Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: “Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ”, họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung….
Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!
Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.
Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!
Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt:
69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
– Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên…
76% người Việt bị gàu nấm: Giải pháp là đây?
Đừng gãi nữa! Cách dứt điểm gàu nấm ngứa da đầu ở đây
…Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên như thể đương nhiên tôi phải trả.
Tôi đứng lặng vài giây. Trong đầu tôi, 100 triệu tiền thưởng Tết hiện lên rõ mồn một: đó là công sức tôi thức khuya dậy sớm, tăng ca triền miên, chứ không phải tiền rơi từ trên trời xuống để ai muốn tiêu thì tiêu.
Tôi mỉm cười.
– Dạ… mẹ đợi con một chút nhé.
Mẹ chồng gật gù, quay sang khoe với cô thu ngân:
– Con dâu tôi giỏi lắm, lương cao lắm, mấy chục triệu không là gì đâu cô ạ.
Thúy khoanh tay, mắt long lanh nhìn đống đồ hiệu, rõ ràng đã tưởng tượng cảnh mang hết về nhà.
Nhưng không ai ngờ…
Tôi không rút thẻ.
Tôi không đứng lại.
Tôi quay người, bình thản bước thẳng ra khỏi quầy thanh toán.
– Ơ kìa Linh! – mẹ chồng gọi giật giọng – Con đi đâu đấy?
Tôi quay lại, nở nụ cười nhẹ tênh:
– Dạ con ra ngoài nghe điện thoại một chút ạ.
Và tôi đi thẳng.
⏱ ĐÚNG 3 PHÚT SAU…
Một giọng nói lạnh tanh vang lên giữa siêu thị đông nghịt người:
– Xin lỗi bà và cô, nếu không thanh toán thì vui lòng rời khỏi quầy để chúng tôi phục vụ khách khác.
Mẹ chồng tôi sững sờ:
– Ơ… con dâu tôi vừa ở đây mà?
Thu ngân lễ phép:
– Cô ấy đã rời đi rồi ạ. Hóa đơn của bà là 69 triệu 850 nghìn.
Mặt mẹ chồng bắt đầu đỏ lên. Bà lục tung túi xách, rồi lẩm bẩm:
– Chết thật… mẹ quên ví ở nhà rồi…
Thúy tái mặt:
– Mẹ… con cũng không mang thẻ…
Hàng chục ánh mắt phía sau đổ dồn về phía hai mẹ con. Có người bắt đầu xì xào:
– Đi siêu thị mấy chục triệu mà không mang tiền à?
– Hay định bắt người khác trả hộ?
Bảo vệ tiến lại gần, giọng nghiêm nghị:
– Nếu hai vị không có khả năng thanh toán, xin mời sang bên để chúng tôi kiểm tra lại hàng hóa.
Lúc này, sự sĩ diện của mẹ chồng tôi sụp đổ hoàn toàn. Bà cuống cuồng gọi điện cho tôi liên tục. Một… hai… năm cuộc. Tôi không bắt máy.
Thúy đứng chôn chân, ôm chặt chiếc túi hàng hiệu chưa kịp bóc tem, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Cuối cùng, trong ánh nhìn soi mói của cả siêu thị, hai mẹ con phải ký biên bản hủy hóa đơn, nhân viên đẩy ngược hai xe hàng đầy ắp về kho. Chiếc ghế massage, hộp rượu ngoại, bộ mỹ phẩm xa xỉ… tất cả biến mất trước mắt Thúy như một giấc mơ.
Tối hôm đó, tôi về nhà đúng giờ cơm.
Bầu không khí nặng như chì.
Mẹ chồng ngồi im lặng, không còn vẻ bề trên buổi sáng. Thúy thì cắm cúi ăn, không dám ngẩng đầu. Chồng tôi ngơ ngác hỏi:
– Sao hôm nay mẹ với em không mua được gì à?
Tôi đặt đũa xuống, nhẹ nhàng nói:
– Vì tiền thưởng của con là tiền của con. Con sẵn sàng biếu khi được tôn trọng, nhưng không bao giờ trả tiền cho sự coi thường.
Mẹ chồng tôi sững người.
Còn Thúy… từ hôm đó trở đi, không bao giờ dám nhắc đến tiền thưởng của tôi thêm một lần nào nữa.
👉 Bài học tôi rút ra:
Có những lúc, im lặng gánh thay chỉ khiến người khác xem bạn như cái ví di động.
Chỉ khi bạn dám quay lưng đúng lúc, họ mới hiểu: tiền không tự nhiên mà có – và lòng tự trọng thì không mua được bằng sự chịu đựng.

