Tin nhanh https://youth-channel.com/ giải trí, xã hội, làm đẹp Tue, 17 Feb 2026 02:01:41 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.8.3 Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết https://youth-channel.com/truoc-khi-ket-hon-phai-chua-cho-minh-mot-duong-lui-nghe-loi-ong-toi-dem-3-ty-tien-hoi-mon-va-can-nha-di-cong-chung-chong-toi-hoan-toan-khong-he-hay-biet.html Mon, 16 Feb 2026 17:44:11 +0000 https://youth-channel.com/?p=152716 Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng…. Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi.

Bài viết Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết:

“Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”

Tôi đã nghe lời. Tôi đem toàn bộ 3 tỷ tiền hồi môn mà ba mẹ cho, cùng căn nhà nhỏ ông bà ngoại để lại, đi công chứng đứng tên riêng. Giấy tờ cất kỹ trong két sắt, chồng tôi hoàn toàn không biết. Tôi làm điều đó không phải vì không tin anh, mà vì tin lời ba: “Giữ cho mình quyền tự chủ không có nghĩa con không yêu.”
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.

Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.

Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.

“Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”

Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.

Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:

“Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”

Tôi giật mình:

“Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”

Anh chỉ cười:

“Anh biết nơi cần lấy.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.

Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.

Làm sao anh biết được mã truy cập?

Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?

Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?

Ngón tay anh chạm vào màn hình.

Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
Anh chết sững.

Tôi cũng chết sững.

“Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.

Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.

Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào…

…Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh đến lạ.

“Không phải em khóa, mà là… anh không có quyền,” tôi nói chậm rãi.

Anh nhìn tôi, mắt mở to, như thể lần đầu tiên nhìn thấy người vợ chung gối hơn hai năm nay.

“Tiền đó… không phải tiền chung?” – giọng anh khàn đi.

Tôi gật đầu.
“Là hồi môn ba mẹ cho em trước hôn nhân. Căn nhà cũng vậy. Tất cả đều đứng tên riêng em. Pháp luật ghi rõ.”

Không khí trong phòng đặc quánh.
Điện thoại trên tay anh trượt xuống ghế sofa, phát ra tiếng cạch khô khốc.

“Nhưng… vợ chồng mà,” anh cố vớt vát, “giúp em gái anh một chút thì có sao…”

Tôi nhìn anh rất lâu. Không giận dữ. Không gào khóc. Chỉ thấy một nỗi buồn lạnh lẽo lan dần.

“Anh giúp em gái anh bằng tiền của anh thì không sao. Nhưng anh lấy tiền của em, lại không hỏi một câu… thì đó không còn là giúp, mà là coi đó là điều hiển nhiên.”

Anh im lặng.
Sự im lặng nặng nề đến mức tôi nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.

Tôi đứng dậy, mở két sắt, lấy ra tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu.
Những tờ giấy công chứng trắng đen nằm gọn trong tay tôi – bình thản như thể chưa từng đợi khoảnh khắc này.

“Em không định đưa ra hôm nay,” tôi nói, “nhưng có lẽ đến lúc anh nên biết.”

Anh cầm lấy, đọc từng dòng.
Mặt anh tái dần.

“Vậy… từ đầu đến giờ… anh chưa từng chạm được vào thứ gì của em?”

Tôi mỉm cười. Một nụ cười buồn.

“Không. Nhưng anh vừa chạm vào ranh giới cuối cùng.”

Tối đó, em chồng không có tiền đặt cọc.
Còn chồng tôi lần đầu tiên hiểu ra một điều:
Lấy được lòng tin của vợ không đồng nghĩa với việc sở hữu mọi thứ của cô ấy.

Một tuần sau, tôi chuyển ra khỏi nhà, mang theo đúng những gì thuộc về mình.
Không ầm ĩ. Không tranh chấp. Không nước mắt.

Bố gọi điện, chỉ nói một câu:
“Ba mừng vì con đã không phải đánh đổi cả đời mình để học bài học đó.”

Tôi nhìn lại căn nhà lần cuối, lòng nhẹ đến lạ.

Hóa ra, đường lui mà ba nói…
không phải để bỏ chạy.

Mà là để đứng thẳng, bước đi, và không bao giờ phải van xin ai cho mình quyền được tôn trọng.

Bài viết Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Bí mật sau khe cửa https://youth-channel.com/bi-mat-sau-khe-cua.html Mon, 16 Feb 2026 17:35:49 +0000 https://youth-channel.com/?p=152703 Tôi tên là Hà. Hai năm về nhà chồng, tôi luôn tự hào vì có một người bố chồng mẫu mực, hết lòng vì con cháu. Mẹ chồng mất sớm, ông ở vậy, dành hết tâm sức nuôi dạy hai anh em chồng tôi thành đạt. Vợ chồng tôi kính trọng, thương yêu ông vô cùng. Nhiều lần chúng tôi khuyên ông nên tìm người bầu bạn, nhưng ông chỉ cười hiền: “Bố già rồi, không muốn làm khổ ai. Có các con, các cháu là đủ.” Cuộc sống gia đình tôi êm đềm trôi qua cho đến khi tôi

Bài viết Bí mật sau khe cửa đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Tôi tên là Hà. Hai năm về nhà chồng, tôi luôn tự hào vì có một người bố chồng mẫu mực, hết lòng vì con cháu. Mẹ chồng mất sớm, ông ở vậy, dành hết tâm sức nuôi dạy hai anh em chồng tôi thành đạt. Vợ chồng tôi kính trọng, thương yêu ông vô cùng. Nhiều lần chúng tôi khuyên ông nên tìm người bầu bạn, nhưng ông chỉ cười hiền: “Bố già rồi, không muốn làm khổ ai. Có các con, các cháu là đủ.”

Cuộc sống gia đình tôi êm đềm trôi qua cho đến khi tôi sinh bé Bi – con đầu lòng của vợ chồng tôi. Mọi thứ đảo lộn. Là lần đầu làm mẹ, tôi và chồng luống cuống như gà mắc tóc. Bố mẹ tôi ở xa, vợ chồng anh trai lại bận chăm hai đứa nhỏ. Mấy tuần đầu, chúng tôi thay nhau thức trắng, vật vã với việc chăm sóc con.

Nhận thấy không thể để chồng gánh vác mọi việc nhà thêm nữa, chúng tôi quyết định thuê người giúp việc. Trung tâm giới thiệu cô Mai, ngoài 30 tuổi, khéo léo và nhanh nhẹn. Tôi giao cho Mai lo chuyện cơm nước, dọn dẹp, và tiện thể nhờ cô ấy để mắt, hỗ trợ bố chồng tôi khi cần, vì từ ngày có con, thời gian dành cho ông của hai vợ chồng tôi gần như bằng không. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu tôi không bắt đầu nhận ra những điều bất thường.

Một đêm, sau khi dỗ con ngủ say, tôi khát nước nên xuống bếp. Khi vừa bước đến cầu thang, tầm mắt tôi vô tình quét xuống tầng dưới. Qua hành lang tối mờ, tôi thấy rõ bóng dáng cô Mai lén lút đi vào căn phòng cuối hành lang – phòng của bố chồng tôi. “Chắc cô ấy vào hỏi ông cần gì thôi,” tôi tự trấn an.

Nhưng sau đó tôi lên phòng, uống hết ly nước, kiểm tra tin nhắn với chồng, rồi nằm xuống một lúc lâu… vẫn không thấy bóng cô giúp việc đi ra. Sự việc đó cứ lặp lại. Lần thứ hai, thứ ba, thậm chí là thứ tư. Thường là vào tầm khuya, sau khi mọi người đã đi ngủ, cô Mai lại nhẹ nhàng xuất hiện rồi biến mất vào phòng bố chồng. Cảm giác nghi ngờ, xen lẫn sự khó chịu và một chút giận dữ bắt đầu nảy sinh trong tôi. Có phải cô giúp việc và bố chồng tôi có gì mờ ám rồi không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong đầu tôi.

Tôi đã kể cho chồng nghe, nhưng anh gạt đi: “Em mới sinh nên hay nghĩ linh tinh đấy. Bố là người thế nào em không biết sao? Cô Mai nhìn cũng hiền lành, làm gì có chuyện đó. Chắc chỉ là ông nhờ vả chuyện gì thôi.” Dù chồng tôi nói vậy, nhưng tôi không thể trấn an nổi sự tò mò và cảm giác bị phản bội niềm tin. Tôi vốn rất thương bố, nhưng nếu chuyện này là thật, nó sẽ gây ra một cú sốc lớn cho cả gia đình. Liệu tôi có nên nói chuyện thẳng thắn với ông không? Hay nên im lặng theo dõi?

Đêm hôm đó, tôi quyết định phải tìm ra sự thật. Khoảng 10 giờ đêm, khi tiếng con đã đều đặn và chồng tôi đã ngủ thiếp đi vì mệt, tôi nghe tiếng bước chân khẽ khàng quen thuộc từ phòng người giúp việc. Lần này, tôi không xuống bếp nữa. Tôi rón rén đi theo, nấp sau bức tường gần phòng bố chồng. Cô Mai nhẹ nhàng khép cửa, nhưng không đóng chặt, chỉ để một khe cửa hẹp. Tim tôi đập thình thịch. Tôi áp sát mắt vào khe hở đó, hít thở dồn dập, chuẩn bị tinh thần cho một “cảnh tượng khó tin” mà tôi đã mường tượng trong đầu bấy lâu nay.

Qua khe cửa, tôi ‘chết sững’. Bố chồng tôi nằm nghiêng trên giường, lưng trần lộ ra. Cô Mai đang cẩn thận xoa bóp, day huyệt mạnh mẽ vào vùng thắt lưng của ông. Dầu nóng thoang thoảng bay ra. Khuôn mặt bố chồng tôi nhăn nhó vì đau, nhưng cố chịu đựng, thỉnh thoảng lại thở hắt ra một tiếng.

Tôi thấy cô Mai vừa xoa vừa thủ thỉ: “Ông cố chịu nha, mai lại đỡ hơn thôi. Ông đừng nói với cô cậu nha, để cô cậu lo chăm cháu.” Tôi sững sờ, bất ngờ đến mức đánh rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Tiếng động “RẦM” tuy nhỏ nhưng đủ khiến cả hai người trong phòng giật mình quay lại nhìn. Ánh mắt họ đều chứa đựng sự lúng túng, bối rối tột độ.

Bố chồng tôi cố ngồi dậy, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng và áy náy. Tôi ngại ngùng không kém. Tôi vội vã nói: “Con… con xuống uống nước nên đi ngang qua.” Rồi tôi đứng nép sang một bên, chờ cô Mai ra ngoài. Khi cánh cửa phòng đóng lại, cô Mai đi đến chỗ tôi, vẻ mặt trầm buồn. Tôi chưa kịp mở lời, cô ấy đã nói trước:

“Tôi xin lỗi cô, chuyện này là do tôi tự ý làm theo lời ông. Ông cụ bị đau lưng cả tuần nay rồi, cứ âm ỉ không dứt. Nhưng ông kiên quyết không cho tôi nói với cô cậu. Ông sợ cô cậu đang chăm con nhỏ, lại phải lo thêm chuyện của ông. Ông còn tự trách mình già cả, dễ bệnh tật, không giúp được gì cho con cháu, chỉ làm thêm gánh nặng.”

Tôi nghe đến đây thì sững người, nước mắt bỗng dưng trào ra. Tôi cảm thấy một sự xót xa và ân hận khủng khiếp. Cái “cảnh tượng khó tin” mà tôi rình rập, ngờ vực bấy lâu không phải là cảnh ngoại tình mờ ám, mà là cảnh một người cha già vì sợ làm phiền con cái mà chịu đựng cơn đau một mình trong bóng tối. Sự hiểu lầm tai hại của tôi đã biến thành một cú tát vào lương tâm.

Ngay sáng hôm sau, tôi và chồng lập tức đưa bố chồng đi khám. Bác sĩ xác nhận ông bị thoái hóa cột sống do tuổi tác và lao động vất vả ngày xưa. Trên đường về, cả tôi và chồng đều tự trách mình không thôi. Chúng tôi đã quá tập trung vào đứa con mới sinh mà quên mất người cha già đang sống ngay dưới mái nhà mình. Chúng tôi đã vô tâm đến mức nào để ông phải lén lút nhờ người giúp việc đấm lưng, chỉ vì sợ phiền?

Bây giờ, tôi biết mình phải làm gì đó. Tôi có nên tìm một người chăm sóc riêng có chuyên môn cho bố trong thời gian này không? Nhưng tôi chỉ sợ tính ông lại tự ái, kiên quyết từ chối. Tôi phải làm sao để vừa chăm sóc bố chu đáo, lại vừa không làm ông cảm thấy mình là gánh nặng, thưa bạn?

Bài viết Bí mật sau khe cửa đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Giá vàng hôm nay 16/2: Vàng trong nước ổn định nhưng vẫn ở mức cao https://youth-channel.com/gia-vang-hom-nay-16-2-vang-trong-nuoc-on-dinh-nhung-van-o-muc-cao.html Mon, 16 Feb 2026 03:27:49 +0000 https://youth-channel.com/?p=154823 Giá vàng hôm nay, ngày 16/2, giá vàng SJC niêm yết ở mức 178-181 triệu đồng/lượng mua vào và bán ra. So với phiên liền trước, giá vàng ổn định ở cả chiều mua vào và bán ra. Ngày 16 tháng 2 năm 2026, báo VOV đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá vàng hôm nay 16/2: Vàng trong nước ổn định nhưng vẫn ở mức cao”. Nội dung như sau: Giá vàng hôm nay 16/2, đóng phiên giao dịch ngày cuối ngày 15/2, Công ty VBĐQ Sài Gòn SJC niêm yết giá vàng mua vào ở mức 178

Bài viết Giá vàng hôm nay 16/2: Vàng trong nước ổn định nhưng vẫn ở mức cao đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Giá vàng hôm nay, ngày 16/2, giá vàng SJC niêm yết ở mức 178-181 triệu đồng/lượng mua vào và bán ra. So với phiên liền trước, giá vàng ổn định ở cả chiều mua vào và bán ra.

Ngày 16 tháng 2 năm 2026, báo VOV đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá vàng hôm nay 16/2: Vàng trong nước ổn định nhưng vẫn ở mức cao”. Nội dung như sau:

Giá vàng hôm nay 16/2, đóng phiên giao dịch ngày cuối ngày 15/2, Công ty VBĐQ Sài Gòn SJC niêm yết giá vàng mua vào ở mức 178 triệu đồng/lượng, giá bán là 181 triệu đồng/lượng, giữ nguyên cả ở chiều mua vào và bán ra so với phiên liền trước. Chênh lệch giá mua – bán vàng SJC ở mức 3 triệu đồng/lượng.

Cùng thời điểm, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng mua vào – bán ra ở mức 176 – 179 triệu đồng/lượng, ổn định ở cả chiều mua vào – bán ra so với mở cửa phiên giao dịch gần nhất. Chênh lệch giá mua – bán vàng DOJI đang là 3 triệu đồng/lượng.

Vàng trong nước ổn định ở mức cao

Trong khi đó, giá vàng nhẫn được SJC niêm yết ở mức 178- 181 triệu đồng/lượng (mua – bán), ổn định cả ở chiều mua vào và bán ra so với phiên liền trước.

Cùng thời điểm, giá vàng nhẫn được Doji niêm yết ở mức 175,6 – 178,6  triệu đồng/lượng, giữ nguyên ở cả chiều mua vào và bán ra so với phiên liền trước.

Trong khi đó, cuối ngày 15/2 (giờ Việt Nam), giá vàng thế giới giao dịch trên sàn Kitco ở mức 5,041.8 USD/oz, ổn định so với phiên giao dịch gần nhất.Sản phẩm chống

Quy đổi giá vàng thế giới theo tỷ giá ngoại tệ tại Vietcombank ngày 15/2: 1 USD = 26.160 VND, giá vàng thế giới tương đương 158,8 triệu đồng/lượng, thấp hơn 22,2 triệu đồng/lượng so với giá vàng SJC bán ra cuối giờ chiều ngày 15/2.

Báo Dân Việt cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Giá vàng hôm nay (16/2): Tăng gần 2 triệu đồng/lượng sau 1 tuần, chờ đợi nhiều thông tin “nóng””. Nội dung như sau:

Giá vàng hôm nay 16/2 ngừng biến động

Giá vàng hôm nay 16/2 ghi nhận vàng SJC và nhẫn đồng loạt bất động tại tất cả các thương hiệu, giá bán ra cao nhất ở mức 181 triệu đồng/lượng. Trong đó, giá vàng SJC bán ra tại các thương hiệu khác vẫn duy trì ở mức cao từ 179 – 181 triệu đồng/lượng.

Đối với vàng nhẫn, giá bán ra tại tất cả các thương hiệu vàng lớn trong nước đều ổn định và bán ra ở mức từ 178,6 – 181 triệu đồng/lượng. Dự kiến các mức giá sẽ duy trì cho đến khi các cửa hàng mở cửa giao dịch trở lại sau Tết Nguyên đán.

Mặc dù vậy, cả vàng SJC và nhẫn đều tăng mạnh so với tuần trước đó. Trong đó, vàng SJC bán ra ở mức cao nhất tăng 1,7 triệu đồng/lượng sau 1 tuần (179,3 triệu đồng/lượng). Đối với vàng nhẫn, chỉ có thương hiệu Bảo Tín Minh Châu tăng giá 1,7 triệu đồng/lượng so với tuần trước, còn các thương hiệu khác đều giảm khoảng vài trăm nghìn đồng/lượng.

Giá vàng hôm nay 16/2 ghi nhận vàng SJC và nhẫn đồng loạt bất động.

Tính đến 6 giờ 30 sáng hôm nay 16/2, giá vàng miếng SJC tại Tập đoàn Doji trên thị trường Hà Nội và TP.HCM giao dịch ở quanh mức 176 – 179 triệu đồng/lượng (mua – bán), ổn định chiều mua vào và chiều bán ra so với sáng nay. Chênh lệch mua bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

Tại Bảo Tín Minh Châu, giá vàng SJC giao dịch ở mức 178 – 181 triệu đồng/lượng (mua – bán), ổn định chiều mua vào và bán ra so với sáng nay. Chênh lệch giữa 2 chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

Giá vàng miếng SJC tại Phú Quý giao dịch quanh mức 176 – 179 triệu đồng/lượng (mua – bán), ổn định chiều mua vào và bán ra so với sáng nay. Chênh lệch mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

Ngoài ra, giá vàng miếng SJC tại Bảo Tín Mạnh Hải giao dịch ở mức 178 – 181 triệu đồng/lượng (mua – bán); giá vàng SJC tại Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) giao dịch ở mức 178 – 181 triệu đồng/lượng (mua – bán); giá vàng miếng SJC Hà Nội tại Vàng bạc đá quý Asean giao dịch ở mức 176 – 179 triệu đồng/lượng (mua – bán);…

Đối với vàng nhẫn, giá nhẫn tròn trơn Vàng Rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu, giao dịch ở mức 178 – 181 triệu đồng/lượng (mua – bán), ổn định ở cả chiều mua vào và bán ra so với sáng nay. Chênh lệch chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng.

Giá vàng nhẫn Doji Hưng Thịnh Vượng 9999 của Tập đoàn Doji tại thị trường Hà Nội giao dịch ở mức 175,6 – 178,6 triệu đồng/lượng, ổn định ở chiều mua vào và bán ra so với sáng nay. Chênh lệch giữa 2 chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng.

Giá vàng hôm nay nhẫn tròn trơn 999,9 tại Công ty Phú Quý giao dịch quanh mức 175,7 – 178,7 triệu đồng/lượng, ổn định ở cả chiều mua vào và bán ra so với sáng nay. Chênh lệch mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

Giá vàng thế giới dự báo ít biến động tuần này

Giá vàng thế giới giao ngay chốt phiên tuần tại thị trường Mỹ vào rạng sáng ngày 14/2 (giờ Việt Nam) ở quanh mức 5.041 USD/ounce, tăng mạnh 77 USD/ounce so với chốt phiên tuần trước đó.Sản phẩm chống

Nguồn: Trading Economics

Theo Kitco News, tuần này sẽ là một tuần ngắn hơn đối với các nhà giao dịch, với thị trường Mỹ đóng cửa vào thứ hai bởi “Ngày Tổng thống”, trong khi thị trường chứng khoán Canada cũng sẽ đóng cửa do “Ngày Gia đình”.

Tết Nguyên đán của Trung Quốc cũng sẽ khiến thị trường vàng lớn nhất thế giới tạm ngừng hoạt động, làm tăng khả năng những biến động nhỏ có thể gây ra tác động lớn đến giá cả trong bối cảnh giao dịch thưa thớt.

Thứ ba sẽ chứng kiến ​​việc công bố Khảo sát Sản xuất Empire State, cùng với quyết định chính sách tiền tệ của Ngân hàng Dự trữ New Zealand vào buổi tối.

Vào thứ tư, thị trường sẽ chú ý đến đơn đặt hàng hàng hóa lâu bền, số liệu khởi công xây nhà và giấy phép xây dựng vào buổi sáng, tiếp theo là biên bản cuộc họp chính sách tiền tệ tháng 1 của Cục Dự trữ Liên bang vào buổi chiều.

Thứ năm sẽ công bố số liệu về yêu cầu trợ cấp thất nghiệp hàng tuần, doanh số bán nhà chờ xử lý và Khảo sát Sản xuất của Cục Dự trữ Liên bang Philadelphia.

Tuần này khép lại với việc công bố số liệu GDP sơ bộ quý IV/2025 của Mỹ vào thứ sáu, bao gồm: Chỉ số PCE cốt lõi, Chỉ số PMI sản xuất sơ bộ của S&P, Chỉ số tâm lý người tiêu dùng được điều chỉnh của Đại học Michigan và doanh số bán nhà mới trong tháng 1/2026.

Ông Marc Chandler, giám đốc điều hành tại Bannockburn Global Forex cho biết, giá vàng có thể sẽ tăng cao hơn trong tuần này, nhưng xu hướng điều chỉnh giá vẫn tiếp diễn.

“Tôi dự đoán xu hướng điều chỉnh giá sẽ kết thúc ở mức cao hơn, nhưng rủi ro là nó có thể kéo dài thêm một thời gian nữa. Những dữ liệu quan trọng có thể tác động mạnh đến thị trường sẽ được công bố trong vài tuần tới, nhưng có khả năng phán quyết của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ về việc tổng thống sử dụng quyền khẩn cấp để áp thuế sẽ được đưa ra vào cuối tuần này, điều này có thể tạo ra một nguồn biến động mới”, ông Chandler nhận định.

Theo SHTT

Bài viết Giá vàng hôm nay 16/2: Vàng trong nước ổn định nhưng vẫn ở mức cao đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Cô dâu bầu lớn mẹ chồng không cho vào cửa trước mà bắt trèo tường vào nhà https://youth-channel.com/co-dau-bau-lon-me-chong-khong-cho-vao-cua-truoc-ma-bat-treo-tuong-vao-nha.html Sun, 15 Feb 2026 17:59:26 +0000 https://youth-channel.com/?p=151289 Ngày cưới của Hạnh, cả làng ai cũng xì xào. Người thì bảo “Con bé may, bụng to mà vẫn được cưới”, người lại thì thầm “Nhà trai chỉ làm cho có lệ thôi”. Hạnh im lặng, tay khẽ đặt lên bụng mình — nơi đứa con nhỏ đang lớn lên từng ngày. Cô chỉ mong mọi chuyện qua đi êm đẹp, miễn sao đứa con có cha, có danh phận. Sáng hôm ấy, đoàn nhà trai rước dâu đến. Tiếng kèn, tiếng trống vang rộn rã cả ngõ.Hạnh nắm chặt tay bố — ông Lâm, người đàn ông đã

Bài viết Cô dâu bầu lớn mẹ chồng không cho vào cửa trước mà bắt trèo tường vào nhà đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Ngày cưới của Hạnh, cả làng ai cũng xì xào. Người thì bảo “Con bé may, bụng to mà vẫn được cưới”, người lại thì thầm “Nhà trai chỉ làm cho có lệ thôi”. Hạnh im lặng, tay khẽ đặt lên bụng mình — nơi đứa con nhỏ đang lớn lên từng ngày. Cô chỉ mong mọi chuyện qua đi êm đẹp, miễn sao đứa con có cha, có danh phận.

Sáng hôm ấy, đoàn nhà trai rước dâu đến. Tiếng kèn, tiếng trống vang rộn rã cả ngõ.Hạnh nắm chặt tay bố — ông Lâm, người đàn ông đã tóc bạc nửa đầu vì thương con — rồi bước ra. Nhưng khi vừa tới cổng nhà trai, mẹ chồng tương lai – bà Hà – đứng chắn ngay trước cửa, mặt lạnh tanh.1

“Dừng lại! Con dâu chửa trước thì không được vào cửa chính. Nhà tôi xưa nay giữ gia phong, không thể để chuyện xấu hổ này diễn ra trước bàn thờ tổ tiên. Muốn vào thì trèo qua tường bên hông kia!”Cả đoàn rước dâu chết lặng.Hạnh sững sờ, tưởng như mình nghe nhầm.Cô quay sang nhìn chồng – người mà cô đã tin tưởng, người từng hứa “Dù có chuyện gì, anh cũng sẽ bảo vệ em”.Nhưng anh cúi gằm mặt, im lặng. Không một lời phản đối. Không một bước tiến lại gần.

Bà Hà vẫn tiếp tục nói, giọng đầy khinh miệt: “Nhà các người nghèo, lại còn để con gái mang bầu trước cưới, đúng là không biết dạy con. Chẳng trách phải cưới gấp, không thì xấu hổ với thiên hạ.”

Ông Lâm nắm chặt tay, những đường gân trên mu bàn tay nổi lên. Ông cố kìm nén, quay sang con gái: “Thôi con, chịu nhục một chút, rồi mọi chuyện sẽ qua…”Nhưng khi nhìn thấy đứa con gái run rẩy, một tay ôm bụng, một tay vịn chiếc thang tre chòng chành được đặt vào bức tường cao chừng hơn 2m, đôi mắt rớm lệ mà vẫn gượng cười, trái tim người cha như vỡ vụn…

Ông bước lên, giữ chặt tay con gái lại, giọng khàn đặc mà dõng dạc: “Con gái tôi không việc gì phải trèo tường! Nếu nhà bà không đón dâu đàng hoàng bằng cửa chính, thì coi như không có đám cưới nào hết! Nhà tôi nghèo thật, nhưng không nghèo nhân cách. Con gái tôi chẳng làm gì sai để phải bò qua tường như kẻ trộm! Trong chuyện này không phải chỉ con tôi là người có lỗi, không có con trai bà thì làm sao con gái tôi chửa trước được? Còn bà, bà có thể giữ ‘gia phong’ của nhà bà, nhưng xin lỗi — tôi giữ danh dự cho con tôi!”.

Không khí im phăng phắc. Bà Hà đứng chết lặng, mặt đỏ bừng quát lớn: “Ối dào, bụng ễnh ra lại còn làm cao à? Mà đã chắc là con cháu nhà này chưa, cái loại con gái dễ dãi như thế thì tốt đẹp gì. Nhà tôi rước cho là may lắm rồi, giờ thích mang tiếng là chửa hoang thì cứ việc…..”..Chú rể chỉ cúi đầu, không dám nhìn ai.

Ông Lâm nắm tay con gái quay người bước đi, giọng trầm mà chắc: “Thôi con, về. Nhà mình còn, cha mẹ còn — chẳng cần phải gả vào nhà không có tình người như thế.”

Đoàn nhà gái lặng lẽ quay xe. Phía sau, những lời xì xào im bặt, chỉ còn tiếng khóc nức nở của Hạnh và tiếng bước chân kiên định của người cha dắt con rời khỏi nơi đáng lẽ phải là khởi đầu của hạnh phúc.

Ba tháng sau, Hạnh sinh con. Bố cô ở bên chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ. Ngày đầy tháng, ông bế cháu ra hiên, vuốt tóc con gái rồi nói: “Đừng sợ mất ai, con à. Người đàn ông không đủ bản lĩnh để bảo vệ vợ mình — thì dù có cưới, cũng chẳng còn là bến đỗ.”

Bỗng đâu có tiếng xe cộ rồi tiếng người ngoài cổng, ông Lâm vội vàng ra xem là ai thì hóa ra là thông gia hụt. Bà ta mặt vẫn giữ thái độ kẻ trên, vênh lên:“Ông ra đây rồi thì tôi khỏi phải vào nhà, tôi nghe nói con Hạnh sinh con trai rồi, giống thằng Hoàng nhà tôi lắm. Tôi cho nhà ông cơ hội cuối, đi xét nghiệm ADN nếu đúng là cháu nhà tôi thì tôi đón về”.“Thôi khỏi, bà có mang cả tráp vàng đến thì nhà tôi cũng chẳng cho đón con đón cháu tôi đâu. Tôi nghe nói thằng con bà mới bị tai nạn hôm qua giờ đang thập tử nhất sinh ở viện hả? Quả báo đấy, bà về cầu trời khấn phật cho con bà giữ được mạng đi, chứ không bao giờ bà có cơ hội đón con đón cháu tôi về nữa đâu”.

Nói rồi ông Lâm đóng chặt cửa đi vào trong nhà, ông chẳng nói gì với con gái cả, coi như không có chuyện gì xảy ra hết….

Bài viết Cô dâu bầu lớn mẹ chồng không cho vào cửa trước mà bắt trèo tường vào nhà đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Bạn thân sinh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘sốc ngất’ https://youth-channel.com/ban-than-sinh-con-trai-toi-lay-dien-thoai-cua-chong-chuyen-ngay-10-trieu-de-chuc-mung-thay-tin-nhan-phan-hoi-cua-co-ay-toi-soc-ngat.html Sun, 15 Feb 2026 17:58:43 +0000 https://youth-channel.com/?p=152687 Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi người, gia đình tôi là hình mẫu lý tưởng: chồng giỏi kiếm tiền, vợ đảm đang, con cái nếp tẻ (dù chưa đủ) nhưng luôn ngập tiếng cười. Nhiều người hay rỉ tai hỏi sao tôi không sinh thêm con trai để “chắc chân”. Thú thật, tôi cũng muốn sinh thêm cho vui cửa vui nhà, trai hay gái với tôi đều là lộc trời cho. Nhưng mấy năm nay, dù thả tự

Bài viết Bạn thân sinh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘sốc ngất’ đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi người, gia đình tôi là hình mẫu lý tưởng: chồng giỏi kiếm tiền, vợ đảm đang, con cái nếp tẻ (dù chưa đủ) nhưng luôn ngập tiếng cười. Nhiều người hay rỉ tai hỏi sao tôi không sinh thêm con trai để “chắc chân”. Thú thật, tôi cũng muốn sinh thêm cho vui cửa vui nhà, trai hay gái với tôi đều là lộc trời cho. Nhưng mấy năm nay, dù thả tự nhiên, bồi bổ đủ kiểu, tin vui vẫn bặt vô âm tín. Hùng chưa bao giờ tạo áp lực cho tôi. Anh luôn nói: “Có em và con là anh đủ mãn nguyện rồi”. Chính sự thấu hiểu giả tạo ấy đã khiến tôi tin tưởng anh tuyệt đối.

Thay vì âu lo, tôi chăm chút bản thân, cùng chồng đi du lịch để hâm nóng tình cảm. Tôi cứ ngỡ cuộc hôn nhân này là một bức tranh hoàn hảo, cho đến khi vết nứt xuất hiện từ chính người tôi tin tưởng nhất.

Tôi có một cô bạn thân tên Quỳnh, chơi với nhau từ thời cấp ba. Quỳnh xinh đẹp, sống thiên về cảm xúc và lận đận tình duyên. Lần gần nhất, tôi tưởng cô ấy sẽ lên xe hoa, nào ngờ Quỳnh tuyên bố làm mẹ đơn thân. Cô ấy giấu biệt tăm danh tính cha đứa bé, chỉ nói: “Tao không muốn dính dáng đến gã đó nữa, tao sẽ tự nuôi con”. Thương bạn thân một mình bụng mang dạ chửa, tôi thường xuyên qua lại, mua sắm đồ sơ sinh, tẩm bổ cho cô ấy. Tôi coi Quỳnh như chị em ruột, chẳng tiếc thứ gì.

Vừa rồi, Quỳnh sinh sớm hơn dự kiến. Lúc đó, tôi và Hùng đang đi nghỉ dưỡng ở Đà Lạt kỷ niệm ngày cưới. Không thể về ngay, tôi nóng lòng muốn gửi chút quà mừng cho mẹ tròn con vuông. Hôm ấy, Hùng đang tắm. Điện thoại của tôi hết pin nên tôi cầm máy của chồng để chuyển khoản cho Quỳnh. Mật khẩu ngân hàng và điện thoại của anh tôi đều biết, vì anh luôn tỏ ra minh bạch.

Tôi chuyển ngay 10 triệu đồng với nội dung: “Mừng con trai chào đời, hay ăn chóng lớn”. Lệnh chuyển tiền vừa thành công, chưa đầy 1 phút sau, màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn phản hồi từ Quỳnh. Tôi cứ nghĩ đó là lời cảm ơn sướt mướt như mọi khi. Nhưng không, dòng tin nhắn hiện lên khiến tôi chết lặng, máu trong người như đông cứng lại: “Sao cho em nhiều tiền vậy, anh để dành đó còn mua nhà mua xe cho mẹ con em. Anh mau về đến thăm con trai của mình nhé! Thằng bé giống anh như đúc.”

Trời đất trước mắt tôi như sụp đổ tối sầm. Tôi phải bấu chặt tay vào cạnh bàn để khỏi ngã quỵ vì cơn “sốc ngất”. Từng chữ, từng chữ như mũi dao đam nát tim tôi. “Con trai của mình”, “giống anh như đúc”. Hóa ra, người đàn ông bí mật của Quỳnh chính là chồng tôi. Hóa ra, lý do Quỳnh làm mẹ đơn thân là vì cô ta đang chờ đợi để cướp chồng bạn. Và Hùng – người chồng mẫu mực của tôi – ra ngoài tìm con trai nối dõi vì tôi không thể sinh được nữa.

Tiếng nước chảy trong nhà tắm vẫn rào rào. Tôi run rẩy, nước mắt trào ra nhưng tôi cắn chặt môi không để phát ra tiếng động. Bản năng của một người phụ nữ bị tổn thương muốn lao vào nhà tắm, ném chiếc điện thoại vào mặt gã chồng tồi tệ kia. Nhưng lý trí của tôi đã kịp thời ngăn lại. Nếu làm ầm ĩ bây giờ, tôi được gì? Một lời xin lỗi sáo rỗng? Hay họ sẽ công khai đến với nhau? Không, tôi không thể để họ hả hê như vậy.

Tôi nhanh tay chụp lại màn hình tin nhắn, gửi sang một tài khoản đám mây bí mật của mình, sau đó xóa sạch dấu vết tin nhắn trên máy Hùng. Tôi đặt điện thoại về chỗ cũ, lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ bình thản. Những ngày còn lại của chuyến đi là địa ngục trần gian đối với tôi. Tôi vẫn phải cười nói, vẫn phải đóng vai người vợ hạnh phúc bên cạnh kẻ phản bội. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch trả thù đã bắt đầu hình thành.

Trở về thành phố, tôi vẫn chưa đến thăm Quỳnh ngay. Tôi thuê thám tử tư âm thầm thu thập thêm bằng chứng. Chỉ trong một tuần, tôi có đủ hình ảnh Hùng lui tới căn hộ thuê của Quỳnh, thậm chí cả tờ giấy xét nghiệm ADN mà họ đã lén lút làm ngay khi đứa bé vừa chào đời.

Tôi bắt đầu than thở với Hùng về việc công ty gia đình nhà chồng đang gặp rắc rối pháp lý, cần tẩu tán tài sản sang tên tôi để tránh bị niêm phong nếu có sự cố. Hùng, vì đang chìm đắm trong niềm vui có con trai nối dõi và sự tin tưởng ngu ngốc rằng tôi vẫn là cô vợ ngây thơ, đã ký giấy chuyển nhượng căn nhà và chiếc xe sang tên tôi. Anh ta nghĩ đơn giản: “Của chồng công vợ, đi đâu mà thiệt”.

Khi mọi thủ tục pháp lý hoàn tất, cũng là lúc đứa bé đầy tháng. Tôi đề nghị tổ chức một bữa tiệc đầy tháng ấm cúng cho con của Quỳnh tại nhà hàng sang trọng, mời cả nhóm bạn thân và… bố mẹ chồng tôi đến dự với lý do: “Quỳnh neo đơn, con muốn nhận đứa bé làm con nuôi để lấy phước”. Bữa tiệc diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi bước lên sân khấu.

“Hôm nay, nhân ngày vui của bé, tôi có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho mẹ của bé – người bạn thân thiết nhất của tôi, và một người đàn ông bí mật đã góp công tạo nên thiên thần nhỏ này.”

Tôi ra hiệu, màn hình lớn phía sau không chiếu ảnh em bé, mà hiện lên bức ảnh chụp tin nhắn định mệnh hôm đó, kèm theo kết quả xét nghiệm ADN và loạt ảnh Hùng lén lút ôm hôn Quỳnh trước cửa khu trọ. Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Mẹ chồng tôi ngất xỉu tại chỗ. Hùng mặt cắt không còn giọt máu, lao lên sân khấu định tắt máy chiếu nhưng đã bị bảo vệ (do tôi thuê) giữ lại. Quỳnh thì ngồi bệt xuống sàn, khóc lóc thảm thiết che mặt vì xấu hổ.

Tôi cầm micro, giọng đanh thép: “Tôi đã nộp đơn ly hôn lên tòa sáng nay. Căn nhà và xe hiện tại đã đứng tên tôi hợp pháp. Anh Hùng à, anh muốn có con trai, giờ anh đã toại nguyện. Nhưng anh sẽ phải nuôi con bằng hai bàn tay trắng. Còn Quỳnh, tình bạn 15 năm của chúng ta chấm dứt tại đây. Chúc hai người hạnh phúc với sự phản bội của mình.”

Tôi dắt con gái rời khỏi bữa tiệc trong tư thế ngẩng cao đầu. Hậu quả đến với họ nhanh hơn tôi tưởng. Hùng bị gia đình phản đối, bố anh đã cắt hết chức vụ của con trai ở công ty. Mất nhà, mất xe, mất việc, anh ta quay sang trách móc Quỳnh vì dòng tin nhắn tham lam đó mà lộ chuyện.

Quỳnh thì ê chề, không còn mặt mũi nào nhìn ai, phải ôm con về quê nương nhờ bố mẹ ruột nhưng cũng bị hàng xóm dị nghị. Cặp đôi “gian phu dâm phụ” ấy giờ đây ngày ngày cãi vã trong căn phòng trọ chật hẹp, vật lộn với bỉm sữa và túng thiếu. Còn tôi, đau đớn rồi cũng qua. Tôi nhận ra rằng, buông bỏ một kẻ không xứng đáng chính là cách yêu thương bản thân tốt nhất. Tôi và con gái bắt đầu một cuộc sống mới, bình yên và rực rỡ hơn bao giờ hết.

Bài viết Bạn thân sinh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘sốc ngất’ đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Người đàn ông giàu có đến thăm mộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện https://youth-channel.com/nguoi-dan-ong-giau-co-den-tham-mo-con-gai-minh-vao-moi-cuoi-tuan-cho-den-mot-ngay-no-bong-co-be-gai-ngheo-kho-xuat-hien.html Sun, 15 Feb 2026 17:50:31 +0000 https://youth-channel.com/?p=152676 Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần. Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng. Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

Bài viết Người đàn ông giàu có đến thăm mộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

“Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

Ông hỏi dồn:

“Con… con thấy rõ không?”“Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

“Dẫn chú tới đó!”

Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

Ông đứng không vững. Tay run lên:

“Sao… sao con có bức này?”

Bé gái cúi đầu:

“Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.

Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

“Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

Ông Dũng ngồi sụp xuống.

Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

“Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

Bên trong là:

Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

Một mảnh áo váy rách

Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

Tên người cha…Chính là ông Dũng.

Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

“Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

“Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?Chị bảo chị lạnh lắm…”

Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

Bài viết Người đàn ông giàu có đến thăm mộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Từ ngày về nhà chồng lúc nào bố chồng cũng bắt lau chiếc lục bình, ngày 2 lượt, miệng lục bình thì bố chồng đậy kín, mỗi ngày mùng 1 hay ngày rằm lại thấy ông lén lút mở ra xem… https://youth-channel.com/tu-ngay-ve-nha-chong-luc-nao-bo-chong-cung-bat-lau-chiec-luc-binh-ngay-2-luot-mieng-luc-binh-thi-bo-chong-day-kin-moi-ngay-mung-1-hay-ngay-ram-lai-thay-ong-len-lut-mo-ra-xem.html Sun, 15 Feb 2026 17:42:06 +0000 https://youth-channel.com/?p=152683 Tôi về nhà chồng được gần một năm thì bắt đầu cảm nhận rõ rệt một điều: nhà này có quá nhiều điều kỳ lạ, mà điều lạ nhất chính là… đôi lục bình của bố chồng. Không ai trong gia đình dám hỏi, không ai dám lại gần, và chỉ có một người duy nhất được phép chạm vào chúng — là tôi. 1. Những ngày đầu làm dâu – nỗi ám ảnh đầu tiên Hôm tôi về ra mắt, cả nhà chồng quây quần trong gian khách. Tôi nghe phong phanh bố chồng là người rất ngăn nắp, hơi khó

Bài viết Từ ngày về nhà chồng lúc nào bố chồng cũng bắt lau chiếc lục bình, ngày 2 lượt, miệng lục bình thì bố chồng đậy kín, mỗi ngày mùng 1 hay ngày rằm lại thấy ông lén lút mở ra xem… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Tôi về nhà chồng được gần một năm thì bắt đầu cảm nhận rõ rệt một điều: nhà này có quá nhiều điều kỳ lạ, mà điều lạ nhất chính là… đôi lục bình của bố chồng. Không ai trong gia đình dám hỏi, không ai dám lại gần, và chỉ có một người duy nhất được phép chạm vào chúng — là tôi.

1. Những ngày đầu làm dâu – nỗi ám ảnh đầu tiên

Hôm tôi về ra mắt, cả nhà chồng quây quần trong gian khách. Tôi nghe phong phanh bố chồng là người rất ngăn nắp, hơi khó tính. Nhưng khi tôi bước vào, ông nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi chỉ tay về góc gian giữa nơi đôi lục bình đứng sừng sững:

“Con bé này… tay chân nhỏ nhưng khéo. Từ nay trở đi, ngày hai lượt lau sạch đôi lục bình cho bố. Bảy giờ sáng, năm giờ chiều. Không được sai.”

Tôi giật mình. Mọi người cũng giật mình. Mẹ chồng đứng bên cạnh vội chữa:

“Ông nói gì kỳ vậy? Con bé mới về…”

Nhưng ông nghiêm mặt:

“Cái này quan trọng. Cả nhà này chẳng ai được đụng vào, nó làm là được rồi.”

Tôi không dám cãi, chỉ khẽ “dạ”. Nhưng trong lòng tôi nổi lên một nỗi tò mò khó tả. Đôi lục bình men ngọc, cao đến ngực tôi, hoa văn rồng mây uy nghi. Thoạt nhìn chỉ đẹp, không có gì đáng sợ, nhưng cái cách bố chồng nhìn nó… như thể bên trong chứa thứ gì đó không ai được biết.

Tôi bắt đầu để ý miệng lục bình:Ông đậy kín bằng một nắp gỗ tròn, trên nắp còn phủ lớp keo trong suốt.Không phải kiểu đậy hờ, mà là đậy để… không ai mở được.

Tôi nghĩ có khi ông cất tiền, giấy tờ gì đó. Nhưng sao lại ép tôi lau mỗi ngày hai lần?

2. Những ngày rằm và mùng Một – bí ẩn lớn nhất

Sau vài tuần, tôi phát hiện ra một sự thật khiến tôi nổi hết da gà.

Cứ vào mùng Một và Rằm, bố chồng lại: dậy rất sớm, ăn mặc chỉnh tề, bảo tất cả con cháu rời khỏi nhà kiểm tra cửa từng phòng rồi ở lại một mình trong gian giữa, khóa trái cửa.

Có lần tôi bận việc, chưa kịp đi. Bố chồng cau mày:

“Hôm nay bố cần yên tĩnh. Con đi sang bên ngoại đi.”

Giọng ông không lớn nhưng lạnh. Tôi đi. Nhưng khi bước ra khỏi sân, tôi quay lại nhìn qua khe cửa sổ. Tôi thấy bóng ông… đang mở nắp lục bình.

Ông cúi xuống, làm gì đó mà tôi không nhìn rõ. Lâu lắm, gần cả tiếng. Rồi ông lại đậy nắp, lấy keo bôi lên và ấn chặt.

Cảm giác bất an len lỏi vào tôi.

3. Tôi bắt đầu sợ… chính đôi lục bình

Lau lục bình hai lượt mỗi ngày, tôi gần như nhớ từng vết mẻ nhỏ trên thân men, từng đường rạn li ti. Nhưng ngày nào lau, tôi cũng cảm giác giống như lau một thứ… đang theo dõi mình.

Không phải mê tín. Nhưng đôi mắt rồng trên thân lục bình nhìn tôi bằng một vẻ gì đó rất lạnh.

Có hôm, khi tôi cúi xuống lau, rõ ràng tôi nghe thấy tiếng động nhẹ vọng từ bên trong — như tiếng kim loại chạm vào nhau.

Tôi giật bắn. Nhưng mỗi khi tôi mở miệng định hỏi, bố chồng chỉ nhìn tôi, ánh mắt nặng như đá:

“Không được hỏi.”

Nên tôi im.

4. Lời đồn về bố chồng – những manh mối đầu tiên

Ở quê, chuyện đồn thổi không thiếu. Một lần đi chợ, tôi nghe hai bà lớn tuổi thì thầm:

“Nhà ông Tự ấy, nghe bảo cất vàng ở đâu kín lắm.”“Ừ, hồi trước ông làm thợ kim hoàn đó. Khéo tay lắm.”“Có khi giấu vàng cho con cháu sau này. Mà ông kỹ tính, chẳng tin ai.”

Tim tôi đánh thịch.Thợ kim hoàn? Vàng? Đôi lục bình?

Chẳng lẽ…

Nhưng không ai trong nhà chồng nhắc đến, kể cả mẹ chồng. Mỗi lần thấy tôi lau lục bình, bà chỉ thở dài:

“Ông nhà này… có những chuyện mang đi cả đời.”

Câu đó khiến tôi càng lo lắng.

5. Ngày bố chồng đổ bệnh – điều ông muốn nói nhưng không kịp

Sự việc xảy ra bất ngờ đến mức cả nhà hoảng loạn.

Buổi chiều hôm đó, bố chồng đang ngồi uống trà, bỗng run tay, mặt tái mét rồi ngã xuống. Tôi và chồng vội đỡ ông, còn mẹ chồng thì khóc thét.

Trong giây phút cuối cùng, ông cố chỉ vào gian giữa, giọng đứt quãng:

“Lục… bình… trong đó… có…”

“Có gì hả bố? Bố nói đi!”

Nhưng cổ họng ông nghẹn lại. Đôi mắt ông mở to, nhìn về hướng đôi lục bình lần cuối rồi khép hẳn.

Cả nhà chết lặng.

Tôi rùng mình. Tất cả những điều kỳ lạ bỗng hiện về rõ ràng:Những lần ông mở lục bình, những ngày cấm ai lại gần, những cái nhìn đầy tính toán.

Bố chồng tôi đã giấu cái gì đó trong đó.Và ông không bao giờ kịp nói ra.

6. Sau đám tang – quyết định mở đôi lục bình

Ba ngày sau, nhang khói đã bớt, anh em tụ họp lại. Anh cả lên tiếng:

“Bố đi rồi, chắc có chuyện ông để lại. Mấy anh em nghĩ… nên mở lục bình ra xem.”

Mẹ chồng lo lắng:

“Nhỡ ra không có gì thì thành bất kính.”

Nhưng anh cả vẫn cương quyết:

“Bố có ý mà không nói được. Không mở mới là có lỗi.”

Tôi đứng sau, tim đập thình thịch. Suốt bao tháng trời, tôi là người lau lục bình, nhưng chưa bao giờ được chạm vào nắp. Giờ nghĩ đến việc mở, tôi vừa sợ, vừa… háo hức.

Cả nhà kéo nhau vào gian giữa. Đôi lục bình đứng đó, trầm mặc như hai nhân chứng im lặng của thời gian.

Anh cả cầm dao nhỏ, cắt từng lớp keo dán quanh miệng lục bình. Miếng nắp gỗ bật ra một tiếng “cộc”.

Không khí trong phòng giật mạnh.

7. Bí mật đầu tiên – túi vải đỏ

Anh cả lấy đèn pin rọi vào. Mẹ chồng níu tay tôi, run như sắp ngất.

“Có… có gì không con?”

Anh cả cúi xuống, luồn tay vào trong. Một lúc lâu sau, anh kéo lên một túi vải đỏ cột bằng dây dù đã cũ.

Túi nhỏ nhưng nặng. Rất nặng.

Tôi nín thở. Anh mở túi.

Một cây vàng.Vàng miếng, vàng nhẫn, đủ loại, cũ đến mức đen lại ở mép.

Mẹ chồng bật khóc:

“Trời đất ơi… Ông ơi… đây là…”

Nhưng chưa hết. Anh cả lại rọi đèn, luồn tay vào sâu hơn.

Một tờ giấy gập lại cẩn thận.

Anh mở ra. Nét chữ run run, cũ kỹ:

“Vàng này bố dành cả đời tích cóp. Của tổ tiên để lại một phần, bố làm thêm một phần. Để phòng khi nhà gặp chuyện lớn. Đừng bán trừ khi đường cùng.”

Chỉ vài dòng, nhưng nặng trĩu.

Cả nhà im bặt.

8. Bí mật thứ hai – điều không ai ngờ tới

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì anh cả nói:

“Còn một chiếc nữa.”

Đến lúc mở chiếc lục bình thứ hai, tôi cảm giác da mình nổi gai. Từ bên trong, anh cả kéo ra không phải một… mà là hai túi vải bọc kín.

Bên trong túi thứ nhất:Lại một cây vàng.

Bên trong túi thứ hai:Là… giấy tờ nhà đất.

Mẹ chồng suýt quỵ xuống:

“Ông… ông chuyển tên sổ đỏ cho thằng cả? Sao không nói cho tôi?”

Nhưng rồi anh cả lật mặt sau tờ giấy — có dòng viết nhỏ:

“Nhà đất để lại cho thằng cả quản. Nhưng phải chia đều vàng cho các con. Vợ chồng nó giữ nhà, vợ chồng thằng hai giữ ruộng, con út lo thờ cúng.”

Anh hai đứng chôn chân. Chồng tôi — con út — nhìn sang tôi với ánh mắt vừa nghẹn vừa xúc động.

Tôi thì chỉ thấy… choáng váng.

Hóa ra bao năm ông làm nghi thức kỳ lạ, lén lút mở lục bình mỗi rằm mùng Một… chỉ để kiểm tra vàng không bị ẩm, để chắc chắn không ai phát hiện và lấy mất.

Ông kỹ tính không phải vì cáu bẳn.Ông thở dài, quát tháo không phải vì khó chịu.Ông làm vậy vì cả gia đình.

Tôi bỗng thấy nghẹn lại. Thứ ông giữ chặt không phải vàng — mà là tình thương dành cho con cháu.

9. Nước mắt muộn màng – điều tôi nhận ra sau cùng

Mẹ chồng quỳ xuống ôm đôi lục bình, khóc như mưa:

“Ông ơi… sao ông khổ vậy? Có chút của để dành mà cũng giấu giếm, không nói với ai…”

Anh cả, anh hai đứng im. Còn tôi, tôi nhìn đôi lục bình — thứ tôi từng sợ, từng thấy khó hiểu — bỗng thấy như chúng sáng lên dưới ánh đèn vàng nhạt.

Tôi nhớ từng lần ông nhìn tôi lau lục bình, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn giấu điều gì đó khó gọi tên.Tôi nhớ những ngày ông cấm chúng tôi ở nhà.Nhớ câu “Đồ của tổ tiên. Không được động vào.”

Hóa ra tất cả chỉ là một người cha… quá cẩn trọng.

Giờ ông không còn nữa, mọi bí mật đều rõ ràng, nhưng lại quá muộn để hỏi ông điều muốn biết nhất:

Vì sao ông chỉ cho tôi lau?

Tôi không bao giờ biết được. Nhưng trong lòng tôi tin, có lẽ ông thấy tôi… giống mẹ chồng ngày xưa. Cũng cẩn thận, tỉ mỉ, và biết giữ lời.

Tôi đặt tay lên đôi lục bình, khẽ nói:

“Bố ơi… con hiểu rồi.”

10. Lời kết – đôi lục bình được trả lại vị trí của nó

Sau khi chia vàng theo ý bố chồng, cả nhà đồng ý giữ nguyên đôi lục bình ở gian giữa. Nhưng lần này, miệng lục bình không còn bị bịt kín nữa.

Mẹ chồng nói:

“Ông ấy giữ cả đời rồi. Giờ để lục bình trống, cũng như ông đã trút gánh nặng.”

Tôi vẫn lau đôi lục bình mỗi ngày, nhưng không còn sợ nữa. Tôi cảm giác như mỗi lần lau, mình đang chạm vào một phần ký ức của người đàn ông cả đời hy sinh cho gia đình mà không bao giờ kể công.

Có những bí mật không phải để giấu mãi mãi.Mà là để đến một ngày, khi thật sự cần, chúng ta mở ra và hiểu được tấm lòng của người đã khuất.

Và tôi tin, ở đâu đó, bố chồng tôi đang mỉm cười, nhẹ nhõm vì cuối cùng gia đình cũng biết được điều ông giữ kín suốt bao năm.

Bài viết Từ ngày về nhà chồng lúc nào bố chồng cũng bắt lau chiếc lục bình, ngày 2 lượt, miệng lục bình thì bố chồng đậy kín, mỗi ngày mùng 1 hay ngày rằm lại thấy ông lén lút mở ra xem… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
5 năm đi XKLĐ cực khổ nơi xứ người gửi 3 tỷ về cho vợ xây nhà nuôi 2 con, ngày về tôi mất tất cả chỉ vì 1 tờ giấy gói bánh mì https://youth-channel.com/5-nam-di-xkld-cuc-kho-noi-xu-nguoi-gui-3-ty-ve-cho-vo-xay-nha-nuoi-2-con-ngay-ve-toi-mat-tat-ca-chi-vi-1-to-giay-goi-banh-mi.html Sun, 15 Feb 2026 17:20:21 +0000 https://youth-channel.com/?p=152694 “Tờ giấy gói bánh mì rác rưởi, một thứ tưởng như vặt vãnh bị người đời vứt bỏ, lại chính là bản án tử hình cho cuộc hôn nhân mà tôi dùng cả thanh xuân để vun đắp.” Tôi tên Thành, năm nay 33 tuổi, quê ở một vùng quê nghèo miền Trung nắng gió. Năm 2019, nhìn căn nhà cấp 4 dột nát và bố mẹ già yếu, tôi quyết định vay mượn ngân hàng để đi xuất khẩu lao động sang Đ.L. Ngày tôi đi, Huệ – vợ tôi đang mang thai đứa con đầu lòng được 4

Bài viết 5 năm đi XKLĐ cực khổ nơi xứ người gửi 3 tỷ về cho vợ xây nhà nuôi 2 con, ngày về tôi mất tất cả chỉ vì 1 tờ giấy gói bánh mì đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
“Tờ giấy gói bánh mì rác rưởi, một thứ tưởng như vặt vãnh bị người đời vứt bỏ, lại chính là bản án tử hình cho cuộc hôn nhân mà tôi dùng cả thanh xuân để vun đắp.”

Tôi tên Thành, năm nay 33 tuổi, quê ở một vùng quê nghèo miền Trung nắng gió. Năm 2019, nhìn căn nhà cấp 4 dột nát và bố mẹ già yếu, tôi quyết định vay mượn ngân hàng để đi xuất khẩu lao động sang Đ.L. Ngày tôi đi, Huệ – vợ tôi đang mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng. Ở sân bay, Huệ khóc ướt đẫm vai áo tôi, thề thốt: “Anh cứ yên tâm đi làm, em ở nhà sinh con, chăm sóc bố mẹ, chờ ngày anh về.” Tôi mang theo lời hứa ấy, bước lên máy bay với niềm tin sắt đá.

Cuộc sống nơi xứ người chưa bao giờ là màu hồng. Tôi làm công nhân trong một xưởng cơ khí nặng nhọc, tăng ca triền miên. Có những ngày làm việc 14 tiếng, tay chân rã rời, tôi chỉ dám ăn mì gói để tiết kiệm từng đồng gửi về cho vợ. Mỗi tháng nhận lương, tôi giữ lại một ít đủ sống, còn lại chuyển hết cho Huệ. Qua màn hình điện thoại, tôi thấy căn nhà khang trang dần mọc lên, thấy con trai lớn (bé Bin) lớn lên từng ngày. Năm thứ ba, tôi tranh thủ về phép 2 tuần dịp Tết. Đó là những ngày hạnh phúc ngắn ngủi. Sau khi tôi sang lại Đ.L được một thời gian thì Huệ báo tin có bầu bé thứ hai (bé Bống). Tôi mừng rơi nước mắt, tự nhủ cày cuốc thêm 2 năm nữa rồi về hẳn, lúc đó “một vợ hai con, nhà cao cửa rộng” là viên mãn.

Tháng trước, tôi kết thúc hợp đồng về nước. Cảm giác đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau 5 năm thật khó tả. Căn nhà 2 tầng tôi gửi tiền về xây đẹp nhất xóm. Huệ ra đón tôi, vẫn xinh đẹp, mặn mà hơn xưa. Nhưng khi nhìn thấy hai đứa trẻ, nụ cười của tôi bỗng sượng lại. Bé Bin 5 tuổi và bé Bống 2 tuổi đều rất xinh xắn. Nhưng thằng Bin có đôi mắt một mí sắc lẹm, còn bé Bống thì tóc xoăn tự nhiên. Trong khi cả dòng họ nhà tôi và nhà vợ đều mắt hai mí, tóc thẳng. Càng nhìn, tôi càng thấy chúng chẳng có nét nào giống mình.

Trực giác của một người cha khiến tôi bất an, nhưng lý trí lại gạt đi ngay. Tôi tự trách mình đa nghi, xa nhà lâu ngày nên tâm lý không ổn định. Tôi không muốn trở thành gã chồng nhỏ nhen, vừa về đã soi mói vợ con. Nhưng có một điều lạ là thái độ của hàng xóm. Mọi người đến chơi, chúc mừng tôi về nước nhưng ánh mắt họ nhìn tôi rất lạ, có chút ái ngại, thương hại.

Sáng hôm ấy, tôi dậy sớm đi bộ ra đầu ngõ mua bánh mì cho cả nhà, muốn tìm lại hương vị quê hương. Quán bánh mì của bà Tám vẫn đông khách như xưa. Thấy tôi, bà Tám khựng lại một chút rồi cười gượng: “Thằng Thành về rồi đấy à? Trông già đi nhiều quá con ơi. Khổ thân…” Tôi cười xòa, mua 3 ổ bánh mì rồi đi về. Về đến nhà, tôi ngồi xuống bàn, bóc lớp giấy báo cũ gói bên ngoài ổ bánh mì ra để ăn.

Thói quen nghề nghiệp khiến tôi liếc nhìn tờ giấy gói. Bà Tám hay mua giấy vụn, giấy phế liệu từ các tiệm photocopy hay trường học về để gói bánh. Tờ giấy trên tay tôi là một tờ giấy A4 bị in hỏng một mặt, mặt kia vẫn trắng tinh. Nhưng dòng chữ in trên mặt hỏng đó đập vào mắt tôi, khiến miếng bánh mì trong miệng trở nên đắng ngắt.

Đó là “Giấy cam kết đóng góp quỹ phụ huynh học sinh” của trường mầm non xã. Nội dung ghi rõ:

Tôi dụi mắt, đọc đi đọc lại ba lần. Lê Văn Hưng? Đó là gã hàng xóm độc thân sát vách nhà tôi. Người mà tôi vẫn coi là anh em tốt, thỉnh thoảng nhờ sang sửa điện nước giúp vợ lúc tôi vắng nhà. Tại sao trong giấy tờ ở trường, hắn lại đứng tên là “Bố” của con tôi?

Tôi cầm tờ giấy đầy dầu mỡ ấy, tay run lẩy bẩy đi vào phòng ngủ. Huệ đang chải tóc trước gương. Tôi ném tờ giấy xuống bàn trang điểm, giọng lạc đi: “Huệ, em giải thích đi. Tại sao thằng Hưng hàng xóm lại là bố của bé Bin trên giấy tờ nhà trường?” Huệ quay lại, nhìn thấy tờ giấy, mặt cô ấy cắt không còn giọt máu. Cô ấy lắp bắp, định chối quanh nhưng nhìn ánh mắt đỏ ngầu của tôi, Huệ biết không thể giấu được nữa. Cô ấy sụp xuống chân tôi, òa khóc nức nở.

Sự thật được phơi bày tàn nhẫn hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Huệ thú nhận, năm đầu tôi đi, cô ấy buồn chán và cô đơn. Hưng thường xuyên sang giúp đỡ, an ủi. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, họ đã lén lút qua lại với nhau. Bé Bin… là con của Hưng. Còn bé Bống? Huệ cúi gằm mặt: “Lần anh về phép năm thứ 3… em và Hưng vẫn chưa dứt hẳn. Em… em cũng không chắc chắn bé Bống là con ai, nhưng khả năng cao là…”

Tai tôi ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm. Tôi lảo đảo ngã ngồi xuống giường. 5 năm. 1.800 ngày đêm tôi bán sức lao động, chịu đựng sự khinh miệt nơi xứ người, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Tôi gửi hàng tỷ đồng về để nuôi nấng, chăm bẵm cho hai đứa con… của gã hàng xóm. Căn nhà to đẹp này, vợ đẹp này, con khôn này… tất cả chỉ là một màn kịch dối trá mà họ dựng lên để moi tiền của tôi.

Tôi lao sang nhà Hưng. Hắn ta vừa mở cửa, thấy tôi thì không hề bất ngờ hay sợ hãi. Hắn cúi đầu: “Tôi xin lỗi. Tôi biết ngày này sẽ đến. Tôi thương mẹ con cô ấy thật lòng, nhưng tôi nghèo, không lo được cho cô ấy như cậu…” Hóa ra, hắn và vợ tôi đã ngầm thỏa thuận: Huệ vẫn đóng vai vợ hiền để nhận tiền tôi gửi về nuôi con chung của hai người họ, còn Hưng thì đóng vai hàng xóm tốt bụng. Tôi cười như điên dại. Tôi không đánh hắn, vì tôi thấy tay mình bẩn nếu chạm vào loại người đó.

Giờ đây, tôi ngồi trong căn nhà lạnh lẽo do chính tiền mồ hôi nước mắt mình xây nên. Tiếng trẻ con cười đùa dưới nhà vọng lên như những mũi dao cứa vào tim tôi. Chúng không có tội, chúng vẫn gọi tôi là “Bố”, vẫn ôm cổ tôi mỗi tối. Nhưng mỗi lần nhìn chúng, hình ảnh gã hàng xóm lại hiện ra ám ảnh.

Ly hôn là điều chắc chắn. Nhưng tôi đau đớn quá. 33 tuổi, tay trắng lại hoàn trắng về mặt tình cảm, mang theo vết thương lòng sâu hoắm. Tờ giấy gói bánh mì người ta vất đi đã lột trần bộ mặt thật của cuộc hôn nhân giá trị hàng tỷ đồng. Cuộc đời này, sao lại tàn nhẫn với người lương thiện đến thế?

Bài viết 5 năm đi XKLĐ cực khổ nơi xứ người gửi 3 tỷ về cho vợ xây nhà nuôi 2 con, ngày về tôi mất tất cả chỉ vì 1 tờ giấy gói bánh mì đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Cả họ nhà trai bỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nhặt rác” – ngay lúc ấy… https://youth-channel.com/ca-ho-nha-trai-bo-ve-giua-le-cuoi-vi-phat-hien-bo-me-co-dau-nha-lam-nghe-nhat-rac-ngay-luc-ay.html Sun, 15 Feb 2026 17:02:05 +0000 https://youth-channel.com/?p=143577 Dưới ánh nắng vàng rực của một buổi sáng mùa thu, làng quê nhỏ ven sông rộn ràng hẳn lên bởi đám cưới của Hương và Nam. Hương, cô gái xinh đẹp với nụ cười sáng như ánh trăng rằm, là niềm tự hào của cả làng. Nam, chàng trai thành đạt từ thành phố, đã phải lòng Hương từ lần đầu gặp gỡ tại một hội chợ quê. Hôm nay, ngày cưới của họ được tổ chức tại sân nhà Hương, nơi được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi, lụa đỏ và những chiếc đèn lồng lung linh.

Bài viết Cả họ nhà trai bỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nhặt rác” – ngay lúc ấy… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Dưới ánh nắng vàng rực của một buổi sáng mùa thu, làng quê nhỏ ven sông rộn ràng hẳn lên bởi đám cưới của Hương và Nam. Hương, cô gái xinh đẹp với nụ cười sáng như ánh trăng rằm, là niềm tự hào của cả làng. Nam, chàng trai thành đạt từ thành phố, đã phải lòng Hương từ lần đầu gặp gỡ tại một hội chợ quê. Hôm nay, ngày cưới của họ được tổ chức tại sân nhà Hương, nơi được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi, lụa đỏ và những chiếc đèn lồng lung linh.

Gia đình nhà trai, dẫn đầu bởi ông bà Tâm – bố mẹ Nam, đến từ sớm với đoàn xe hơi bóng loáng. Họ ăn mặc sang trọng, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn con trai mình kết hôn với một cô gái quê mộc mạc nhưng nổi tiếng đảm đang. Tuy nhiên, đằng sau những nụ cười lịch sự, vài ánh mắt nhà trai thoáng chút kiêu kỳ, như thể họ đang đánh giá mọi thứ xung quanh. Dân làng chẳng để tâm, bởi ai cũng biết nhà Hương tuy nghèo nhưng sống nghĩa tình, và Hương là viên ngọc quý của cả vùng.

Lễ cưới diễn ra trong không khí vui vẻ. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói vang vọng, và những lời chúc phúc tràn ngập không gian. Hương trong bộ áo dài trắng tinh khôi, nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Nhưng không ai ngờ rằng, chỉ trong vài giờ nữa, cả họ nhà trai sẽ bỏ về giữa chừng, để lại một bí mật kinh hoàng khiến tất cả chết lặng.

Khi nghi thức rước dâu vừa kết thúc, mọi người quây quần quanh những mâm cỗ thịnh soạn. Bỗng nhiên, bà Tâm, mẹ Nam, đứng dậy, giọng nói sắc lạnh vang lên giữa đám đông đang cười nói:

“Thưa bà con, tôi có chuyện cần nói.”

Không khí bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà. Bà Tâm đưa tay chỉ về phía ông Hùng, cha Hương, đang đứng lặng lẽ ở góc sân. Ông Hùng là một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng luôn nở nụ cười hiền lành. Hôm nay, ông mặc bộ vest cũ kỹ, có lẽ là bộ đồ duy nhất ông có để dự đám cưới con gái.

“Tôi vừa được biết,” bà Tâm tiếp tục, giọng đầy khinh miệt, “rằng gia đình cô dâu đây, nhà ông Hùng, làm nghề nhặt rác! Nhặt rác, bà con ạ! Nhà tôi không thể chấp nhận một thông gia như vậy! Một gia đình tử tế, có học thức, làm sao có thể chung sống với những người… như thế?”

Tiếng xì xào nổi lên. Một vài người nhà trai gật gù, tỏ vẻ đồng tình. Hương đứng sững, đôi mắt mở to, bàn tay nắm chặt lấy áo dài. Nam vội nắm tay cô, nhưng ánh mắt anh cũng lộ rõ sự bối rối. Anh quay sang mẹ mình, giọng run run: “Mẹ, chuyện này… mẹ nghe ai nói vậy?”

Bà Tâm hừ lạnh, đưa ra một tấm ảnh từ điện thoại. Đó là hình ảnh ông Hùng, trong bộ đồ bảo hộ cũ nát, đang đẩy một chiếc xe rác đầy ắp trên đường làng. “Còn cần ai nói nữa? Hình này là bằng chứng rõ ràng! Nhà tôi không thể để con trai cưới con gái của một người nhặt rác!”

Cả sân cưới lặng đi. Mẹ Hương, bà Lan, đứng bật dậy, nước mắt lăn dài trên má. “Bà nói gì cũng được, nhưng đừng xúc phạm chồng tôi! Ông ấy làm việc đó để nuôi con ăn học, để Hương được như ngày hôm nay!”

Nhưng bà Tâm không dừng lại. Bà quay sang ông Tâm, giọng cương quyết: “Mình ơi, gọi cả họ nhà ta về. Đám cưới này không thể tiếp tục!”

Một vài người nhà trai bắt đầu đứng dậy, lẩm bẩm rời khỏi sân. Dân làng nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Hương ôm mặt, khóc nức nở. Nam đứng giữa lằn ranh, một bên là gia đình mình, một bên là người con gái anh yêu. Anh cố nói gì đó, nhưng lời bị nghẹn lại trong cổ họng.

Đúng lúc ấy, từ xa, tiếng động cơ xe tải vang lên. Một chiếc xe tải cũ kỹ, bốc mùi rác, từ từ tiến vào con đường dẫn đến sân cưới. Mọi người quay lại, kinh ngạc. Trên xe, ông Hùng bước xuống, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi.

Ông Hùng bước vào sân, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định. Ông không nhìn bà Tâm, cũng không nhìn những ánh mắt tò mò hay khinh miệt xung quanh. Ông chỉ nhìn Hương, nở một nụ cười dịu dàng, rồi đặt chiếc hộp gỗ xuống trước mặt mọi người.

“Bà Tâm,” ông lên tiếng, giọng trầm nhưng vang vọng, “bà nói đúng. Tôi làm nghề nhặt rác. Nhưng bà có biết tại sao tôi làm nghề đó không?”

Bà Tâm cười khẩy: “Để kiếm tiền chứ gì? Ai chẳng biết!”

Ông Hùng lắc đầu. “Không chỉ vì tiền. Mời bà, và tất cả mọi người, mở chiếc hộp này ra xem.”

Cả sân cưới tò mò nhìn chiếc hộp. Nó cũ kỹ, mép gỗ sứt mẻ, nhưng có một sức hút kỳ lạ. Nam, với chút do dự, bước tới mở nắp hộp. Bên trong là một tập tài liệu cũ, vài tấm ảnh đen trắng, và một chiếc huy chương lấp lánh ánh vàng.

Ông Hùng bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng đầy sức mạnh: “Ba mươi năm trước, tôi không phải người nhặt rác. Tôi là một kỹ sư, làm việc trong một nhà máy lớn ở thành phố. Nhưng một vụ tai nạn đã cướp đi tất cả – sức khỏe, sự nghiệp, và cả niềm tin của tôi vào cuộc sống. Tôi trở về quê, không một xu dính túi, chỉ có một người vợ và một đứa con gái nhỏ cần nuôi dưỡng.”

Ông chỉ vào Hương. “Hương là lý do tôi nhặt rác. Tôi không muốn con bé lớn lên trong nghèo đói, không được học hành. Mỗi ngày, tôi đẩy xe rác, nhặt từng mảnh ve chai, để dành từng đồng cho con bé đi học. Nhưng chiếc hộp này không chỉ chứa câu chuyện của tôi.”

Ông cầm lên tấm huy chương. “Đây là huy chương tôi nhận được khi còn trẻ, vì đã cứu sống mười người trong một vụ cháy nhà máy. Trong số đó, có một người đàn ông tên là Tâm.”

Bà Tâm giật mình, đôi mắt mở to. Ông Tâm, chồng bà, bước tới, giọng run rẩy: “Ông… ông là người đó?”

Ông Hùng gật đầu. “Đúng vậy. Tôi đã kéo ông ra khỏi đám cháy, dù chính tôi bị bỏng nặng và mất đi cơ hội làm việc. Nhưng tôi không hối tiếc. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời lương thiện, và nuôi dạy con gái mình nên người.”

Cả sân cưới chết lặng. Bà Tâm đứng sững, không nói nên lời. Ông Tâm tiến đến, nắm lấy tay ông Hùng, nước mắt lăn dài. “Tôi chưa bao giờ biết… Tôi nợ ông một mạng sống.”

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Ông Hùng lấy từ trong hộp một tờ giấy cũ, đã ngả vàng. “Đây là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Mảnh đất này, tôi mua từ nhiều năm trước, bằng số tiền tiết kiệm từ nghề nhặt rác. Nó nằm ngay trung tâm thành phố, giờ đây trị giá hàng chục tỷ đồng. Tôi để dành nó cho Hương, để con bé có một cuộc sống tốt hơn.”

Mọi người há hốc mồm. Ngay cả Hương cũng không biết về mảnh đất này. Cô run rẩy hỏi: “Bố… sao bố không nói với con?”

Ông Hùng mỉm cười. “Vì bố muốn con yêu một người vì trái tim, chứ không phải vì tiền bạc. Nam, con có yêu Hương vì con bé là chính nó không?”

Nam nắm chặt tay Hương, giọng chắc chắn: “Con yêu Hương, dù bố mẹ cô ấy làm gì, dù cô ấy có gì. Con xin lỗi vì đã để mẹ làm tổn thương gia đình cô.”

Bà Tâm cúi đầu, nước mắt rơi. “Tôi… tôi sai rồi. Tôi đã nhìn người qua vẻ bề ngoài, mà không thấy tấm lòng của ông. Xin ông tha thứ.”

Ông Hùng chỉ cười hiền. “Không có gì phải tha thứ. Hôm nay là ngày vui của con tôi. Tôi chỉ mong mọi người ở lại, cùng chung vui.”

Đám cưới tiếp tục trong một không khí hoàn toàn khác. Những ánh mắt khinh miệt đã biến mất, thay vào đó là sự kính trọng và cảm động. Bà Tâm đích thân xin lỗi bà Lan, và hai bên gia đình ôm nhau trong nước mắt. Nam và Hương trao nhau lời thề nguyện dưới ánh trăng, trong tiếng vỗ tay của cả làng.

Chiếc xe tải rác vẫn đỗ ở góc sân, nhưng giờ đây, không ai nhìn nó với ánh mắt kỳ thị nữa. Nó là biểu tượng của sự hy sinh, của tình yêu thương vô bờ mà ông Hùng dành cho con gái mình.

Khi tiệc cưới kết thúc, Hương chạy đến ôm bố. “Bố ơi, con tự hào vì bố. Con sẽ sống thật tốt, để không phụ lòng bố.”

Ông Hùng vuốt tóc con, mỉm cười. “Con hạnh phúc, là bố mãn nguyện rồi.”

Dưới ánh trăng sáng, cả làng chìm trong niềm vui, và câu chuyện về người cha nhặt rác trở thành huyền thoại, được kể lại qua bao thế hệ.

Bài viết Cả họ nhà trai bỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nhặt rác” – ngay lúc ấy… đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026? https://youth-channel.com/thay-doi-lich-nghi-tet-nguyen-dan-2026.html Sat, 14 Feb 2026 17:47:00 +0000 https://youth-channel.com/?p=154278 Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 cho người lao động ra sao theo Thông báo 9441? Căn cứ theo Thông báo 9441/TB-BNV năm 2025 về việc nghỉ Tết Âm lịch, nghỉ lễ Quốc khánh năm 2026 của cán bộ công chức, viên chức và người lao động. Cụ thể như sau: 1. Cán bộ, công chức, viên chức và người lao động của các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội (sau đây gọi tắt là công chức, viên chức) được nghỉ tết Âm lịch năm 2026 như

Bài viết Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026? đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>
Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 cho người lao động ra sao theo Thông báo 9441?

Căn cứ theo Thông báo 9441/TB-BNV năm 2025 về việc nghỉ Tết Âm lịch, nghỉ lễ Quốc khánh năm 2026 của cán bộ công chức, viên chức và người lao động. Cụ thể như sau:

1. Cán bộ, công chức, viên chức và người lao động của các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội (sau đây gọi tắt là công chức, viên chức) được nghỉ tết Âm lịch năm 2026 như sau: Nghỉ 05 ngày theo quy định gồm 01 ngày trước Tết và 04 ngày sau Tết từ thứ Hai 16/02/2026 Dương lịch (tức ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ Sáu ngày 20/02/2026 Dương lịch (tức ngày mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ).

6. Đối với người lao động không thuộc đối tượng quy định tại khoản 1 Thông báo này, người sử dụng lao động quyết định lựa chọn phương án nghỉ tết Âm lịch, nghỉ lễ Quốc khánh năm 2026 như sau:

– Dịp tết Âm lịch: Lựa chọn nghỉ 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ hoặc 02 ngày cuối năm Ất Tỵ và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ hoặc 03 ngày cuối năm Ất Tỵ và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ.

Ảnh minh họa

Theo đó, người lao động thuộc các cơ quan nhà nước được nghỉ Tết Nguyên đán 2026 trong 05 ngày, gồm 01 ngày trước Tết và 04 ngày sau Tết, bắt đầu từ thứ Hai ngày 16/02/2026 (tức ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ Sáu ngày 20/02/2026 (tức ngày mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ).

Đối với người lao động không thuộc đối tượng nêu trên sẽ do người sử dụng lao động quyết định lựa chọn một trong các phương án nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, gồm: 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ; hoặc 02 ngày cuối năm Ất Tỵ và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ; hoặc 03 ngày cuối năm Ất Tỵ và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ.

Trường hợp ngày nghỉ hằng tuần trùng với ngày nghỉ Tết theo quy định tại khoản 1 Điều 112 Bộ luật Lao động 2019 thì người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp theo khoản 3 Điều 111 Bộ luật Lao động 2019.

Theo đó, nếu doanh nghiệp có ngày nghỉ hằng tuần là thứ Bảy và Chủ nhật và lựa chọn phương án nghỉ 02 ngày cuối năm Ất Tỵ và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ hoặc 03 ngày cuối năm Ất Tỵ và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ, thì người lao động được nghỉ liên tục từ ngày 14/02/2026 đến hết ngày 22/02/2026, tổng cộng 09 ngày, bao gồm 05 ngày nghỉ Tết và ngày nghỉ bù do trùng với ngày nghỉ hằng tuần.

Trường hợp người sử dụng lao động lựa chọn phương án nghỉ 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ, lịch nghỉ của người lao động sẽ trùng với lịch nghỉ của khu vực hành chính, sự nghiệp và không phát sinh ngày nghỉ bù.

Như vậy, lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 của người lao động có thể thay đổi về thời gian nghỉ liên tục và số ngày nghỉ bù, tùy thuộc vào phương án nghỉ Tết do người sử dụng lao động lựa chọn và lịch nghỉ hằng tuần của doanh nghiệp.

Theo
phunumoi.net.vn

https://phunumoi.net.vn/thay-doi-lich-nghi-tet-nguyen-dan-2026-d333327.html

Bài viết Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026? đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Tin nhanh.

]]>