Tôi sống ở một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi mà cuộc sống trôi qua bình dị, ngày nào cũng giống ngày nào. Chồng tôi, anh Tâm, là một người chăm chỉ, nhưng có cái tật thích đi soi ếch vào ban đêm. Anh bảo rằng ban đêm yên tĩnh, ếch dễ bắt hơn, mà lại kiếm được ít tiền mua gạo, mua mắm cho gia đình. Tôi cũng chẳng cản, vì dù sao anh cũng là trụ cột trong nhà, miễn anh vui là tôi yên lòng.
Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, tôi ở nhà loay hoay dọn dẹp, chờ anh về. Nhưng mãi đến tận tờ mờ sáng, khi gà trong làng bắt đầu gáy, tôi mới nghe tiếng bước chân lẹp kẹp ngoài sân. Tôi vội chạy ra, định hỏi anh sao về muộn thế, thì sững người khi thấy anh dắt theo một cô gái lạ. Cô ta trẻ, chắc chỉ tầm 20 tuổi, khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt to tròn, nhưng dáng vẻ mệt mỏi, ôm cái bụng bầu đã to lắm rồi. Quần áo cô ta lấm lem bùn đất, tóc tai rối bù, nhìn là biết vừa trải qua một chặng đường dài.
“Anh Tâm, chuyện gì thế này?” – Tôi gặng hỏi, giọng run run.
Anh Tâm gãi đầu, ấp úng kể rằng khi đang soi ếch ở bìa rừng, anh nghe tiếng khóc thút thít. Lần theo âm thanh, anh thấy cô gái này ngồi co ro dưới gốc cây, ôm bụng bầu, khóc nức nở. Cô ta nói mình tên là Hạnh, quê ở tận miền Trung, bị người yêu lừa dối, bỏ rơi khi biết cô có thai. Không chịu nổi áp lực từ gia đình và hàng xóm, Hạnh bỏ nhà đi, lang thang khắp nơi, cho đến khi kiệt sức thì gặp anh Tâm. Nghe câu chuyện, anh thương tình, không đành lòng bỏ cô lại giữa rừng, nên dẫn về nhà.
Tôi nhìn Hạnh, lòng vừa thương vừa nghi. Dù sao cô ấy cũng đang mang thai, lại không nơi nương tựa, tôi không忍心 đuổi cô đi. Sau khi bàn bạc với chồng, tôi quyết định cho Hạnh ở lại nhà, ít ra là đến khi cô sinh con xong, rồi tính tiếp. Chồng tôi cũng đồng ý, bảo rằng làm việc thiện sẽ được trời thương.
Hạnh ở lại nhà tôi, tôi chăm sóc cô như em gái. Tôi nấu cháo, hầm canh cho cô tẩm bổ, còn chồng tôi thì đi làm thêm, kiếm tiền lo cho cả nhà. Hạnh ít nói, nhưng tính tình hiền lành, cô hay giúp tôi những việc lặt vặt trong nhà. Nhìn cô ôm bụng bầu, tôi không khỏi nghĩ đến những ngày mình mang thai con trai đầu lòng, lòng lại càng thương cô hơn.
Thời gian trôi qua, cái bụng của Hạnh ngày càng to. Đêm hôm đó, cô trở dạ. Tôi gọi bà mụ trong làng đến đỡ đẻ, còn mình thì chạy qua chạy lại, lo nước nóng, khăn sạch. Sau mấy tiếng vật lộn, Hạnh cũng sinh được một bé trai kháu khỉnh. Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, tôi thở phào nhẹ nhõm, mừng cho Hạnh. Nhưng khi tôi bế đứa bé lên, nhìn rõ khuôn mặt nó, tôi bàng hoàng đến mức suýt làm rơi cả đứa trẻ.
Đứa bé… giống hệt chồng tôi! Đôi mắt, cái mũi, thậm chí cả cái nốt ruồi nhỏ xíu bên khóe miệng – tất cả đều giống anh Tâm như tạc. Tôi quay sang nhìn Hạnh, cô ta cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Chồng tôi đứng đó, mặt tái mét, lắp bắp không thành lời. Tôi cảm thấy trời đất như sụp đổ, chân tay bủn rủn, ngã ngồi xuống ghế.
Tin tức nhanh chóng lan khắp làng. Cả làng xì xào không ngớt, người thì bảo tôi ngu, người thì mắng chồng tôi tệ bạc. Có người còn nói thẳng: “Đi soi ếch gì mà soi được cả một cô gái có bầu, lại còn là con mình nữa chứ!” Tôi đau đớn, nhục nhã, không biết phải đối diện với sự thật này thế nào. Hạnh thì khóc lóc, thú nhận rằng cô và anh Tâm đã quen nhau từ lâu, nhưng anh giấu tôi, bảo rằng chỉ giúp đỡ cô như người qua đường.
Tôi nhìn đứa bé, rồi nhìn chồng, lòng đau như cắt. Tôi đã tin tưởng, đã thương người, vậy mà cuối cùng lại bị chính người đầu ấp tay gối phản bội. Cả làng vẫn bàn tán, còn tôi, tôi không biết phải làm gì với Hạnh, với đứa bé, và với chính cuộc hôn nhân của mình nữa…