Tôi x.ách làn rau vừa mua từ chợ về, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng trưa gay gắt. Vừa bước qua cổng, tôi thoáng thấy bóng con rể – thằng Tuấn – đang lén l.út dúi một xấp t.iền vào tay ông th.ông gia, bố nó. Hai người thì thào gì đó, vẻ m.ặt căng thẳng. Tôi chưa kịp lên tiếng hỏi han thì Tuấn đã quay sang, nhìn tôi cười gượng: “Mẹ về rồi à? Con có chút quà biếu mẹ đây.” Nó nhét vào tay tôi một phong bì dày cộp, rồi nhanh nhảu x.ách túi đồ trên tay tôi, giọng ngọt xớt: “Để con đưa mẹ về quê luôn, lâu rồi mẹ chưa thăm bà n.goại mà.”
Tôi ngớ người, tay cầm phong bì nặng trĩu, mở ra thì tá hỏa – toàn tờ 500 nghìn, đếm qua cũng phải 300 tr.iệu. “Tuấn, t.iền đâu mà lắm thế này?” – tôi gặng hỏi, nhưng nó chỉ cười trừ, bảo: “Công ty con thưởng lớn, mẹ cứ cầm lấy tiêu, đừng lo.” Ông th.ông gia thì đứng đó, m.ặt t.ái nhợt, lấm lét nhìn tôi như muốn nói gì nhưng lại thôi. Linh cảm có gì đó kh.ông ổn, tôi gật đầu đồng ý về quê, nghĩ bụng sẽ tìm cách hỏi cho ra lẽ.
Trên đường về, Tuấn lái xe mà cứ lẩm bẩm hát, cố l.àm ra vẻ vui vẻ. Tôi ngồi sau, lặng lẽ quan sát. Đến giữa đường, điện thoại nó reo lên. Tuấn liếc màn hình, m.ặt bi.ến sắc, vội tắt máy. Tôi hỏi: “Ai gọi đấy?” Nó ấp úng: “Dạ, bạn con thôi, kh.ông quan trọng.” Nhưng tôi để ý tay nó run run, xe bắt đầu lạng sang một con đường lạ, kh.ông phải lối về quê.
“Tuấn, đường này đi đâu vậy?” – tôi gằn giọng. Nó im lặng một l.úc, rồi bất ngờ đạp ga tăng t.ốc. Tôi hoảng loạn, quát lên: “Dừng xe ngay!” Tuấn quay lại, mắt đỏ hoe: “Mẹ, con xin lỗi. Con kh.ông muốn mẹ dính vào chuyện này, nhưng giờ kh.ông còn cách nào khác.” Tôi chưa kịp hiểu thì xe đột ngột phanh gấp trước một ngôi nhà hoang giữa cánh đồng. Hai gã lạ m.ặt bước ra, tay lăm lăm dao, nhìn tôi và Tuấn với ánh mắt lạnh lùng.
Hóa ra, Tuấn nợ cờ bạc cả t.ỷ đồng. S.ố t.iền 300 tr.iệu nó đưa tôi và ông th.ông gia chỉ là một phần để bịt miệng, phần còn lại nó định dùng tôi l.àm “con tin” giao nộp cho đám chủ nợ, đổi lấy thời gian trốn chạy. Ông th.ông gia đã biết chuyện, nhưng vì sợ hãi nên kh.ông dám nói. Tôi ch:ết lặng, tay nắm chặt phong bì t.iền, lòng đau như cắt khi nghĩ đến con g.ái mình ở nhà vẫn tin chồng nó là người đàn ông mẫu mực.
Đúng l.úc ấy, một chiếc xe cảnh sát bất ngờ lao tới từ phía xa – hóa ra hàng xóm thấy tôi bị đưa đi vội vàng đã b.áo công an. Hai gã kia hoảng loạn bỏ chạy, Tuấn quỳ sụp xuống van xin tôi tha thứ. Tôi đứng đó, nhìn con rể mà lòng nặng trĩu, kh.ông biết phải đối diện với con g.ái thế nào khi về nhà. S.ố t.iền 300 tr.iệu r.ơi xuống đất, bay tứ tung trong gió, như chính gia đình tôi l.úc này – tan nát kh.ông thể cứu vãn.