Ngồi trên ghế giám đốc cao cấp của tập đoàn Hoàng Ngân, Lâm Phong lật qua tấm thiệp cưới mạ vàng trên tay. Nụ cười tự mãn nở trên môi khi anh nghĩ đến người nhận thiệp.
“Chắc chắn cô ta sẽ sốc khi thấy ta thành đạt đến mức này.”
Anh không thực sự mong Diệp An đến dự đám cưới, nhưng nếu cô có đến, anh muốn cô phải hối tiếc vì đã từng rời bỏ anh.
Bốn năm trước, họ từng là vợ chồng, nhưng những mâu thuẫn về sự nghiệp, gia đình và tham vọng cá nhân khiến cuộc hôn nhân ấy đổ vỡ. Sau khi ly hôn, Lâm Phong lao vào công việc, nhanh chóng thăng tiến và trở thành doanh nhân trẻ tuổi thành đạt. Giờ đây, anh chuẩn bị kết hôn với thiên kim tiểu thư của một gia đình danh giá, một đám cưới xa hoa sắp diễn ra.
Anh muốn Diệp An chứng kiến điều đó.
Bốn năm trước, Lâm Phong và Diệp An từng là một cặp đôi đẹp trong mắt mọi người. Họ yêu nhau từ thời đại học, cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn khi anh còn là một nhân viên quèn với mức lương ba cọc ba đồng. Diệp An luôn ở bên anh, động viên và chăm sóc, không một lời than vãn.
Nhưng khi sự nghiệp của anh bắt đầu khởi sắc, cũng là lúc khoảng cách giữa họ dần lớn lên.
Lâm Phong lao vào công việc, luôn bận rộn với các cuộc họp, dự án và những bữa tiệc xã giao. Những bữa cơm gia đình thưa dần, rồi biến mất. Diệp An nhiều lần nhắc nhở, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời lạnh lùng:
“Anh làm tất cả vì tương lai của chúng ta. Em không thể thông cảm cho anh sao?”
Dần dần, những cuộc trò chuyện giữa họ chỉ còn là tranh cãi. Diệp An cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra.
Cho đến ngày hôm đó—ngày anh nhận chức giám đốc.
Buổi tiệc mừng chức vụ mới, Lâm Phong không dẫn theo vợ. Thay vào đó, anh đứng bên cạnh Lý Như, cô nhân viên trẻ trung, xinh đẹp, luôn ngọt ngào nịnh nọt anh.
Tin tức anh và Lý Như có quan hệ đặc biệt lan truyền trong công ty. Diệp An nghe được, nhưng cô không tin. Cô muốn nghe từ chính miệng anh.
“Anh và cô ta… là thật sao?” Cô hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Phong không né tránh, cũng không phủ nhận. Anh chỉ nhún vai, lạnh lùng nói:
“Diệp An, em nên hiểu… Anh cần một người vợ có thể cùng anh tiến xa hơn, chứ không phải một người chỉ biết than vãn anh quá bận rộn.”
Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô.
Cô đã hy sinh cả thanh xuân để ở bên anh, để rồi nhận lại một câu nói tàn nhẫn đến vậy.
Hôm đó, Diệp An quyết định ký đơn ly hôn, rời khỏi cuộc đời anh.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Phong công khai quan hệ với Lý Như. Anh nghĩ mình đã có tất cả, nhưng không hề biết rằng… anh đã bỏ lỡ điều quý giá nhất trong đời.
Ngày cưới diễn ra trong không gian lộng lẫy của khách sạn 5 sao. Từng vị khách đều là người có địa vị trong giới kinh doanh. Lâm Phong mặc bộ vest đen sang trọng, tay trong tay với cô dâu xinh đẹp.
Mọi thứ đều hoàn hảo… cho đến khi một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước cổng chính.
Diệp An bước vào, vẫn dịu dàng nhưng nay càng thêm phần tự tin, quý phái. Cô không đi một mình. Bên cạnh cô là ba đứa trẻ tầm bốn tuổi, giống nhau như ba giọt nước—và quan trọng hơn, chúng có nét mặt y hệt Lâm Phong.
Không gian bỗng chốc lặng đi.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Cô dâu sững sờ. Lâm Phong đứng chết trân. Anh cảm thấy tim mình chấn động dữ dội.
“Diệp An… bọn trẻ là…?” Giọng anh khàn đi.
Cô bình thản cười nhạt. “Là con anh.”
Lâm Phong gần như không thể tin vào tai mình. Làm sao có thể? Cô chưa từng nói gì!
“Em… em đã sinh con sao?”
Diệp An gật đầu, mắt cô ánh lên tia lạnh lùng. “Lúc chúng ta ly hôn, em phát hiện mình mang thai. Nhưng khi đó, anh chỉ quan tâm đến sự nghiệp và sĩ diện. Anh chưa từng hỏi em sống thế nào, càng không quan tâm em có khó khăn hay không.”
Lâm Phong sững sờ. Anh nhớ lại thời gian sau ly hôn, anh đã nghĩ Diệp An biến mất khỏi thế giới của mình, không chút liên hệ. Anh cứ ngỡ cô sẽ đau khổ, sẽ quay lại cầu xin anh. Nhưng cô không làm vậy.
Cô đã một mình sinh ba đứa trẻ và nuôi chúng khôn lớn.
Anh nuốt khan. “Tại sao em không nói cho anh biết?”
Diệp An nhìn anh, ánh mắt đầy xa cách. “Vì anh chưa từng muốn biết.”
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán. Cô dâu tái mặt, lùi về phía sau vài bước.
“Mấy đứa trẻ này… chúng thật sự là con anh sao, Phong?” Cô dâu hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Phong không thể trả lời. Anh nhìn những đứa trẻ—đôi mắt, đường nét khuôn mặt… tất cả đều giống anh.
Một cơn sóng dữ dội trào lên trong lòng anh.
“Diệp An, em quay về bên anh được không? Chúng ta có thể làm lại từ đầu…” Giọng anh tha thiết hơn bao giờ hết.
Nhưng cô bật cười.
“Làm lại từ đầu? Anh đang đứng trong hôn lễ của mình, bên cạnh người phụ nữ khác mà nói lời này với em?”
Lâm Phong cứng người. Đúng vậy, hôm nay là ngày cưới của anh.
Nhưng giờ đây, anh chỉ cảm thấy trống rỗng.
Diệp An cúi xuống, nắm tay ba đứa trẻ. “Chúng ta đi thôi.”
“Khoan đã!” Anh bước lên một bước, nhưng Diệp An chỉ nhìn anh bằng ánh mắt bình thản.
“Chúc anh hạnh phúc, Lâm Phong.”
Cô quay đi, từng bước rời khỏi hội trường cùng ba đứa con.
Anh nhìn theo bóng dáng cô, cảm giác như có thứ gì đó trong tim vỡ vụn.
Bên cạnh anh, cô dâu đang tức giận đến phát run. Đám cưới giờ đây chẳng khác nào một trò cười trước mặt mọi người.
Lâm Phong bỗng nhận ra—anh có tất cả, nhưng cũng đã mất tất cả.
Và điều đau đớn nhất là… người phụ nữ từng yêu anh nhất, giờ đây đã không còn thuộc về anh nữa.