Tiếng máy trợ thở trong phòng hồi sức tích cực kêu những nhịp “tít… tít” đều đều, lạnh lùng như đếm ngược sự sống của chồng tôi. Bác sĩ gọi tôi ra hành lang, gương mặt ái ngại: “Chị Lan, chúng tôi cần phẫu thuật gấp. Chi phí dự kiến và thuốc men hậu phẫu ít nhất là 200 triệu. Nếu chiều nay không đóng tiền, bệnh viện e rằng…”
Bác sĩ bỏ lửng câu nói, nhưng tôi hiểu. Tôi sờ vào túi áo, chỉ còn vài trăm nghìn lẻ nhàu nát. Cả gia tài của vợ chồng tôi đã đội nón ra đi sau những đợt điều trị kéo dài. Tôi nhìn chồng nằm đó, thoi thóp, gầy rộc đi vì bệnh tật. Tôi không thể để anh chết được. Đường cùng, tôi nghĩ đến Hùng.
Hùng là em trai cùng cha khác mẹ của tôi. Bố mất sớm, mẹ Hùng là người sắc sảo, bà vun vén thế nào mà khi di chúc được công bố, toàn bộ nhà xưởng và đất đai đều thuộc về Hùng. Tôi – đứa con riêng của người vợ trước – chỉ nhận được vài chỉ vàng gọi là “lộc lá”. Tôi lấy chồng nghèo, tự trọng cao, nên bao năm qua gần như không qua lại với em trai, nhất là khi Hùng lấy vợ – một cô tiểu thư con nhà giàu có tiếng là ghê gớm, keo kiệt.
Đứng trước cổng biệt thự bề thế của Hùng, tôi ngập ngừng mãi mới dám bấm chuông. Cánh cổng sắt lạnh lẽo mở ra. Hùng ngồi ở phòng khách, sang trọng và xa cách. Vợ Hùng – Tuyết – đang ngồi dũa móng tay bên cạnh, liếc nhìn bộ quần áo sờn vai của tôi với ánh mắt dò xét.
“Chị đến đây có việc gì?” Hùng hỏi, giọng lạnh tanh, không mời tôi ngồi. Tôi nuốt cục tự ái nghẹn ứ ở cổ họng, cúi đầu lí nhí: “Cậu Hùng, mợ Tuyết… Anh Tùng nhà chị nguy kịch quá rồi. Bác sĩ bảo cần 200 triệu mổ gấp. Chị… chị hết đường xoay sở rồi. Mong cậu mợ thương tình cho chị vay, chị xin làm trâu làm ngựa để trả…”
Tuyết cười khẩy, thổi bụi móng tay: “Gớm, chị nói hay nhỉ. 200 triệu chứ có phải 200 nghìn đâu mà vay là vay. Thời buổi này thóc cao gạo kém, biết bao giờ chị mới trả được?”. Tôi chực trào nước mắt, định quay lưng bỏ đi thì Hùng lên tiếng: “Được. Tôi cho chị vay”. Tuyết trợn mắt nhìn chồng: “Anh điên à? Tự nhiên ném tiền qua cửa sổ”?
Hùng giơ tay ra hiệu vợ im lặng, rồi sai người giúp việc lấy giấy bút. Cậu ấy đẩy tờ giấy trắng về phía tôi, ánh mắt sắc lẹm: “Nhưng tôi là dân làm ăn, cái gì cũng phải rõ ràng. Chị viết giấy nợ đi. Thời hạn 2 tháng phải hoàn trả đủ. Nếu quá hạn một ngày, tôi sẽ kiện ra tòa, niêm phong căn nhà cấp 4 của chị để siết nợ. Chị dám ký không?”
2 tháng? Cả đời tôi đi làm thuê còn chưa để dư nổi 20 triệu, lấy đâu ra 200 triệu trong 2 tháng? Ký giấy này chẳng khác nào ký án tử, tự tay dâng nốt chỗ chui ra chui vào cuối cùng cho em trai. Nhưng hình ảnh chồng đang thoi thóp trong bệnh viện hiện lên. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, cầm bút run rẩy ký tên. “Tôi ký. Cảm ơn cậu.”
Hùng cầm tờ giấy nợ, soi kỹ từng chữ rồi gật đầu. Cậu ta đi vào trong nhà, một lúc sau xách ra một chiếc túi du lịch màu đen cũ kỹ, ném uỵch xuống bàn. “Tiền ở trong này. Chị cầm về đi. Nhớ lời tôi, đúng 2 tháng.”
Tôi ôm chặt chiếc túi vào lòng như ôm phao cứu sinh, cúi đầu cảm ơn rồi lầm lũi bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy nhưng lạnh lẽo tình người ấy. Phía sau lưng, tôi vẫn nghe tiếng vợ Hùng chì chiết chồng: “Anh đúng là thừa tiền, cho cái ngữ ấy vay thì có mà đòi vào mắt…”
Về tới nhà tôi ngồi thụp xuống ghế, nước mắt tôi tuôn rơi. Tủi nhục, lo sợ. 2 tháng nữa, tôi biết lấy gì để trả đây? Hay là cứ cứu chồng trước rồi hai vợ chồng cùng nhau đi tù? Tôi run rẩy mở khóa chiếc túi đen để kiểm tra tiền trước khi mang vào viện đóng viện phí. “Cạch”. Khóa túi mở ra. Tôi sững sờ. Tôi chết lặng.
Bên trong không phải là những cọc tiền lộn xộn, mà là những cọc tiền mệnh giá 500 nghìn đồng được xếp ngay ngắn, cao ngất. Với kinh nghiệm buôn bán vặt, tôi ước lượng chỗ này phải đến cả tỷ bạc, chứ không thể là 200 triệu. Và nằm ngay ngắn trên cùng là tờ giấy vay nợ lúc nãy tôi vừa viết. Nhưng bên dưới chữ ký của tôi, là những dòng chữ viết vội, nét mực còn chưa khô hẳn của Hùng:
“Chị Lan, Chị không phải trả lại em số tiền này đâu. Tờ giấy nợ này em bắt chị viết, và cái vẻ lạnh lùng ban nãy là để diễn cho vợ em xem thôi. Tính vợ em thế nào chị biết rồi đấy, em mà đưa tiền thẳng thì cô ấy sẽ làm loạn lên, xúc phạm chị, em không muốn chị phải nghe những lời đó.
Trong túi này là 1 tỷ. 200 triệu chị đóng viện phí, số còn lại chị giữ lấy để bồi dưỡng cho anh và làm vốn liếng nuôi các cháu ăn học. Chị đừng ngại, đây là phần chị xứng đáng được hưởng.
Chị còn nhớ cái ao sen sau nhà cũ không? Ngày đó em 5 tuổi, nghịch dại ngã xuống ao. Mẹ em thì mải đi chợ, bố đi làm. Chính chị – khi ấy mới 10 tuổi – đã lao xuống túm tóc em lôi lên, hô hấp nhân tạo cho em. Nếu ngày đó chị cũng lạnh lùng nghĩ ‘con riêng của dì ghẻ’ mà bỏ mặc em, thì làm gì có thằng Hùng ngày hôm nay.
Em chưa bao giờ quên ơn cứu mạng đó, và chưa bao giờ quên chị là chị gái của em. Chỉ là hoàn cảnh xô đẩy, em sợ chị mặc cảm nên không dám vồn vã. Cứu anh xong, chị em mình làm mâm cơm, em sang thăm anh chị nhé.
Em trai của chị – Hùng.”
Tôi đọc xong lá thư, cả người run lên bần bật, nhưng không phải vì lạnh mà vì một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp trái tim băng giá. Tôi ôm chặt chiếc túi và tờ giấy vào ngực, òa khóc nức nở giữa màn mưa trắng xóa. Tiếng khóc vỡ òa cuốn trôi đi mọi tủi hờn, mặc cảm suốt bao năm qua.
Hóa ra, tình thâm không phải là những lời nói chót lưỡi đầu môi. Hóa ra, đằng sau vẻ mặt lạnh lùng của đứa em trai cùng cha khác mẹ ấy là một trái tim nóng hổi và lòng biết ơn sâu sắc mà nó đã giấu kín bấy lâu nay.
Tôi lau nước mắt, đứng dậy, bước nhanh về phía bệnh viện. Mưa đã tạnh, và phía xa, tôi thấy một vệt nắng ấm áp đang hửng lên sau những đám mây đen. Chồng tôi sẽ sống, và tình chị em tôi, từ nay cũng sẽ hồi sinh.

