Ngày tôi ly dị chồng – Hùng, khắp làng xóm kháo nhau rằng tôi bị “đá khỏi nhà”.Nhưng chỉ mình tôi biết:Chính em gái ruột của tôi – Thanh – đứng sau tất cả.
Thanh nũng nịu với anh rể, tỉ tê rằng tôi “không biết làm dâu”, “không biết chiều chồng”, “chỉ nghĩ tới tiền”.Lời qua tiếng lại, Hùng dần tin em gái tôi nhiều hơn cả vợ.
Đến ngày ly hôn, anh ta lạnh lùng nói:
“Tài sản nhà này, tôi để lại cho… em vợ quản lý. Em ấy biết điều hơn cô.”
Tôi bước ra khỏi căn nhà từng là của mình với hai bàn tay trắng.
5 NĂM SAU – CUỘC GẶP LẠI BẤT NGỜ
Tôi mở được công ty riêng ở thành phố, cuộc sống khá lên từng ngày.Nhưng Hùng và Thanh biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa từng tồn tại.
Cho đến một chiều mưa, tôi ngang qua khu xóm Chuồng Gà – nơi nghèo nhất thành phố, nơi đến taxi còn ngại chạy vào.
Giữa con hẻm đầy rác và nước mưa xám xịt, tôi thấy hai người bước ra từ căn nhà lụp xụp:
Hùng – gầy rộc, tóc bết, mặt hốc hác.
Thanh – nhợt nhạt, quần áo sờn rách.
Và một bé trai chừng 4 tuổi, xanh xao, bám chặt lấy váy cô ta.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm, đứng chết lặng.
Thanh cũng thấy tôi. Ánh mắt nó sững lại – vừa hốt hoảng vừa cay đắng.
Hùng quay đi như muốn trốn.Nhưng tôi bước đến.
CUỘC ĐỐI MẶT SAU 5 NĂM
“Chị… chị làm gì ở đây?” – Thanh run rẩy.
Tôi cười nhẹ:
“Tao đi từ thiện. Khu này thường có những người…từ giàu sang rơi xuống vì nhân quả.”
Hùng đỏ mặt, kéo tay Thanh bỏ đi. Nhưng tôi nắm cổ tay Thanh, kéo lại gần tai nó.
Nó giật mình, tưởng tôi sẽ chửi rủa.Nhưng không.Tôi thì thầm một câu khiến cả khu hẻm như chết lặng.
SỰ THẬT KINH KHỦNG TÔI THÌ THẦM
“Đứa bé đó…không phải con của Hùng.
Và mày biết cha ruột nó là ai không?
Là bố mày.
Mày ngủ với chính bố ruột để có tiền cho Hùng trả nợ. Tao đã có kết quả xét nghiệm ADN 4 năm nay rồi.”
Thanh đứng chôn chân, toàn thân run lên.Môi nó tím lại.
Hùng quay phắt lại:
“Cô nói gì? Cô điên…!”
Tôi mở điện thoại, đưa ra bản ADN với họ tên đầy đủ.Hùng nhìn vào, tái mét, nước mưa lẫn nước mắt rơi xuống tờ giấy như xóa sạch cuộc đời anh ta.
Thanh òa khóc, quỳ sụp xuống giữa mương nước bẩn:
“Không phải như chị nghĩ… Em… em bị ông ta ép…”
Tôi lùi lại một bước:
“Cấm khóc.5 năm trước, tao cũng quỳ như vậy, nhưng hai người đứng nhìn và cười.Tội nghiệp chưa?Bây giờ đến lượt mày.”
Hàng xóm trong hẻm bắt đầu kéo ra xem.Họ xì xào:
“Hóa ra cái con Thanh từng phá nát gia đình chị gái là vậy à?”
Hùng thì chết đứng.Anh ta nhìn đứa bé – đứa bé mà anh ta tưởng là con mình – rồi quay sang đấm mạnh vào tường đến bật máu.
CÚ TWIST CUỐI CÙNG – TÔI CHƯA BAO GIỜ MUỐN TRẢ THÙ…
Tôi cười khẽ, cúi xuống nhìn Thanh đang sụp đổ:
“Yên tâm. Tao không nói ra đâu.Nhưng tao muốn mày hiểu một điều:
**Tao không trả thù.
Chính cuộc đời đã trả thay tao.**”
Tôi quay đi, để lại hai con người từng đẩy tôi xuống vực sâu —giờ đang lún bùn ở nơi mà chính họ chọn.

