Trong ánh đèn chùm lộng lẫy của buổi tiệc doanh nhân tại khách sạn 5 sao bậc nhất Sài Gòn, Hoàng Hùng đứng lẻ loi cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người tấp nập. Ở tuổi 45, Hùng có tất cả những gì một người đàn ông khao khát: khối tài sản nghìn tỷ, biệt thự, siêu xe. Nhưng trớ trêu thay, thứ anh ta thiếu nhất lại là thứ tiền không thể mua được: một gia đình.
15 năm trước, Hùng là một gã đàn ông tàn nhẫn và toan tính. Khi ấy, sự nghiệp mới phất lên, Hùng khao khát có người nối dõi tông đường. Nhưng Lan Chi – người vợ tào khang đã cùng anh ăn mắm mút dòi từ thủa hàn vi – lại mãi chẳng thấy tin vui. Áp lực từ gia đình và sự ích kỷ bản thân khiến Hùng thay lòng đổi dạ.
Anh ta cặp kè với Ngọc – một cô nàng hotgirl nóng bỏng, trẻ trung. Ngọc rót vào tai Hùng những lời mật ngọt về một tương lai “con đàn cháu đống”. Và rồi, trong một chiều mưa tầm tã, Hùng ném tờ đơn ly hôn vào mặt Lan Chi cùng lời tuyên bố lạnh lùng: “Cô không biết đẻ thì để tôi đi tìm người khác. Tôi không thể để dòng họ này tuyệt tự được”. Anh ta đuổi cô ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, mặc kệ đôi mắt sưng húp vì khóc của vợ.
Nào ngờ, quả báo đến sớm hơn anh tưởng. Ngọc – cô bồ nhí xinh đẹp – không những chẳng sinh cho anh mụn con nào mà còn là một cái “máy bào” chính hiệu. Cô ta nướng tiền của Hùng vào những cuộc chơi thâu đêm, những chuyến du lịch xa xỉ và rồi cắm sừng anh để chạy theo một gã trai trẻ hơn. Khi Hùng nhận ra mình bị lừa cả tình lẫn tiền thì đã quá muộn. Anh trở lại cuộc sống độc thân, giàu có nhưng cô độc đến rợn người.
— “Xin mời nữ doanh nhân tiêu biểu của năm, bà Nguyễn Lan Chi, Tổng giám đốc tập đoàn LC Group lên phát biểu.”
Tiếng MC vang lên kéo Hùng về thực tại. Cái tên “Lan Chi” khiến tim anh ta hẫng đi một nhịp. Trên sân khấu, một người phụ nữ bước ra, sang trọng, quý phái trong bộ đầm dạ hội màu đen tuyền. Khuôn mặt ấy, dù đã điểm chút dấu vết thời gian, vẫn toát lên vẻ đẹp mặn mà, sắc sảo và đầy quyền lực.
Đó chính là Lan Chi – người vợ anh đã ruồng bỏ năm nào. Hùng chết lặng. Cô ấy không còn là người đàn bà lam lũ, nhẫn nhịn ngày xưa nữa. Cô ấy rực rỡ như một con phượng hoàng tái sinh từ tro tàn. Nhưng điều khiến Hùng kinh hoàng hơn cả không phải là sự thành công của vợ cũ.
Từ cánh gà, hai cậu thiếu niên trạc 14, 15 tuổi, mặc vest lịch lãm bước ra, cầm hoa tặng mẹ. Khoảnh khắc hai đứa trẻ quay mặt xuống khán đài cười tươi, ly rượu trên tay Hùng rơi xuống sàn vỡ tan tành. Hai đứa trẻ đó… giống Hùng như hai giọt nước. Từ đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng tắp cho đến cái cách nhếch mép cười ngạo nghễ. Không cần xét nghiệm ADN, bất cứ ai nhìn vào cũng biết đó là con của anh.
Hùng lao về phía sân khấu như một kẻ điên, gạt bỏ mọi ánh nhìn kỳ thị. Khi buổi lễ kết thúc, anh chặn Lan Chi lại ở sảnh chờ. — “Lan Chi!” – Giọng Hùng run rẩy. Lan Chi quay lại, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng. Cô nhìn anh như nhìn một người xa lạ. Hai cậu con trai sinh đôi đứng chắn trước mặt mẹ, nhìn Hùng với vẻ đề phòng.
— “Ông là ai?” – Một trong hai đứa trẻ lên tiếng. Giọng nói của nó cũng trầm ấm y hệt Hùng ngày xưa. — “Minh, Khang, hai con ra xe trước đợi mẹ. Mẹ cần nói chuyện với người này một chút.” – Lan Chi nhẹ nhàng bảo con.
Khi hai đứa trẻ đi khuất, Hùng không kìm được nữa, lao đến nắm lấy tay vợ cũ: — “Chi… hai đứa trẻ đó… là con anh đúng không? Chúng giống anh y đúc. Em giấu anh suốt 15 năm qua sao?” Lan Chi gạt tay Hùng ra, phủi nhẹ chỗ áo vest anh vừa chạm vào như phủi bụi bẩn: — “Giấu? Anh nghĩ anh xứng đáng để tôi phải giấu giếm sao, Hoàng Hùng?”
— “Tại sao? Tại sao em không nói cho anh biết?” – Hùng gào lên, nước mắt bắt đầu ứa ra. – “Hồi đó… anh tưởng em vô sinh…”. Lan Chi cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng: — “Vô sinh? Ngày anh ném tờ đơn ly hôn và đuổi tôi ra khỏi nhà giữa trời mưa bão để rước con hồ ly tinh kia về, tôi đã mang thai được 8 tuần. Là thai đôi. Tôi đã định nói với anh, tôi đã quỳ xuống chân anh xin anh đừng bỏ rơi mẹ con tôi. Nhưng anh có nghe không? Anh bảo tôi là đồ ăn bám, là loại đàn bà không biết đẻ trứng.”
Từng lời của Lan Chi như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hùng. Anh nhớ lại buổi chiều mưa ấy. Đúng là cô đã khóc lóc van xin, cô đã định nói gì đó nhưng anh đã gạt phắt đi, lạnh lùng đóng sầm cửa lại.
Hóa ra, anh đã tự tay vứt bỏ máu mủ của mình. Anh đã đuổi vợ con mình ra đường để cung phụng cho một kẻ đào mỏ vô sinh.
— “Anh sai rồi… Anh thực sự sai rồi Chi ơi…” – Hùng quỳ sụp xuống ngay giữa sảnh khách sạn hào nhoáng. Vị tỷ phú ngạo nghễ giờ đây chỉ là một gã đàn ông thảm hại. – “Anh xin em. Hãy cho anh nhận lại con. Anh có tiền, anh có rất nhiều tiền. Anh sẽ bù đắp cho ba mẹ con. Anh sẽ cho chúng học trường tốt nhất, thừa kế toàn bộ gia sản của anh…”
Lan Chi nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Không còn hận thù, trong mắt cô chỉ còn sự thương hại.
— “Anh đứng dậy đi. Đừng làm bẩn sảnh khách sạn của đối tác tôi.”
Cô chỉnh lại chiếc xắc tay hàng hiệu, lạnh lùng nói tiếp: — “Anh nghĩ tiền của anh to lắm sao? Hai đứa con tôi học trường quốc tế từ nhỏ, sống trong biệt thự, được giáo dục đàng hoàng bằng chính tiền tôi kiếm ra. Chúng nó ngoan ngoãn, giỏi giang và hiếu thảo. Chúng nó chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì, kể cả tình thương, vì tôi đã dành cho chúng gấp đôi phần của người cha.”
— “Nhưng dòng máu… anh là bố ruột của chúng…” – Hùng lắp bắp, cố vớt vát tia hy vọng cuối cùng.
Lan Chi quay lưng bước đi, bỏ lại một câu nói sắc lẹm, chấm dứt mọi ảo vọng của gã chồng bội bạc:
— “Đừng mơ tưởng nữa. Trong giấy khai sinh và cả trong tâm trí của hai đứa trẻ, bố của chúng đã chết từ 15 năm trước rồi. Người đàn ông đứng đây chỉ là một người dưng qua đường thôi.”
Lan Chi bước thẳng ra chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn. Hai cậu con trai vẫy tay gọi mẹ, nụ cười rạng rỡ. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại Hùng đứng chôn chân giữa sảnh, xung quanh là ánh đèn hào nhoáng nhưng lạnh lẽo.
Hùng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính: già nua, cô độc và thảm hại. Anh có hàng nghìn tỷ trong tay, nhưng phần đời còn lại, anh sẽ phải sống trong sự dằn vặt của một kẻ đã tự tay bóp nát hạnh phúc của chính mình. Sự hối hận muộn màng này, cái giá phải trả là quá đắt.

