2 giờ sáng, điện thoại tôi rung liên hồi. Bên kia là giọng người hàng xóm hổn hển:
– “Cô ơi, đêm nào nhà cô cũng ồn ào, cãi vã, đập đồ, tôi không chịu nổi nữa rồi!”
Tôi choáng váng, vội đáp:
– “Chị nhầm rồi, giờ này em không có ở nhà. Em đi công tác cả tuần nay mà…”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây, rồi tắt ngang. Cả đêm ấy tôi trằn trọc, trong lòng dấy lên một nỗi bất an khó tả.
Hôm sau, tôi lặng lẽ mua một chiếc camera nhỏ, giấu kín ở cổng, chĩa thẳng soi cả hai nhà, nghĩ bụng: “Nếu có chuyện gì thì cũng phải bắt được bằng chứng.”
Kỳ lạ thay, từ hôm ấy, hàng xóm không gọi điện than phiền nữa. Mọi thứ im ắng đến mức đáng ngờ. Tôi càng sốt ruột, cứ nửa đêm lại mở điện thoại kiểm tra camera. Và rồi… một cảnh tượng khiến tôi chết lặng.
Trên màn hình hiện rõ bóng dáng chồng tôi, lén lút bước sang nhà hàng xóm. Không phải đi một mình, mà bế theo cả vali nhỏ. Cánh cửa nhà bên khẽ mở, người phụ nữ hàng xóm đón anh ta bằng nụ cười đầy toan tính.
Tôi sững sờ, toàn thân run rẩy. Nhưng chưa hết… chỉ vài phút sau, một bé trai tầm 5-6 tuổi chạy ra ôm chầm lấy chồng tôi, miệng reo to:
– “Bố về rồi!”
Tôi ngã quỵ xuống ghế, tim đập loạn xạ. Mọi mảnh ghép bỗng xếp lại với nhau: những cuộc gọi phàn nàn, những đêm anh vắng nhà với đủ lý do, sự im ắng đột ngột khi tôi lắp camera… Tất cả chỉ là màn kịch che giấu.
Hóa ra, chồng tôi không chỉ phản bội, mà còn có gia đình thứ hai ngay bên cạnh, dưới ánh mắt hàng chục người trong xóm mà chỉ mình tôi u mê không hay biết.