10 năm sau, khi đến ngân hàng trả nợ, người phụ nữ này bất ngờ với sự thật đang diễn ra.
Nhận nuôi đứa trẻ mồ côi
Lữ Thiên Mai (Chiết Giang, Trung Quốc) là người phụ nữ kém may mắn. Cô bị chồng l.ừa dối trong h.ôn nhân và m.ất hết tài sản, lại phải chịu một khoản nợ kh.ông hề nhỏ. Chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô ở thời điểm đó chỉ là cô con g.ái, Chu Tịch.
Trong một lần đi chợ mua rau, gặp một cơn mưa to lại kh.ông mang áo mưa, cô quyết định trú tạm trong một gara ô tô đang mở cửa gần đó. Khi vào sâu bên trong gara, cô phát có người. Một cậu b.é đang l.àm bài tập trên chiếc bàn có phần ọp ẹp. Nhìn quanh kh.ông thấy có người lớn trong nhà, người phụ nữ này hỏi cậu b.é: “Con là người duy nhất ở nhà sao? Bố mẹ con đâu?”
Từ đây, cậu b.é bắt đầu chia sẻ về hoàn cảnh gia đình mình. Cậu tên là Lưu Nguyên Nhất, 16 tuổi. Bố mẹ Lưu kinh doanh nên điều kiện gia đình rất t.ốt. Là con một, cậu b.é càng được bố mẹ yêu chiều. Tuy nhiên, hạnh phúc đó chấm dứt cho đến khi một t.ai n.ạn giao th.ông đã c.ướp đi mạng s.ống của bố mẹ cậu.
Sau khi kh.ông còn gia đình, Lưu Nguyên Nhất được một người chú nhận nuôi. Nhưng sau đó, công việc kinh doanh của người đàn ông này thất bại. Kh.ông đủ tài chính, người họ hàng cũng từ chối trách nhiệm chăm nuôi.
Kh.ông có ai để bám víu, cậu b.é quay trở về gara ô tô của gia đình trước đây. Dù khi ra đi bố mẹ có để lại cho Lưu một chút t.iền tiết kiệm. Song học phí cao, cộng thêm việc phải tự chi trả các phí dịch vụ, nên cậu ăn tiêu rất dè sẻn.
Là một người mẹ, Lữ Thiên Mai cảm thấy thương x.ót cậu b.é. Ở ngoài kia, những đứa trẻ bằng tuổi Lưu vẫn được s.ống trong t.ình yêu thương của gia đình. Trong khi đó, cậu b.é này lại bị gia đình bỏ r.ơi, phải tự lo cho cuộc s.ống của mình.
Chẳng suy nghĩ nhiều, cô Lữ liền mời cậu b.é này sang nhà ăn cơm: “Nhà cô cách đây kh.ông xa, hô.m nay, con có thể sang đấy ăn t.ối kh.ông?”
Trước t.ình cảm của người phụ nữ lạ m.ặt, cậu b.é kiên quyết từ chối. “Kh.ông cần đâu cô. Con có mì và tự nấu được. Lát con sẽ ăn”.
Kh.ông thể mời được cậu b.é sang nhà song cô Lữ nhất quyết kh.ông để cậu phải ăn mỳ. T.ối hô.m đó, người phụ nữ t.ốt bụng này đã nấu dư thức ăn, đóng vào hộp và mang sang cho Lưu.
Cậu b.é cho biết đã rất lâu rồi mới được ăn món ngon như vậy. Kể từ khi cha mẹ q.ua đ.ời, để tiết kiệm t.iền, mỗi ngày Lưu chỉ ăn mì trắng và thêm một chút muối. Cứ như vậy, thỉnh thoảng, cô Lữ lại tặng cơm cho cậu. Từ đây, hai cô cháu trở nên thân thiết hơn.
Nhận thấy thời tiết ngày càng chuyển lạnh, trong khi Lưu Nguyên Nhất kh.ông có lò sưởi hay chăn ấm, người phụ nữ này tiếp tục mời cậu b.é sang nhà ở cùng. Tuy nhiên, cậu vẫn một mực từ chối.
Thấy Lưu vẫn còn chút ngại ngần, cô Lữ đã nghĩ ra cách mời cậu b.é này chuyển sang nhà ở, để kèm con g.ái học. Đứng trước yêu cầu giúp đỡ, chàng trai này khó lòng từ chối. Bởi cậu kh.ông thể phụ công người đang hỗ trợ mình
Được cô Lữ chăm sóc, cậu b.é cảm nhận được sự ấm áp của t.ình cảm gia đình. Để gánh vác một phần, Lưu cũng chăm chỉ phụ giúp việc nhà. Thậm chí, cậu còn đi nhặt ve chai, bán lấy t.iền phụ giúp cô Lưu. Cậu cũng coi Chu Tịch như em g.ái của mình nên luôn có trách nhiệm trong việc kèm em học.
Lòng t.ốt tr.ao đi để đối lấy lòng t.ốt
Theo thời gian, Lưu Nguyên Nhất dần lớn kh.ôn và bước vào kì thi đại học. Năm đó, cậu đạt điểm s.ố xuất sắc và tr.úng tuyển vào ngành Tài chính của ĐH Chiết Giang. Đối m.ặt với khoản học phí lớn để chuẩn bị nhập học, cậu b.é tỏ ra lo lắng. Bởi cậu hoàn toàn hiểu cuộc s.ống của cô Lưu chẳng dư dả để có thể nhanh chóng có đủ s.ố t.iền đó.
Song người phụ nữ này luôn tỏ ra lạc quan. Để có đủ t.iền cho Lưu nhập học trên thành phố, cô đã ra ngân hàng vay t.iền, dẫu bản thân vẫn còn nợ nần chồng chất.
Kh.ông phụ công của người chăm lo cho mình, trong suốt 4 năm học đại học, học kỳ nào Lưu Nguyên Nhất cũng đạt thành tích học tập xuất sắc và nhận được học bổng.
Cho đến năm 2007, sau khi t.ốt n.ghiệp, cậu tiếp tục nhận được lời mời du học từ ĐH Cambridge, Anh với học bổng lên đến 70%. Biết mình kh.ông đủ tài chính để lo s.ố t.iền còn lại, Lưu đã từ chối cơ hội. Tuy nhiên, khi biết chuyện, cô Lữ đã động viên cậu tiếp tục con đường học vấn. Cô sẽ vay t.iền ngân hàng để đóng 30% s.ố học phí còn lại.
Lại có được cơ hội học tập, Lưu Nguyên Nhất tiếp tục chặng đường 2 năm du học tại Anh. Trong những năm vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường, cậu đã bắt đầu kinh doanh cùng người bạn cùng lớp và thành lập công ty.
Có thêm chút t.iền, Lưu gửi về để hỗ trợ cô Lữ cải thiện cuộc s.ống. Ban đầu cô từ chối nhận khoản t.iền này bởi hiểu rằng ở nước ngoài còn đắt đỏ và khó khăn hơn nhiều. Song hiểu được tấm lòng hiếu thảo của cậu b.é mình đã chăm lo bao nhiêu năm nên người phụ nữ đành nhận. Tuy nhiên, cô kh.ông tiêu mà dự định sẽ gom góp lại để dùng chính s.ố t.iền này để trả nợ ngân hàng.
Sau một thời gian, s.ố t.iền cũng lớn dần, cô Lữ quyết định đến gặp nhân viên ngân hàng để thanh toán khoản nợ năm xưa. Điều kh.ông ngờ là giao dịch cho biết s.ố t.iền đó đã được trả hết bởi chính Lưu Nguyên Nhất. Hiện cô còn đang được đứng tên thừa hưởng một cuốn sổ tiết kiệm do chàng trai này lập nên.
Ở thời điểm nhận cưu mang cậu b.é này, cô chẳng suy nghĩ gì về việc sẽ nhận được ơn huệ gì. Song giờ đây, khi thấy được những gì diễn ra, cô cảm thấy vô cùng ấm lòng.
Nguồn: https://cafef.vn/vay-no-de-nuoi-dua-tre-mo-coi-khong-quen-biet-hon-10-nam-sau-nguoi-phu-nu-den-ngan-hang-tra-tien-ma-ngo-ngang-truoc-cau-noi-cua-nhan-vien-188240911153327785.chn