Chiếc xe máy cũ kỹ, với lớp sơn bạc màu và vài vết xước ngang dọc, lặng lẽ đậu cạnh dàn siêu xe bóng lộn, đủ các thương hiệu xa xỉ xếp hàng dài trước cửa nhà hàng năm sao. Nó như một vết sẹo thô kệch trên khuôn mặt hoàn hảo của bức tranh giàu sang, một điểm nhấn lạc lõng và gây khó chịu cho bất kỳ ai vô tình lướt qua. Minh bước vào phòng tiệc, bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm còn vương vấn chút bụi kim loại li ti, mùi dầu máy và sắt thép dường như vẫn còn phảng phất đâu đây. Anh không để tâm đến những ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Vừa thấy anh, tiếng ly tách chạm nhau bỗng im bặt, như thể một công tắc vô hình vừa được gạt xuống. Những câu chuyện rôm rả đột ngột ngừng lại, nhường chỗ cho hàng loạt cái nhìn soi mói, đánh giá, và cả sự khinh miệt không che giấu. Tùng, kẻ đã từng là bạn cùng lớp, giờ đây phô trương vẻ thành đạt của một giám đốc phân phối bất động sản tự mãn, lên tiếng phá vỡ sự im lặng bằng một câu mỉa mai sắc lạnh. “Ô kìa, phục vụ bàn mới hả? Nhầm cửa rồi em ơi, đây là tiệc của các ‘tổng tài’, không phải chỗ phát cơm từ thiện đâu.” Môi hắn nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ ban phát, đôi mắt lấp lánh sự chế giễu.
Minh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, chiếc ghế bọc nhung kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của anh, tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian sang trọng. Anh hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang lúng túng của vài người bạn cũ định kéo anh ra, gương mặt họ biểu lộ sự ngượng ngùng và muốn thoái thác. “Tôi đến đúng hẹn thôi,” Minh đáp lại, giọng điệu bình thản đến lạ thường, như thể những lời của Tùng chỉ là cơn gió thoảng qua. “Quần áo chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Quan trọng là ngồi đây chúng ta còn nhận ra nhau không, hay đã bị lớp vỏ bọc ấy làm cho mờ mắt rồi.”
Lan, cô bạn ngày xưa từng theo đuổi Minh với ánh mắt ngưỡng mộ, nay đã là phu nhân của một đại gia nào đó, khẽ che miệng cười khẩy. Nụ cười ấy không có chút gì là ngượng nghịu, ngược lại, nó đầy vẻ chế nhạo. “Nhận ra chứ! Nhận ra cái mùi dầu máy nồng nặc này này. Minh à, ngày xưa ông học giỏi nhất khóa, tôi cứ ngỡ ông phải làm gì đó ‘sạch sẽ’ hơn là đi cọ sàn hay đứng máy chứ? Thật là… lãng phí cái bằng đại học vàng mã của ông.” Cô nhấn mạnh cụm từ “sạch sẽ” như thể muốn ám chỉ công việc của Minh là một thứ gì đó dơ bẩn, đáng khinh.
Bữa tiệc tiếp tục trong bầu không khí ngột ngạt của sự khoe khoang và những lời nói móc mỉa. Tùng không ngừng rót rượu, đôi khi cố tình làm tràn ra bàn, rồi lại cười hềnh hệch, tỏ vẻ ta đây là người rộng rãi. Miệng hắn liên tục phun ra những lời châm chọc sắc như dao cạo, nhắm thẳng vào Minh. “Minh này, lát nữa hóa đơn này chắc bằng ba tháng lương của ông đấy nhỉ? Cứ ăn tự nhiên đi, tôi bao. Coi như làm từ thiện cho tầng lớp lao động chân tay, bữa tiệc hạng sang như thế này chắc cả đời ông cũng chưa được ngồi lần nào đâu.” Hắn nói, tay phe phẩy ly rượu, đôi mắt lướt qua Minh với vẻ khinh thường rõ rệt.
Những người xung quanh, một vài người tỏ vẻ khó xử, nhưng đa số đều hùa theo những tiếng cười giễu cợt của Tùng và Lan. Họ dường như tìm thấy niềm vui trong việc dìm người khác xuống để nâng mình lên, hoặc đơn giản là muốn làm vừa lòng những kẻ có tiền và quyền lực hơn. Minh vẫn ngồi đó, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt anh sâu thẳm như thể đang ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ, từng nụ cười khinh bỉ.
Cơn giận bắt đầu âm ỉ cháy trong lồng ngực Minh, nhưng anh vẫn kiềm chế, chờ đợi thời điểm thích hợp. Nó bùng nổ khi Tùng cố tình, một cách trắng trợn, làm đổ ly rượu vang đỏ óng ánh lên vai áo công nhân của Minh. Một vết loang lớn màu đỏ sẫm nhanh chóng thấm vào lớp vải xanh, tạo thành một mảng màu tương phản đến chói mắt. “Ấy chết, xin lỗi nhé,” Tùng giả vờ ngạc nhiên, nhưng khóe môi vẫn nhếch lên nụ cười khoái trá. “Cái màu xanh này trông bẩn sẵn rồi nên tôi cứ ngỡ là cái giẻ lau. Để tôi đền cho ông bộ khác… à mà thôi, bộ này ngoài chợ chắc vài chục ngàn, đền phí công tôi rút ví.”
*
Lời nói của Tùng như giọt nước tràn ly, khiến Minh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh đứng bật dậy, chiếc ghế va vào bàn tạo ra tiếng động lớn. Ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua từng gương mặt đang cười cợt, từng ánh mắt hả hê, từng nụ cười mỉa mai. Anh cảm nhận được sự sỉ nhục đang bủa vây mình, nhưng thay vì đáp trả bằng cơn giận dữ thông thường, anh chọn cách đối diện bằng sự điềm tĩnh đến đáng sợ. “Đủ rồi. Các người cười xong chưa?” Giọng nói của anh trầm đục, vang vọng khắp căn phòng, làm tắt đi những tiếng cười và tạo ra một sự im lặng căng thẳng. “Sự giàu sang của các người hóa ra chỉ được xây dựng trên cái nền tảng là sự khinh rẻ người khác sao?”
Minh quay sang Tùng, đôi mắt anh sắc lạnh như dao cạo, xuyên thấu vào vẻ tự mãn của hắn. “Tùng, dự án khu đô thị phía Đông mà ông đang sống chết cầu xin đầu tư ấy, ông có biết ai là người ký duyệt cuối cùng về quy chuẩn kỹ thuật và cung ứng vật tư không?” Câu hỏi của Minh không phải là một câu hỏi đơn thuần, nó là một mũi tên độc tẩm, nhắm thẳng vào điểm yếu của Tùng.
Tùng, dường như không tin vào tai mình, cười sặc sụa, tiếng cười vang vọng khắp phòng như tiếng quạ kêu. “Đừng nói là ông nhé? Một thằng công nhân sửa máy? Đừng diễn hài nữa, Minh. Kịch bản này cũ rích rồi!” Hắn vung tay, tỏ vẻ khinh bỉ, như thể những gì Minh nói chỉ là một trò đùa rẻ tiền. Những người khác cũng nhìn Minh với vẻ mặt nghi ngờ, cho rằng anh đang cố gắng tạo ra một màn kịch lố bịch để lấy lại thể diện.
*
Minh không nói lời nào. Sự im lặng của anh, không kèm theo bất kỳ lời giải thích hay biện hộ nào, lại càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không khí. Anh chậm rãi đưa tay lên túi ngực, tháo chiếc thẻ nhân viên đang lật ngược ra, rồi đặt nhẹ lên bàn. Chiếc thẻ bình thường như bao chiếc thẻ khác, nhưng ngay khi nó được lật xuôi, cả căn phòng như nín thở. Đó không phải là thẻ công nhân thông thường, không phải là thứ để chứng minh anh là một người lao động chân tay như Tùng và Lan đã mỉa mai. Trên đó in rõ dòng chữ: “Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Kỹ sư trưởng.” Dưới tên anh là logo của một tập đoàn cơ khí chính xác hàng đầu, một đế chế đang thâu tóm toàn bộ chuỗi cung ứng vật liệu cốt lõi cho chính dự án khu đô thị phía Đông mà Tùng đang ra sức kêu gọi đầu tư.
Ngay khoảnh khắc chiếc thẻ được đặt xuống, cửa phòng tiệc bỗng mở toang. Một người đàn ông trung niên với vóc dáng uy nghiêm, bộ vest đen lịch lãm, vội vã chạy vào. Đó chính là vị tổng giám đốc của nhà hàng—người mà từ nãy đến giờ Tùng luôn khúm núm chào hỏi, cúi đầu cung kính khi đi ngang qua. Ông ta chạy thẳng đến chỗ Minh, không thèm để ý đến ai khác, cúi đầu một góc gần chín mươi độ, giọng nói đầy cung kính và xen lẫn chút lo lắng. “Thưa Chủ tịch, xe đã chờ sẵn phía dưới. Các đối tác nước ngoài đang đợi ngài ở phòng VIP để ký kết hợp đồng cung ứng 500 triệu đô la. Sao ngài lại ngồi ở đây với… những người này?”
Cả căn phòng rơi vào trạng thái đóng băng. Tiếng ly tách vỡ loảng xoảng từ tay Tùng, mảnh thủy tinh văng tung tóe trên sàn nhà nhưng không ai thèm để ý. Mặt Tùng cắt không còn một giọt máu, đôi mắt hắn trợn trừng, sự tự mãn ban nãy tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là sự hoảng sợ tột độ. Hắn lắp bắp không thành lời, cố gắng nuốt nước bọt nhưng cổ họng khô khốc. Lan thì tái mét, đôi mắt tràn ngập sự hối hận muộn màng, những nụ cười khẩy ban nãy giờ biến thành những giọt nước mắt chực trào. Những người bạn cũ khác, những người đã hùa theo những lời chế giễu, giờ đây cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Minh. Không khí trong phòng đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Minh nhìn thẳng vào mắt Tùng, đôi mắt anh không còn vẻ lạnh lùng hay tức giận, thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, xen lẫn một chút xót xa. Anh mỉm cười, một nụ cười cay đắng, không phải để hả hê, mà để phơi bày sự thật trần trụi. “Tôi mặc bộ đồ này vì tôi vừa trực tiếp kiểm tra dây chuyền sản xuất mới cho kịp tiến độ dự án. Tôi trân trọng mồ hôi của mình, thứ mà các ông coi là sự bẩn thỉu, là dấu hiệu của sự thấp kém. Tôi không ngại bẩn tay, vì tôi biết giá trị của lao động. Tùng này, hợp đồng mà ông đang đợi… tôi nghĩ tôi cần xem xét lại đạo đức của đối tác trước khi ký.”
Những lời nói của Minh không cần to tát, không cần đao to búa lớn, nhưng nó vang vọng trong tâm trí mỗi người như một bản án. Tùng, người đã từng coi thường anh, giờ đây không dám đối diện. Hắn hiểu rằng, một câu nói của Minh có thể hủy hoại toàn bộ sự nghiệp mà hắn đã gầy dựng bấy lâu. Lan thì ôm mặt khóc nức nở, tiếc nuối cho những cơ hội đã mất, cho những lời lẽ đã nói ra mà không thể rút lại. Sự hối hận gặm nhấm họ, đau đớn hơn bất kỳ hình phạt nào.
Minh quay lưng bước đi, không một lời từ biệt, để lại sau lưng một đống đổ nát của những cái tôi kiêu ngạo, của những định kiến sai lầm. Anh bước đi vững vàng, không hề ngoảnh lại, để lại phía sau một khung cảnh hỗn độn của sự hổ thẹn và tuyệt vọng. Tuy nhiên, khi ra đến cửa, anh dừng lại. Anh không chọn cách triệt buộc đường sống của họ, không chọn cách trả thù bằng sự tàn nhẫn mà họ đã dành cho anh.
Một tin nhắn được gửi vào nhóm lớp, không phải từ Minh mà là từ số điện thoại của trợ lý anh, đảm bảo rằng tất cả mọi người trong phòng đều nhận được. Nội dung tin nhắn ngắn gọn, nhưng sức nặng của nó thì không hề nhỏ: “Tôi không hủy hợp đồng vì tư thù cá nhân, tôi làm vì công việc. Nhưng tiền bạc có thể mua được vị thế, chứ không mua được nhân cách. Bữa tiệc này tôi đã thanh toán toàn bộ. Hy vọng lần sau gặp lại, chúng ta có thể nói chuyện bằng con người, chứ không phải bằng nhãn hiệu quần áo.”
Sự bao dung của Minh, một sự bao dung đến tột cùng, khiến những người trong phòng cảm thấy nhục nhã hơn cả một cái tát. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho một sự trả đũa tàn khốc, nhưng điều họ nhận được lại là sự tha thứ, một sự tha thứ khiến họ nhận ra lỗi lầm của mình rõ ràng hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, người đàn ông trong bộ đồ công nhân kia mới là kẻ giàu có nhất—người sở hữu cả quyền lực, tài năng lẫn sự tử tế mà họ đã đánh mất từ lâu, bị che mờ bởi ánh hào quang giả tạo của vật chất.
Minh bước lên chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn, lòng anh thanh thản đến lạ. Anh khép lại một chương cũ của những tình bạn giả tạo, của những mối quan hệ hời hợt, để hướng tới những giá trị thực chất hơn trong cuộc sống. Anh biết rằng, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng anh sẽ luôn giữ vững cốt cách và đạo đức của mình, bởi vì đó mới là tài sản quý giá nhất mà không tiền bạc nào có thể mua được.
Chiếc xe lăn bánh, đưa anh đi xa khỏi những ánh mắt hối hận và những khuôn mặt tái mét. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, như một bức tranh rực rỡ và đầy hứa hẹn. Anh không hối tiếc về quá khứ, không tức giận về những gì đã xảy ra. Anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Từ nay, anh sẽ sống trọn vẹn hơn, với những người thực sự trân trọng anh, trân trọng giá trị của lao động và nhân cách, chứ không phải vẻ hào nhoáng bên ngoài. Đó là một khởi đầu mới, một khởi đầu của sự trưởng thành và bình yên trong tâm hồn.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

