Gia đình tôi, về mặt ngoài, luôn là hình mẫu lý tưởng: hai vợ chồng thành đạt, hai đứa con xinh xắn một trai một gái. Tôi và Nam (chồng tôi) đều có công việc kinh doanh riêng, thu nhập tốt, đời sống vật chất dư dả. Tôi luôn cố gắng vun vén, giữ gìn mái ấm nhỏ này như một báu vật. Mọi thứ sụp đổ vào một buổi chiều định mệnh.
Dạo gần đây, tôi bận rộn với dự án kinh doanh mới và lo tìm trường cho con gái lớn vào lớp một. Tôi ít ghé qua công ty của Nam. Hôm đó, mọi việc tạm ổn, tôi định gọi rủ anh đi ăn tối lãng mạn. Nhưng điện thoại của Nam tắt nguồn. Điều này rất lạ, vì dù bận họp, anh luôn nhắn tin báo trước. Sự im lặng bất thường đó khiến tôi thấy bất an, như có một tảng băng chìm đang ẩn mình dưới mặt biển yên tĩnh.
Tôi quyết định tự lái xe đến công ty anh. Lúc tôi sang, cô kế toán tên Hằng đang nhăn nhó với sổ sách. Tình cờ liếc mắt qua màn hình máy tính, tôi thấy những khoản chi lớn, bất thường gần đây, tất cả đều ghi chung chung: “Chi phí phát sinh” hoặc “Quà tặng đối tác”. Cô Hằng nhận ra không thể giấu nổi, đành lắp bắp khai ra: “Sếp Nam dạo này… hay chi tiền như thế. Em không dám hỏi rõ ạ.”
Lửa giận cuộn trào trong lòng, nhưng tôi cố nén lại. Tôi biết, đánh rắn phải đánh vào đầu. Tôi dặn cô Hằng giữ bí mật tuyệt đối chuyện tôi ghé qua, sau đó âm thầm thuê một thám tử tư. Năm ngày chờ đợi kết quả điều tra là năm ngày tôi sống trong địa ngục. Tôi vẫn cười nói với chồng, chăm sóc con, lo việc nhà, nhưng bên trong, lòng tôi như có lửa đốt. Nhiều đêm, tôi nhìn gương mặt chồng say ngủ, tự hỏi: Nếu anh phản bội, tôi có đủ can đảm ly hôn không? Nhưng khi thấy con gái ôm mẹ thủ thỉ, con trai bi bô tập nói, tôi lại gạt phăng ý định đó. Tôi phải giữ lại gia đình này cho con. Tôi phải kiên cường!
Kết quả điều tra cuối cùng cũng đến, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Nam không chỉ ngoại tình, anh ta còn chi hẳn 20 tỷ đồng để mua một căn chung cư cao cấp ở khu đô thị mới cho nhân tình – một cô gái tên My, trẻ hơn tôi gần chục tuổi. Những bức ảnh đi kèm là bằng chứng không thể chối cãi: những cái ôm vụng trộm, những buổi du lịch sang trọng.
Tôi không làm ầm ĩ. Tôi chuẩn bị một bộ ảnh đẹp nhất, những tấm ảnh rõ ràng nhất về “tổ ấm” mới của chồng và nhân tình. Đêm đó, khi Nam về nhà, tôi bình thản đặt xấp ảnh lên bàn. Nam, từ vẻ mặt mệt mỏi chuyển sang hoảng hốt tột độ. Anh ta lắp bắp, định quỳ xuống van xin. Nhưng tôi đã cắt ngang: “Anh không cần giải thích. Anh dọn đồ đi. Qua ở với cô ấy đi. Em cần thời gian để suy nghĩ.”
Giọng tôi lạnh lùng, không chút gào thét hay nước mắt. Sự bình thản đến đáng sợ của tôi khiến Nam không dám làm lớn chuyện. Anh ta biết, một khi tôi đã im lặng, mọi chuyện còn tồi tệ hơn cả giông bão. Không thể lay chuyển, Nam đành thu dọn đồ đạc cá nhân, rời khỏi căn nhà. Tôi cho mình năm ngày để củng cố kế hoạch. Năm ngày đó, tôi vẫn đi làm, vẫn đưa đón con, vẫn nấu những bữa cơm ngon, nhưng đầu óc tôi là một cỗ máy chiến lược đang vận hành hết công suất.
Đến ngày thứ năm, tôi gọi cho Nam. “Ngày mai, tôi sẽ đến gặp anh và cô ta. Ba mặt một lời giải quyết.” Nam sợ hãi: “Em hứa không làm loạn, không làm ai mất mặt chứ?” Tôi mỉm cười qua điện thoại, một nụ cười mà anh không thể nhìn thấy: “Tôi hứa. Anh và cô ta cứ chuẩn bị đi.”. Sáng hôm sau, tôi mặc một chiếc váy thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi không đi một mình. Tôi dẫn theo hai “nhân vật đặc biệt”: bé Bi (7 tuổi) và cu Tít (4 tuổi).
Khi cánh cửa căn hộ sang trọng mở ra, cả Nam và ả nhân tình (My) đều xanh mặt, tái mét. Họ rõ ràng đã chuẩn bị cho một cuộc cãi vã kinh thiên động địa, chứ không phải cảnh tượng này. Tôi hoàn toàn bình thản. Tôi cúi xuống, nắm tay hai con, giọng nói nhẹ nhàng như đang đi thăm bạn bè: “Các con, vào đi. Đây là căn nhà mới bố vừa mua cho mình đó. Các con cứ đi lòng vòng chơi thoải mái đi nhé!”
Hai đứa trẻ ngơ ngác, nhưng lập tức bị thu hút bởi nội thất mới toanh, lạ mắt. Cu Tít, đứa con út ngây thơ, chạy đến bên chiếc TV lớn: “Thế mình ở đây hả mẹ? Cô này có phải người giúp việc của mình không mẹ?”. Câu hỏi ngây thơ đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim cả Nam và My. My cứng họng, mặt không còn giọt máu. Nam vội vàng kéo tôi vào phòng bếp, nơi khuất tầm mắt của các con.
“Em đang làm cái quái gì vậy? Mang các con đi ngay! Anh xin em!” Giọng anh ta run rẩy, đầy sự tuyệt vọng và hổ thẹn. Đó là lúc tôi biết, đòn đánh đã trúng đích. Người đàn ông này có thể trăng hoa, nhưng anh ta sợ hãi việc con cái xem thường mình. Anh ta sợ mất đi hình tượng người cha hoàn hảo trong mắt chúng. “Anh biết không, hai đứa trẻ này xứng đáng có một nơi ở tốt hơn. Căn nhà này, vị trí này, quá tuyệt vời,” tôi nhẹ nhàng nói, “Anh biết ý tôi là gì rồi đấy.” Nam hiểu. Anh ta hiểu rằng tôi không đòi ly hôn ngay, mà đang đòi một sự đền bù, một lời cam kết.
“Anh hứa sẽ chấm dứt ngay lập tức. Anh sẽ về nhà, không bao giờ gặp lại cô ta nữa. Xin em, đừng để các con biết chuyện này,” Nam van nài. Tôi bình thản gật đầu: “Được. Tôi đồng ý. Nhưng căn nhà này, tôi phải đứng tên. Anh làm giấy tờ chuyển nhượng trong vòng 24 giờ. Đó là điều kiện đầu tiên để tôi suy nghĩ về việc tha thứ.” Nam không còn đường lùi. Với ánh mắt đau khổ, anh ta gật đầu khó khăn.
My không dễ dàng chấp nhận việc mất căn nhà 10 tỷ. Cô ta nhất quyết không chịu rời đi. Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Sau khi có giấy tờ nhà trong tay, tôi đưa ra những bằng chứng về việc cô ta đã sử dụng tiền công quỹ của công ty Nam cho mục đích cá nhân, những bằng chứng mà tôi đã thu thập được từ cô kế toán Hằng. Dù cô ta có quậy phá thế nào, tôi cũng có đủ biện pháp mạnh để buộc cô ta phải cuốn gói.
Vài ngày sau, tôi và hai con dọn vào căn nhà mới, hợp pháp dưới tên tôi. Nam, với sự hối lỗi chất chồng, đã quay về nhà (cũ) và làm mọi cách để hàn gắn. Tôi đã giành lại căn nhà, giành lại sự kiểm soát. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi dễ dàng tha thứ cho kẻ phản bội. Cái kết đau đớn hơn nhiều đang đợi chồng tôi.

