Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm ly rượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến rợn người.
Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết dao cứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã ném vỡ chiếc bình cổ, gào lên: “Tôi không phải cái máy đẻ! Sinh con rồi hỏng dáng, xấu xí, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”
Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.
Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.
Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang thoát hiểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền phẫu thuật… Bác sĩ bảo phải mổ gấp…”
Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị ung thư giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để phẫu thuật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.
Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô sợ hãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứu bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Sinh cho tôi một đứa con.
Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22 tuổi, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bản án. Nhưng hình ảnh người cha đang thoi thóp ở quê hiện lên. Lan cắn chặt môi đến bật máu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”
Thủ tục thụ tinh nhân tạo diễn ra nhanh chóng. Lan được đưa đến một căn hộ cao cấp để dưỡng thai, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Minh chu cấp đầy đủ vật chất nhưng hiếm khi xuất hiện. Anh coi đây là một giao dịch: Tiền trao, cháo múc. Bố Lan nhờ số tiền đó mà được phẫu thuật thành công, sức khỏe dần ổn định.
Chín tháng mười ngày trôi qua, ngày Lan chuyển dạ là một đêm mưa tầm tã. Minh đứng ngoài hành lang bệnh viện, lòng nóng như lửa đốt. Tiếng khóc trẻ thơ vang lên xé toạc màn đêm. Y tá bế đứa bé ra, reo lên: – Chúc mừng chủ tịch, là một bé trai! Trộm vía, giống anh như hai giọt nước!
Minh đón lấy đứa bé đỏ hỏn trên tay. Khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt đen láy, cái mũi cao và khuôn miệng giống hệt mình, trái tim sắt đá của anh bỗng tan chảy. Một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức bản năng làm cha mãnh liệt mà anh khao khát bấy lâu. Đó là máu mủ của anh, là người nối dõi của anh.
Theo hợp đồng, ngay khi rời bệnh viện, Lan sẽ nhận nốt số tiền còn lại và ra đi, đứa bé sẽ do Minh nuôi dưỡng. Nhưng nhìn con khóc ngằn ngặt vì khát sữa, lại nhìn Lan nằm trên giường bệnh với ánh mắt đau đáu, tuyệt vọng nhìn con lần cuối, Minh bỗng thấy chạnh lòng.
– Hợp đồng thay đổi. – Minh lạnh lùng nói, nhưng giọng đã bớt phần gay gắt – Cô ở lại thêm 3 tháng nữa. Con tôi cần sữa mẹ để có sức đề kháng tốt nhất. Tôi sẽ trả thêm tiền.
Lan mừng rỡ gật đầu, ôm chặt con vào lòng. Cô biết mình không có quyền làm mẹ đứa trẻ trên giấy tờ, nhưng ít nhất cô được ôm ấp nó thêm một chút thời gian.
Ba tháng ấy là khoảng thời gian kỳ lạ nhất trong cuộc đời Minh. Căn biệt thự lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Mỗi chiều đi làm về, thay vì lao vào phòng làm việc, anh lại đứng lặng lẽ ở cửa phòng, ngắm nhìn Lan ầu ơ ru con ngủ. Cô gái quê mùa ấy khi làm mẹ lại toát lên vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện đến lạ. Anh bắt đầu quen với những bữa cơm nóng hổi cô nấu, những chiếc áo sơ mi được cô là phẳng phiu mùi nắng.
Khoảng cách giữa ông chủ và người đẻ thuê mờ dần. Minh nhận ra mình không chỉ cần đứa con, mà còn bắt đầu tham luyến cảm giác bình yên mà Lan mang lại.
Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi đứa bé vừa tròn 3 tháng, cũng là lúc thời hạn “gia hạn” kết thúc, Lan nhận được tin sét đánh từ quê nhà: Bố cô qua đời. Dù đã phẫu thuật và sống thêm được gần một năm, nhưng căn bệnh quái ác vẫn cướp ông đi.
Lan ngã quỵ. Cô xin phép Minh về quê chịu tang cha. Nhìn bóng lưng nhỏ bé, run rẩy của cô rời khỏi căn biệt thự, Minh cảm thấy lồng ngực mình trống hoác. Đứa bé vắng hơi mẹ khóc, không chịu bú bình. Minh bế con, nhìn quanh căn nhà rộng lớn, bỗng nhận ra sự giàu sang này vô nghĩa biết bao nếu thiếu đi hơi ấm gia đình thực sự.
Ba ngày sau, tại một vùng quê nghèo hẻo lánh.
Đám tang của bố Lan diễn ra trong không khí u buồn, ảm đạm. Lan mặc áo xô trắng, quỳ bên linh cữu, đôi mắt sưng húp vì khóc. Hàng xóm láng giềng xì xào bàn tán về việc cô đi làm xa cả năm trời, giờ về lại mang tiếng “không chồng mà chửa” dù cô chưa bao giờ dám công khai đứa bé.
Bỗng nhiên, một đoàn xe sang trọng màu đen tiến vào con ngõ nhỏ, dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce bóng loáng khiến cả làng sững sờ. Minh bước xuống xe, tay bế đứa bé kháu khỉnh, theo sau là trợ lý mang theo vòng hoa trang trọng.
Anh bước thẳng đến trước bàn thờ, thắp nén nhang cho người đã khuất, rồi quay sang nhìn Lan đang ngơ ngác không tin vào mắt mình. Minh quỳ xuống bên cạnh cô, trước di ảnh của bố cô, giọng trầm ấm nhưng kiên định vang lên giữa đám đông:
– Bố, con xin lỗi vì đã đến muộn. Con là Minh, là chồng của Lan và là cha của cháu ngoại bố đây.
Cả đám tang ồ lên kinh ngạc. Lan run rẩy, nước mắt trào ra: – Anh… sao anh lại đến đây? Hợp đồng của chúng ta…
Minh nắm chặt tay cô: – Chẳng có bản hợp đồng nào cả. Ngay từ khoảnh khắc em sinh con cho anh, chăm sóc cho bố con anh, em đã là một phần của cuộc đời anh rồi. Anh không cần người đẻ thuê, anh cần một người vợ, và con trai anh cần mẹ.
Minh quay sang nhìn Lan, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng của một vị chủ tịch, mà chỉ còn sự chân thành và hối lỗi: – Về nhà với anh nhé? Anh sẽ cưới em đàng hoàng, để em danh chính ngôn thuận làm mẹ của con, làm vợ của anh. Chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dạy con khôn lớn.
Trong tiếng kèn trống tang thương, Lan òa khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc muộn màng. Cô gật đầu, tựa vào vai người đàn ông mà cô ngỡ cả đời mình chỉ là người dưng nước lã.
Giữa nỗi đau mất mát, một mầm sống mới của hạnh phúc và hy vọng lại bắt đầu nảy nở. Một gia đình thật sự đã được hình thành, không phải từ toan tính hay hợp đồng, mà từ tình yêu và sự hy sinh.

