúng. Vì còn chuyện thứ hai.”

Bà kể rằng một năm trước, người đàn bà Hùng chạy theo xuất hiện trước cửa nhà bà, tay bế một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi. Cô ta khẳng định đứa bé là con của Hùng, và yêu cầu nhà chồng tôi “chu cấp” hoặc “chia tài sản”. Mẹ chồng tôi hoảng, vì bố chồng tôi lúc đó bệnh nặng, không chịu nổi cú sốc nào nữa. Bà đã đưa người phụ nữ đó tiền để cô ta im lặng và đi xét nghiệm ADN.

Kết quả: đứa bé không phải con của Hùng.

Nhưng khi mẹ chồng đưa kết quả cho cô ta, người đàn bà đó cười nhạt và nói:“Không quan trọng. Chỉ cần anh ta tin là đủ.”

Ngay tuần sau, Hùng vội vã quay về tìm tôi – đúng thời điểm bố chồng tôi chuyển nặng. Không phải vì hối lỗi. Không phải vì nhớ nhà. Mà vì… anh ta nhận ra nếu người đàn bà kia không ràng buộc được anh bằng đứa con, thì anh phải quay về để níu lấy tài sản cha để lại.

Điều khiến tôi nghẹn đi, là câu cuối cùng mẹ chồng nói:

“Con không biết đâu… nó còn định làm tờ khai nhận con chung giữa nó và người đàn bà kia để hợp thức hóa. Nếu làm được, nó có thể tranh phần tài sản với con, vì đứa bé sẽ được coi là cháu nội. Ta đã giữ tờ giấy dự định đó của nó.”

Bà đưa tôi tờ giấy nhàu nát – đúng là bản khai mẫu nhưng chưa ký.

Tôi biết mình phải làm gì.

Tối hôm đó, tôi gặp Hùng lần cuối. Tôi không khóc, cũng không trách móc. Tôi chỉ đặt trước mặt anh toàn bộ giấy xét nghiệm ADN của con tôi, của đứa bé kia, và tờ giấy mà anh định làm giả.

Anh tái mặt, chửi mẹ chồng, rồi đập bàn, dọa tôi:

“Em tưởng em đấu lại được anh à? Căn nhà đó chưa chắc thuộc về em!”

Tôi nhìn thẳng anh:“Nhưng tòa sẽ biết anh bỏ rơi con ba năm không chu cấp. Sẽ biết anh gian dối. Sẽ biết anh toan tính lừa đảo. Anh nghĩ anh thắng được sao?”

Anh đứng bật dậy, mặt đỏ bừng vì tức. Nhưng lần này, anh không còn dọa được tôi.

Vài tuần sau, tôi và mẹ chồng cùng làm việc với luật sư để yêu cầu xem lại di chúc. Sự thật về bản di chúc bị mất dần lộ ra. Cuối cùng, phía họ hàng cũng hiểu rõ bản chất sự việc. Hùng mất quyền thừa kế vì hành vi gian dối và bỏ mặc gia đình. Căn nhà được chia đúng theo ý ông nội.

Còn tôi?

Tôi chọn rời khỏi cuộc hôn nhân ấy, không hận, chỉ… nhẹ người.

Ngày ra tòa, tôi nhìn Hùng – người từng là cả thanh xuân của tôi – giờ chỉ còn là cái bóng gục ngã vì chính lòng tham của mình.

Tôi nắm tay con trai, bước ra khỏi phòng xử án.

Ngoài kia nắng vàng, sáng như một khởi đầu mới.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà, mẹ chồng tôi lật mặt tuyên bố đây là nhà bà và sẽ để cho con trai út, không nói không rằng tôi lao thẳng đến tủ hồ sơ rồi cầm ra…

Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà, mẹ chồng tôi lật mặt tuyên bố đây là nhà bà và sẽ để cho con trai út, không nói không rằng tôi lao thẳng đến tủ hồ sơ rồi cầm ra…

Ông lão ăn mày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

Ông lão ăn mày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

HOT NEWS

  • Anh trai mải chơi diều để lạc em gái 5t, 20 năm sau….
    Anh trai mải chơi diều để lạc em gái 5t, 20 năm sau….
  • Mẹ chú rể lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ gì
    Mẹ chú rể lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ …
  • Vợ vay lãi cho chồng 500 triệu đi XKLĐ, sau đó chồng biệt tích suốt 3 năm…
    Vợ vay lãi cho chồng 500 triệu đi XKLĐ, sau đó chồng biệt tích suốt 3 năm…
  • Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải
    Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải
  • Sau khi bị mẹ chồng tước quyền thừa kế 1000m2 đất 10 tỷ vì là “người dưng”, tôi chấp nhận. Tuy nhiên, khi bà phải nhập viện, tôi nhận được hơn 50 cuộc gọi cầu cứu. Câu nói dứt khoát của tôi sau đó đã biến sự tuyệt vọng của họ thành sự chết đứng kinh hoàng…
    Sau khi bị mẹ chồng tước quyền thừa kế 1000m2 đất 10 tỷ vì là “người dưng”, tôi chấp nhận. Tuy nhiên, khi bà phải …
  • Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa
    Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa
  • Khi tôi mang thai 8 tháng, chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi lạnh lùng nói, “Đứa bé này không phải con tôi!” Tôi van xin, “Làm ơn, hãy nghĩ đến con!”
    Khi tôi mang thai 8 tháng, chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi lạnh lùng nói, “Đứa bé này không phải …
  • Chị gái tôi ngon ngọt bao cả gia đình tôi đi du thuyền, đêm đi du lịch tôi đi vệ sinh bất ngờ thấy chị ta ong bướm với chồng tôi, tức giận tôi chạy đến bắt tận tay thì chị ta giằng co đòi đẩy tôi xuống biển nhưng cô ta đâu có ngờ tôi đã tính toán trước tất cả
    Chị gái tôi ngon ngọt bao cả gia đình tôi đi du thuyền, đêm đi du lịch tôi đi vệ sinh bất ngờ thấy chị …
  • Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi
    Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định …

Bài viết mới

  • Bố mẹ tôi nằm viện chồng đem đến chỉ 2 triệu, viện phí hết 300 triệu anh trai tôi phải đi vay khắp nơi còn chồng tôi thì thẳng tay cho em gái 500 triệu mua nhà,
    Bố mẹ tôi nằm viện chồng đem đến chỉ 2 triệu, viện phí hết 300 triệu anh trai tôi phải đi vay khắp nơi còn …
    Bố mẹ tôi cùng lúc nằm viện sau một vụ …
  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn
    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn
    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được. …
  • Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào, ngày chuyển dạ tôi shock ngất khi một tờ giấy được gửi đến
    Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào, ngày chuyển dạ tôi shock ngất khi một tờ giấy được …
    Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. …
  • Bố dượng đ:ố:t giấy báo trúng tuyển đại học, tôi h:ậ:n ông 15 năm rồi bật khóc khi thấy thứ ông để lại
    Bố dượng đ:ố:t giấy báo trúng tuyển đại học, tôi h:ậ:n ông 15 năm rồi bật khóc khi thấy thứ ông để lại
    Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh năm …
  • Mẹ chồng đưa tôi 2 triệu để nấu 20 mâm cỗ mừng thọ 60 tuổi, đến ngày, tôi bê lên 20 thùng mì gói và nói 1 câu khiến cả họ xanh lét mặt mày…
    Mẹ chồng đưa tôi 2 triệu để nấu 20 mâm cỗ mừng thọ 60 tuổi, đến ngày, tôi bê lên 20 thùng mì gói và …
    Tôi về làm dâu nhà chồng đã gần 10 năm. …
  • Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã chê vợ bán cá hôi hám liền đạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua
    Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã chê vợ bán cá hôi hám liền đạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua
    Đêm trao chức trưởng phòng, văn phòng rộn tiếng cười …
  • Cố gắng chịu khó thêm tháng nữa thôi, em nhé… Hết tháng này, mình về quê sống gần bố mẹ. Anh mệt lắm rồi, chỉ muốn sáng dậy thấy mùi khói bếp nhà mình, nghe con gọi ông bà thôi…
    Cố gắng chịu khó thêm tháng nữa thôi, em nhé… Hết tháng này, mình về quê sống gần bố mẹ. Anh mệt lắm rồi, chỉ …
    Chương Một: Lời Hứa Cuối Cùng Đêm định mệnh ấy …
  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn
    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn
    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe …
  • Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi bỏ về quê ngay lập tức…
    Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi bỏ …
    Bà Lan, 60 tuổi, vừa nghỉ hưu sau hơn ba …
  • Cô gái nhận lời đẻ thuê cho đại gia để có tiền đi du học và cái kết…
    Cô gái nhận lời đẻ thuê cho đại gia để có tiền đi du học và cái kết…
    Cô g;;ái nhận lời đ;;;ẻ th;;u;;ê cho đại gia để …

Tin nhanh

giải trí, xã hội, làm đẹp
Copyright © 2026 Tin nhanh
Liên hệ: [email protected]