Tiểu thư cậ//y giàu h/ắt cà phê vào nữ đồng nghiệp ngay giữa văn phòng, đúng 5 phút sau, giám đốc bước tới nói một câu khiến cô ta ru/n l/ẩy b//ẩy, phải gọi bố mẹ tới xi//n t//ha…
Công ty tôi làm việc có một cô nhân viên mới tên là Mai Anh — xinh đẹp, con nhà giàu, lại là cháu họ của một cổ đông lớn. Từ ngày cô ta bước chân vào văn phòng, ai cũng phải để ý. Mỗi sáng Mai Anh bước vào với túi xách hàng hiệu, giày cao gót bóng loáng, nước hoa nồng nàn. Cô ta nhìn mọi người bằng ánh mắt nửa kh//inh kh//ỉnh, nửa dò xét.
Ngược lại, Lan, đồng nghiệp cùng phòng với cô ta, lại hoàn toàn trái ngược. Lan hiền lành, ít nói, ăn mặc giản dị, thường chỉ mặc sơ mi trắng, quần vải, đôi giày bệt đã sờn. Lan làm việc chăm chỉ, luôn giúp đỡ mọi người, nhưng có lẽ chính sự kh/iêm tố/n ấy khiến cô trở thành “mục tiêu dễ tr//êu”.
Sáng hôm đó, văn phòng đang yên tĩnh thì Mai Anh bước vào với cốc cà phê đá lạnh trên tay. Cô ta nhìn Lan đang cúi xuống xếp hồ sơ, khẽ nhếch môi:
“Chị Lan, sao chị vẫn mặc mấy bộ đồ qu//ê m///ùa thế nhỉ? Làm ở đây mà nhìn như giúp việc trong nhà ấy.”
Một vài người cười gượng, số khác giả vờ không nghe thấy. Lan chỉ khẽ mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ:
“Chị quen rồi, miễn sao công việc tốt là được.”
Câu nói đó như đổ thêm dầu vào l//ửa. Mai Anh nhướng mày, giọng chu/a ch//át:
“Ờ, chắc chị không hiểu, đây là công ty lớn, không phải chỗ ai cũng vào được đâu. Có lẽ chị nên cảm ơn tôi vì cho chị học hỏi cách sống đẳng cấp hơn!”
Lan vẫn im lặng. Cô chỉ lùi lại, định trá/nh đi chỗ khác, thì b//ất ng//ờ — “Bốp!” — cốc cà phê trên tay Mai Anh hấ/t thẳ/ng vào người Lan.
Cà phê nóng đổ tràn lên áo, loa/ng l/ổ cả thân trước. Mọi người s/ững s/ờ. Lan khựng lại, tay ru/n ru/n cầm chiếc khăn giấy lau vội, đôi mắt đỏ hoe.
“Trời ơi, x/in lỗ/i nhé!” – Mai Anh cư//ời k//hẩy – “Tay tôi tr/ượt thôi mà. Cà phê này chắc cũng không đắt bằng áo chị đâu, đúng không?”
Không khí trong văn phòng lạnh ngắt. Một nhân viên định bước tới giúp, nhưng vừa lúc đó, cửa phòng giám đốc bật mở.
Giám đốc Minh Khang — người đàn ông điềm đạm, nổi tiếng nghiêm khắc — bước ra. Mọi người đồng loạt đứng dậy chào.
Ánh mắt anh dừng lại trên Lan – người phụ nữ tóc ư//ớt s//ũng, áo dính cà phê, đứng lặng trong góc. Còn Mai Anh thì tỏ vẻ bình thản, nghĩ rằng giám đốc sẽ bê/nh mình vì cô là “người có qu///an h///ệ”.
Anh tiến đến gần, giọng trầm thấp nhưng rắn rỏi:
“Cô làm gì thế này?”
Mai Anh cười ngượng:
“Dạ… chỉ là hi/ểu lầ/m nhỏ thôi anh, em… à, tôi không cố ý.”
Khang nhìn cô một lúc lâu rồi quay sang nắm tay Lan, giọng dịu đi:
“Em có sao không? Bị b//ỏng không?”
Cả phòng ch//ết lặ//ng. Chữ “em” vừa thốt ra khiến ai nấy đều nhìn nhau ki/nh ng//ạc. Lan cúi đầu, khẽ đáp:
“Em không sao đâu, anh đừng lo.”
Không ai ngờ — người phụ nữ giản dị ấy lại chính là…
Minh Khang siết nhẹ bàn tay Lan, ánh mắt anh vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên quyết đến lạ. Cả văn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía ba người. Mai Anh, gương mặt vẫn còn chút ngạo mạn sau cú hất cà phê, giờ phút này bắt đầu thấy có gì đó bất ổn. Cô ta thấy sống lưng mình lạnh toát.
Minh Khang khẽ hít một hơi sâu, kéo Lan đứng sát vào mình hơn, anh quay một vòng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nhân viên đang đứng sững sờ, rồi dừng lại ở Mai Anh. Giọng anh vang lên, trầm nhưng rõ ràng, khiến mọi âm thanh khác như tan biến:
“Cô ấy là Lan.”
Anh dừng lại một nhịp, một nụ cười cực kỳ nhẹ nở trên môi, nhưng đủ để khiến Mai Anh thấy lạnh người.
“Và cũng là vợ sắp cưới của tôi.”
Lời tuyên bố như một tiếng sét đánh ngang tai, dội thẳng vào từng ngóc ngách của văn phòng. Toàn bộ nhân viên, từ người lâu năm nhất đến người mới vào, đều ch//ết lặ//ng. Mấy nhân viên đang đứng gần Mai Anh giật mình lùi lại một bước như tránh né. Mai Anh đứng đó, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Đôi mắt cô ta mở to, tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin được. Cái nhếch mép tự mãn ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đờ đẫn, thất thần.
Minh Khang quay lại nhìn thẳng vào Mai Anh, ánh mắt anh giờ đây lạnh như băng.
“Các bạn có ý kiến gì về cách cô Mai Anh đối xử với vợ sắp cưới của tôi không?”
Câu hỏi không nhắm vào Mai Anh mà lại hướng về toàn bộ nhân viên, nhưng sức nặng của nó thì lại đổ dồn lên vai Mai Anh. Không một ai dám hé răng nửa lời. Cả văn phòng vẫn chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng máy lạnh vù vù như đang cười nhạo Mai Anh. Mọi người cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt sắc lạnh của giám đốc, cũng không dám nhìn vào vẻ mặt thất thần của Mai Anh. Cô ta đứng đó, một mình, giữa sự im lặng và những ánh mắt lén lút nhìn về phía mình, cơ thể bắt đầu run rẩy một cách không kiểm soát. Lan vẫn im lặng, nhưng bàn tay cô nắm chặt lấy tay Minh Khang, như một sự khẳng định ngầm cho lời anh vừa nói.
Mai Anh đứng đó, một mình, giữa sự im lặng và những ánh mắt lén lút nhìn về phía mình, cơ thể bắt đầu run rẩy một cách không kiểm soát. Lan vẫn im lặng, nhưng bàn tay cô nắm chặt lấy tay Minh Khang, như một sự khẳng định ngầm cho lời anh vừa nói. Mai Anh tái mặt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta cảm thấy mình như đang bị đóng băng trong không khí ngột ngạt này, không một lối thoát. Ánh mắt tuyệt vọng lướt qua mọi người, nhưng tất cả đều cúi gằm mặt, không ai dám nhìn cô.
Cuối cùng, Mai Anh dồn hết can đảm, run rẩy cất tiếng:
“Dạ… em… em không biết… Em xin lỗi anh Khang, em xin lỗi chị Lan…” Giọng cô ta lí nhí, lắp bắp, hoàn toàn khác với cái giọng điệu kiêu ngạo ban nãy. “Em chỉ… chỉ là đùa thôi ạ… Em không có ý gì đâu…”
Cô ta ngước đôi mắt ướt át lên nhìn Lan, ánh mắt đầy sự cầu xin, van lơn. Đôi môi mấp máy, muốn nói thêm điều gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Sự hối hận và sợ hãi hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt, khiến vẻ tiểu thư hống hách thường ngày tan biến không còn dấu vết. Cô ta đứng đó, cúi đầu, chờ đợi một phán xét, hoặc một sự tha thứ.
Minh Khang nhìn Mai Anh, ánh mắt anh lạnh như băng, không một chút biểu cảm. Giọng anh vang lên trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, dập tắt hoàn toàn hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong Mai Anh.
“Đùa?” Minh Khang lặp lại, như thể không thể tin vào tai mình. “Cô thấy việc tạt cà phê vào người khác là trò đùa sao? Hay cô nghĩ hành động xúc phạm đồng nghiệp, làm tổn hại đến danh dự và tinh thần làm việc của người khác chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm?”
Mai Anh sững sờ, ngước nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ. Cô ta muốn phản bác, muốn thanh minh thêm, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không thể thốt ra lời nào. Ánh mắt Minh Khang quá đỗi sắc lạnh, khiến cô ta cảm thấy mọi lời ngụy biện đều trở nên vô nghĩa.
“Ngay lập tức,” anh nói tiếp, dứt khoát và không chút do dự, “cô hãy thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây. Công ty chúng tôi không cần những người thiếu tôn trọng đồng nghiệp và đạo đức nghề nghiệp.”
Lời nói của Minh Khang như một tiếng sét đánh ngang tai Mai Anh. Cô ta tái mét, đôi chân lảo đảo suýt ngã. Không khí trong văn phòng như đông đặc lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Mai Anh, vừa thương hại, vừa hả hê. Lan vẫn đứng đó, tay nắm chặt tay Minh Khang, cô lặng lẽ đón nhận quyết định của anh, trong lòng vừa bất ngờ, vừa nhẹ nhõm.
Minh Khang không nhìn lại Mai Anh thêm một lần nào nữa, anh quay sang các đồng nghiệp khác với vẻ mặt nghiêm nghị. “Mọi người trở lại làm việc đi. Về phần Mai Anh, tôi sẽ yêu cầu phòng hành chính xử lý thủ tục chấm dứt hợp đồng ngay bây giờ.”
Mai Anh đứng chết lặng, không còn giọt máu. Chiếc túi xách hàng hiệu trên tay cô ta đột ngột trở nên nặng trĩu. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô, chỉ vì một cốc cà phê và sự kiêu ngạo không đúng lúc.
Mai Anh đứng đó, run rẩy. Khuôn mặt cô ta tái mét, đôi mắt dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng. Cô ta không thể chấp nhận được sự thật này. Cả cuộc đời Mai Anh chưa từng bị ai đối xử như vậy, chưa từng bị tước đoạt thứ gì một cách phũ phàng đến thế. Sự kiêu ngạo, vốn đã ăn sâu vào máu, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, pha lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng.
Đột nhiên, Mai Anh ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Minh Khang, giọng nói khản đặc, lạc đi vì tuyệt vọng nhưng vẫn đầy vẻ thách thức.
“Anh không thể làm thế với tôi!” Mai Anh hét lên, âm thanh chói tai vang vọng khắp văn phòng đang chết lặng. “Anh không có quyền đuổi tôi! Anh biết chú tôi là ai không? Chú tôi là MỘT TRONG NHỮNG CỔ ĐÔNG LỚN của công ty này đấy! Anh dám… anh dám động vào tôi sao?”
Cô ta tin rằng, chỉ cần nhắc đến cái tên “chú Thanh” – cổ đông lớn, mọi chuyện sẽ thay đổi. Đó là lá chắn, là quyền lực mà cô ta vẫn luôn dùng để thao túng mọi người. Ánh mắt Mai Anh quét qua Lan, một tia hả hê lướt qua, như thể cô ta vừa tìm thấy vũ khí bí mật của mình. Những đồng nghiệp khác bắt đầu xì xào, một vài người nhìn nhau lo lắng. Lời nói của Mai Anh như một làn sóng điện, làm dấy lên nghi ngờ và sự e dè trong tâm trí họ. Liệu Giám đốc Khang có dám đối đầu với một cổ đông lớn?
Minh Khang không đáp lời ngay. Anh chỉ nhếch mép, một nụ cười khẩy lạnh lùng hiện lên trên môi. Nụ cười đó khiến Mai Anh chột dạ, nhưng cô ta vẫn cố giữ vẻ cứng rắn. Lan, đứng cạnh Minh Khang, cảm nhận được bàn tay anh siết chặt hơn một chút. Cô biết, cơn giận của anh chưa bao giờ tan biến.
“Ồ?” Minh Khang nói, giọng anh trầm hơn nhưng càng thêm sắc lạnh. “Vậy ra đó là lý do cô nghĩ mình có thể làm bất cứ điều gì ở đây, phải không? Vì chú cô là cổ đông lớn?” Anh gật gù, ánh mắt không hề nao núng, thậm chí còn mang theo một vẻ bất cần đáng sợ. “Tốt. Vậy hãy để chú cô nói chuyện với tôi.”
Nói rồi, Minh Khang không đợi Mai Anh phản ứng, anh quay người, đưa Lan ra khỏi không gian căng thẳng của văn phòng. “Lan, em theo anh vào phòng làm việc. Để anh xử lý chuyện này.” Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lan, dẫn cô đi. Lan ngoan ngoãn đi theo, lòng vừa bất an, vừa tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh. Cô không khỏi quay đầu nhìn lại Mai Anh, người vẫn đang đứng sững sờ, dường như không tin vào tai mình.
Những đồng nghiệp trong văn phòng nhìn nhau, không khí vừa được giải tỏa một chút lại lập tức trở nên nặng nề hơn. Ai cũng hiểu, màn kịch này chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu bước vào hồi căng thẳng nhất. Họ tự hỏi, liệu cổ đông lớn sẽ làm gì? Và liệu Minh Khang có thể giữ vững lập trường của mình không?
Lan ngoan ngoãn theo chân Minh Khang vào phòng làm việc của anh. Cánh cửa kính mờ khép lại, nhưng âm thanh vẫn không thể che giấu hoàn toàn sự căng thẳng đang bao trùm. Trong văn phòng chính, Mai Anh vẫn đứng sững sờ, ánh mắt dáo dác nhìn về phía phòng giám đốc. Cô ta chưa bao giờ nghĩ Minh Khang lại dám hành động đến mức này. Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi, đẩy lùi sự tự tin ngạo mạn. Các đồng nghiệp khác nhìn nhau, không dám xì xào lớn tiếng nữa, thay vào đó là những ánh mắt lo lắng xen lẫn tò mò tột độ. Họ tự hỏi, liệu cổ đông lớn có thực sự xuống đây?
Trong phòng giám đốc, Minh Khang nhẹ nhàng đặt Lan ngồi xuống ghế sofa, anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh liếc nhìn Lan, khẽ hỏi: “Em ổn chứ?” Lan gật đầu, cố gắng nén lại sự lo lắng. Minh Khang không nói thêm, ánh mắt anh quay về phía chiếc bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại đang nằm im lìm.
Anh không chút nao núng. Bàn tay Minh Khang vươn tới, cầm lấy chiếc điện thoại di động của mình. Các ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên màn hình, tìm kiếm một cái tên. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng Minh Khang hít thở đều đều. Anh đưa điện thoại lên tai, không ai biết anh đã bấm số của ai, nhưng ai cũng ngầm hiểu.
Khoảng khắc chờ đợi dường như kéo dài vô tận. Rồi giọng nói trầm ổn, lạnh lùng của Minh Khang vang lên, đủ lớn để Lan có thể nghe thấy rõ ràng.
“Chú Thanh, mời chú xuống phòng làm việc của cháu ngay bây giờ.” Minh Khang nói, giọng anh không hề có chút nể nang hay e dè nào. Anh tạm dừng, lắng nghe đối phương nói gì đó. “Có chuyện quan trọng cần chú giải quyết.”
Giọng điệu của anh như một mệnh lệnh, không phải là lời mời. Bên ngoài văn phòng, âm thanh cuộc gọi vọng ra lờ mờ nhưng đủ để mọi người nhận ra sự nghiêm trọng. Mai Anh tái mét mặt, đôi mắt cô ta mở to, hoàn toàn không tin vào tai mình. Minh Khang thực sự đã gọi chú Thanh! Nỗi kinh hoàng thực sự bắt đầu nhấn chìm cô ta. Những đồng nghiệp khác lập tức nín thở, mỗi người đều cố gắng dựng tai nghe ngóng. Cả phòng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, mỗi ánh mắt đều dán chặt vào cánh cửa phòng giám đốc, nơi mọi kịch tính chuẩn bị bùng nổ. Tất cả đều chờ đợi, với một sự hồi hộp xen lẫn kinh sợ tột độ.
Cả văn phòng nín thở. Mọi ánh mắt đổ dồn về cánh cửa chính. Tiếng bước chân chậm rãi, chắc nịch vang lên từ hành lang, vọng vào từng ngóc ngách. Sau giây phút chờ đợi tưởng chừng dài vô tận, cánh cửa kính lớn của công ty bật mở. Một người đàn ông trung niên, vóc dáng cao lớn, mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, bước vào. Gương mặt ông ta lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ khó hiểu khi lướt qua một lượt các nhân viên đang đứng im phăng phắc như pho tượng. Đó chính là chú Thanh, vị cổ đông lớn mà Minh Khang vừa gọi.
Chú Thanh không nói một lời, ánh mắt sắc bén dừng lại ở cánh cửa phòng giám đốc. Ông tiến thẳng đến đó, từng bước chân đều đặn như gõ nhịp vào trái tim đang đập loạn xạ của Mai Anh. Cô ta tái mét, đôi môi run rẩy, nước mắt vẫn lăn dài nhưng giờ không còn là nước mắt tủi thân mà là nước mắt của sự sợ hãi tột độ.
Chú Thanh khẽ đẩy cánh cửa phòng làm việc của Minh Khang. Căn phòng im ắng đến đáng sợ. Ông bước vào, đôi mắt quét một lượt cảnh tượng trước mặt. Mai Anh đang đứng nép vào góc tường, gương mặt sưng húp, nước mắt lem luốc, bộ dạng thảm hại vô cùng. Đối diện với cô ta là Minh Khang, anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng, cánh tay khẽ đặt hờ lên vai Lan, người đang đứng cạnh anh. Lan cúi mặt, giấu đi đôi mắt còn sưng đỏ, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng.
Chỉ trong một khoảnh khắc, ánh mắt chú Thanh từ vẻ khó hiểu ban đầu lập tức biến đổi. Vừa nhìn thấy Mai Anh trong tình trạng đó, và Minh Khang cùng Lan đứng bên nhau, ông đã hiểu ra tất cả mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Gương mặt chú Thanh từ từ trầm xuống, khóe môi siết chặt, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ và thất vọng tột cùng. Ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy chất vấn của một người bề trên từ từ chuyển sang Mai Anh, khiến cô ta co rúm lại.
Chú Thanh không nói một lời, nhưng ánh mắt giận dữ của ông khiến Mai Anh run rẩy bần bật. Cô ta nép sát hơn vào tường, cố gắng thu mình lại như muốn biến mất. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Minh Khang khẽ siết nhẹ bàn tay Lan, an ủi cô, rồi chậm rãi bước ra phía trước một bước, đối diện trực tiếp với chú Thanh. Giọng anh điềm tĩnh, rõ ràng từng chữ, vang lên phá tan sự im lặng đáng sợ.
“Thưa chú, tôi xin phép được trình bày lại toàn bộ sự việc đã diễn ra sáng nay,” Minh Khang bắt đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Mai Anh khiến cô ta co rúm. “Sáng nay, khi Lan đang làm việc, cô Mai Anh đã đến gây sự. Thái độ của cô ấy cực kỳ hống hách, thiếu tôn trọng đồng nghiệp. Cô ấy liên tục khiêu khích, dùng lời lẽ xúc phạm đến Lan chỉ vì những chuyện vặt vãnh trong công việc.”
Minh Khang dừng lại một chút, như thể đang kiềm chế sự tức giận đang dâng trào. Lan vẫn cúi mặt, cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình, nhưng cô biết mình không thể gục ngã lúc này.
“Và đỉnh điểm là hành vi tạt cốc cà phê đá lạnh vào người Lan,” Minh Khang tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lẽo. “Toàn bộ sự việc đã được camera ghi lại rất rõ ràng, từ lúc cô Mai Anh cố tình gây gổ, cho đến hành động tạt thẳng cốc cà phê vào đồng nghiệp, bất chấp sự có mặt của nhiều người khác. Đây không chỉ là một hành vi thiếu chuyên nghiệp mà còn là sự sỉ nhục, coi thường đạo đức và văn hóa ứng xử nơi công sở một cách nghiêm trọng.”
Mai Anh ngước lên, đôi mắt ngấn nước nhìn chú Thanh cầu xin, nhưng chỉ nhận lại được ánh nhìn lạnh lùng như băng. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên gương mặt cô ta.
“Công ty này không dung thứ cho những hành vi như vậy, bất kể ai là người nhà của cổ đông,” Minh Khang khẳng định dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chú Thanh, không hề nao núng. Câu nói của anh như một lời tuyên bố không khoan nhượng, gõ mạnh vào sự kiêu ngạo của Mai Anh và cả sự nể nang của những người khác.
Ánh mắt chú Thanh vẫn găm chặt vào Mai Anh, giờ đây không còn chỉ là sự lạnh lùng mà chất chứa nỗi thất vọng tột cùng. Mai Anh co rúm, đôi môi run rẩy, mọi lời biện minh như nghẹn lại trong cổ họng. Cô ta chưa bao giờ thấy chú mình giận dữ đến vậy.
Chú Thanh hít một hơi sâu, cả căn phòng như nín thở chờ đợi lời phán quyết cuối cùng. Giọng ông trầm đục, nặng trĩu, từng lời như nhát dao cứa vào sự tự mãn của Mai Anh.
“Mai Anh, con đã làm chú quá thất vọng!” Chú Thanh khẽ nghiến răng, ánh mắt xuyên thấu nỗi sợ hãi của cô cháu gái. “Con không chỉ tự hủy hoại sự nghiệp của chính mình mà còn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của cả gia đình chúng ta. Bao nhiêu công sức gây dựng, bao nhiêu sự tin tưởng đặt vào con, vậy mà con lại đối xử với nó như thế này sao?”
Mai Anh ngước nhìn chú, đôi mắt ầng ậng nước, muốn nói điều gì đó nhưng chú Thanh không cho phép. Ông giơ tay ra hiệu im lặng, vẻ mặt không còn chút khoan nhượng nào.
“Quyết định của giám đốc là hoàn toàn đúng,” Chú Thanh tuyên bố dứt khoát, quay sang nhìn Minh Khang với ánh mắt có phần trách móc, nhưng cũng là sự chấp nhận không thể chối cãi. “Con hãy rời khỏi đây ngay lập tức! Sau chuyện này, ta sẽ nói chuyện với bố mẹ con.”
Lời nói của Chú Thanh như một tiếng sét đánh ngang tai Mai Anh. Cô ta đứng sững sờ, đôi mắt mở to không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Ra khỏi đây? Nghĩa là bị đuổi việc sao? Mọi thứ cô ta đã khoe khoang, tất cả quyền lực mà cô ta tưởng mình nắm giữ, sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc.
Lan đứng bên cạnh Minh Khang, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang bao trùm. Cô thoáng nhìn Mai Anh, không khỏi có chút thương hại, nhưng sự kiêu ngạo và hành vi của Mai Anh trước đó khiến Lan biết rằng đây là cái giá phải trả.
Minh Khang khẽ gật đầu với Chú Thanh, ánh mắt kiên định. Anh không nói thêm lời nào, để lại khoảng trống cho Mai Anh tự đối mặt với hậu quả. Mai Anh lảo đảo, như thể vừa bị rút hết sức lực. Cô ta nhìn chằm chằm vào Lan, đôi mắt đầy vẻ căm hận và nhục nhã. Giờ đây, Lan không còn là “con nhỏ lọ lem” nữa, mà là người đã chứng kiến sự sụp đổ của cô ta.
Mai Anh lảo đảo lùi lại, đôi mắt mở to nhìn Chú Thanh, rồi lại quay sang Minh Khang, gương mặt trắng bệch vì sốc. Nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu bóp nghẹt lấy cô ta. Tất cả những gì cô ta tưởng mình có, tất cả sự kiêu ngạo, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng.
“Chú ơi… không… không phải vậy mà!” Giọng Mai Anh vỡ òa, nghẹn ngào. Cô ta đột ngột quỳ sụp xuống, hai tay níu lấy ống quần Chú Thanh, nước mắt chảy thành dòng. “Chú, chú đừng đuổi cháu mà! Cháu xin chú! Cháu biết lỗi rồi, cháu biết lỗi thật rồi chú ơi! Cháu sẽ không bao giờ tái phạm nữa đâu! Cháu xin chú, cho cháu một cơ hội nữa thôi mà chú…”
Chú Thanh nhìn Mai Anh đang khóc lóc thảm thiết dưới chân mình, nhưng ánh mắt ông vẫn lạnh lùng, không chút dao động. Sự thất vọng đã quá lớn, không gì có thể xoa dịu được. Ông khẽ gỡ tay Mai Anh ra, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ. “Đã quá muộn rồi, Mai Anh. Con đã tự tay đánh mất cơ hội của mình.”
Mai Anh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự tuyệt vọng. Cô ta quay sang nhìn Minh Khang, cố níu kéo tia hy vọng cuối cùng. “Giám đốc Khang… anh… anh nói gì đi chứ? Em xin anh… xin anh đừng đuổi việc em! Em thật sự không cố ý… em sẽ xin lỗi Lan, em sẽ làm mọi thứ để sửa chữa lỗi lầm! Anh… anh nể tình công sức em đã làm việc ở đây… xin anh giữ em lại…”
Minh Khang đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Anh nhìn xuống Mai Anh đang van xin thảm thiết, nhưng gương mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. “Mai Anh, cô đã vượt quá giới hạn nhiều lần. Tôi không thể giữ một nhân viên có hành vi như cô trong công ty. Đây là quyết định cuối cùng.” Từng lời anh nói như những nhát dao cứa vào trái tim đang tan nát của Mai Anh.
Lan đứng đó, nghe từng lời cầu xin yếu ớt của Mai Anh. Cô nhìn thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt kiêu kỳ ngày nào. Một phần nào đó trong Lan cảm thấy xót xa, nhưng phần lớn lại là sự thanh thản khi thấy công lý được thực thi.
Mai Anh buông thõng hai tay, cô ta biết mình đã thua. Mọi lời van xin đều vô ích. Cô ta đã mất tất cả: công việc, danh dự, và có lẽ là cả sự tin tưởng từ gia đình. Cô ta đứng dậy một cách khó nhọc, đôi vai run rẩy, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. Cả người cô ta như bị rút cạn sức lực.
Minh Khang nhìn đồng hồ, giọng nói dứt khoát. “Cô Mai Anh, mời cô thu dọn đồ đạc và rời khỏi công ty ngay bây giờ.”
Mai Anh lảo đảo bước ra khỏi phòng giám đốc, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Cánh cửa phòng bật mở, và tất cả ánh mắt của đồng nghiệp đang chờ đợi bên ngoài đều đổ dồn vào cô ta. Cô ta cảm nhận rõ những cái nhìn chằm chằm, xen lẫn tò mò, hả hê và cả sự khinh thường. Từng bước đi của Mai Anh nặng trĩu, mỗi tiếng bước chân như dội vào sự nhục nhã tột cùng. Túi xách hàng hiệu trên tay cô ta bỗng trở nên nặng nề, đôi giày cao gót bóng loáng giờ đây dường như đang giễu cợt chính cô ta. Hương nước hoa nồng nàn thường ngày giờ chỉ càng làm nổi bật sự thảm hại của một tiểu thư đang bị đuổi việc trong tủi nhục. Cô ta không dám ngẩng mặt lên nhìn bất cứ ai, chỉ biết cúi gằm mặt bước đi thật nhanh, cố gắng thoát khỏi những ánh mắt phán xét đang găm chặt vào mình.
Minh Khang quay sang nhìn Lan, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng và xót xa. Anh tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay Lan, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nơi ngón tay cô. Anh không nói một lời nào trước mặt mọi người, chỉ nhẹ nhàng dẫn Lan ra khỏi phòng giám đốc, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò và xì xào bàn tán của các đồng nghiệp.
Anh đưa Lan đi thẳng đến phòng nghỉ của công ty, nơi ít người qua lại và yên tĩnh hơn. Căn phòng nhỏ gọn với ghế sofa êm ái, tủ đựng đồ cá nhân và một bàn trang điểm. Lan vẫn còn hơi thất thần, gương mặt trắng bệch, áo sơ mi dính đầy vết cà phê lạnh.
Minh Khang đẩy cửa phòng nghỉ, cẩn thận đỡ Lan ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại. Anh quỳ một chân xuống trước mặt Lan, nhẹ nhàng giữ lấy hai bàn tay cô, ánh mắt anh sâu lắng và dịu dàng.
“Em không sao chứ, Lan?” Minh Khang trầm giọng hỏi, giọng nói anh chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Anh khẽ vuốt mái tóc đang rối nhẹ trên trán Lan. “Anh xin lỗi vì đã để em chịu đựng những điều này. Lẽ ra anh nên giải quyết sớm hơn.”
Lan ngước nhìn Minh Khang, đôi mắt vẫn còn đọng lại chút ẩm ướt. Cô khẽ lắc đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh. Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong lòng cô, xua đi những căng thẳng và tủi hờn vừa qua. Cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở. Minh Khang nhìn thấy sự mệt mỏi và tổn thương hiện rõ trên gương mặt Lan, anh biết cô đã phải chịu đựng nhiều hơn những gì anh tưởng tượng. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, mở tủ đồ cá nhân trong phòng nghỉ.
“Trong này có bộ đồ của công ty dành cho nhân viên dự phòng,” Minh Khang nói, lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng tinh và một chiếc quần vải đen. “Em vào thay đồ đi. Anh sẽ đợi ở ngoài này.”
Lan cầm bộ đồ công ty trên tay, nhìn theo bóng Minh Khang khuất sau cánh cửa. Cảm giác ấm lòng khi được anh quan tâm vẫn còn vương vấn trong cô. Cô bước vào buồng nhỏ, thay chiếc áo sơ mi dính bẩn bằng bộ đồ mới tinh. Khi Lan bước ra, gương mặt cô đã bớt căng thẳng hơn, dù vẫn còn chút mệt mỏi. Minh Khang đứng tựa vào khung cửa, nhìn thấy Lan, anh lập tức tiến lại gần.
“Em thấy khá hơn chưa?” Minh Khang hỏi, ánh mắt vẫn đầy lo lắng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào má Lan, vuốt ve.
Lan khẽ gật đầu, nở một nụ cười yếu ớt. Cô ngồi xuống ghế sofa, Minh Khang ngồi cạnh, nắm lấy tay cô.
“Em… em xin lỗi vì đã không nói với anh sớm hơn về những gì đã xảy ra ở đây,” Lan bắt đầu, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng chút mệt mỏi. “Chỉ là… em muốn mọi chuyện ở công ty được rõ ràng.”
Minh Khang siết chặt tay Lan, khuyến khích cô nói tiếp. “Rõ ràng là sao, Lan?”
Lan hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt Minh Khang. “Em muốn được đánh giá bằng năng lực thực sự của mình, Minh Khang. Không phải vì em là ‘vợ sắp cưới của giám đốc’ hay có bất kỳ ô dù nào. Em không muốn người khác nhìn vào em bằng con mắt định kiến, rằng em được ưu ái hay dễ dàng đạt được mọi thứ.”
“Đó là lý do em luôn chọn cách ăn mặc giản dị khi đi làm,” Lan tiếp tục, ánh mắt nhìn xuống chiếc áo sơ mi trắng tinh mà cô đang mặc. “Một chiếc sơ mi trắng, quần vải, và đôi giày bệt sờn. Em muốn mình giống như bất kỳ nhân viên nào khác, phải tự mình nỗ lực chứng minh bản thân.”
Minh Khang im lặng lắng nghe, ánh mắt anh dần thấu hiểu. “Anh hiểu rồi,” anh nói khẽ, giọng anh chứa đầy sự đồng cảm. “Nhưng em có biết, đôi khi sự im lặng của chúng ta lại khiến em phải chịu đựng nhiều hơn không? Giống như chuyện sáng nay…”
Lan khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên chút chua xót. “Em biết chứ. Nhưng em nghĩ, nếu mọi người biết em là vợ anh, những thành quả em đạt được sẽ bị quy chụp là nhờ anh. Mọi lời khen ngợi sẽ đi kèm với sự nghi ngờ, và những lời chỉ trích sẽ càng gay gắt hơn. Em không muốn mình phải sống dưới cái bóng của anh.”
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh. “Em muốn tự đứng vững trên đôi chân của mình, tự xây dựng giá trị của mình. Em muốn khi em đạt được thành công, đó là vì Lan, chứ không phải vì là vợ của Giám đốc Minh Khang.”
Minh Khang nhìn Lan, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc phức tạp. Anh tự hào về sự kiên cường và độc lập của cô, nhưng cũng xót xa khi biết cô phải chịu đựng sự hiểu lầm và bất công vì quyết định của mình. Anh đưa tay vuốt tóc Lan, kéo cô lại gần và ôm nhẹ.
“Anh hiểu hết, Lan à,” anh thì thầm. “Anh xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn những áp lực em đang phải đối mặt. Nhưng bây giờ thì không cần phải giấu giếm nữa rồi. Anh sẽ bảo vệ em.”
Lan tựa đầu vào vai Minh Khang, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Cô biết, sau sự việc này, mọi thứ sẽ thay đổi. Bí mật của cô đã bị tiết lộ, và những thử thách mới sẽ đến. Nhưng ít nhất, giờ đây cô không còn đơn độc nữa.
Văn phòng công ty, sáng hôm đó, tràn ngập một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Những tiếng xì xào, bàn tán như sóng ngầm cuộn chảy, len lỏi qua từng bàn làm việc. Ai nấy đều không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
“Trời ơi, tôi nghe không nhầm chứ? Cô Lan… là vợ sắp cưới của Giám đốc Minh Khang ư?” một nữ nhân viên thì thầm, đôi mắt trợn tròn ngạc nhiên, hướng về phía phòng nghỉ, nơi Lan và Minh Khang vừa bước vào.
“Thật không thể tin nổi! Từ bao giờ vậy?” một người khác phụ họa, vẻ mặt pha lẫn tò mò và sửng sốt.
Người kể chuyện, cũng là một đồng nghiệp đã từng không ít lần buông lời đánh giá về Lan, giờ đây cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Họ nhớ lại dáng vẻ của Lan hàng ngày: chiếc sơ mi trắng tinh tươm nhưng đã sờn nhẹ, quần vải tối màu và đôi giày bệt cũ kỹ. Hoàn toàn đối lập với những chiếc túi xách hàng hiệu, giày cao gót bóng loáng và nước hoa nồng nàn mà Mai Anh thường xuyên khoe mẽ.
“Vậy mà tôi cứ nghĩ cô ấy là người mới, nhà quê, không biết ăn diện,” một đồng nghiệp nam tự lẩm bẩm, vẻ mặt đầy hối hận. “Nhìn Mai Anh hống hách như thế, ai mà ngờ… Người ta là ‘cháu họ cổ đông lớn’ thì ghê gớm thật, nhưng đâu bằng ‘vợ Giám đốc’?”
Câu chuyện về Lan và Minh Khang, từ chỗ là tin đồn giật gân, nhanh chóng biến thành một sự thật không thể chối cãi. Dần dần, sự ngạc nhiên ban đầu lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm xúc khác: sự ngưỡng mộ.
“Cô ấy thật sự muốn chứng minh bản thân bằng năng lực thực sự,” một đồng nghiệp khác nói nhỏ, giọng đầy cảm thán. “Nếu cô ấy đã là vợ của Giám đốc Minh Khang, cô ấy có thể đường hoàng ra mặt, ăn mặc lộng lẫy, nhưng cô ấy lại chọn sống giản dị như một nhân viên bình thường.”
Những lời bàn tán bắt đầu chuyển hướng. Không còn là sự tò mò tiêu cực, mà là sự nhìn nhận lại. Nhiều người bắt đầu cảm thấy có lỗi. Họ đã từng coi thường Lan, cười nhạo sau lưng về sự “lạc hậu” của cô, hay thầm nghĩ cô chỉ là một nhân viên mờ nhạt. Giờ đây, những suy nghĩ đó như những mũi kim đâm vào lương tâm họ.
“Cô ấy chịu đựng nhiều lắm đấy,” một người khác tiếp lời. “Mai Anh còn dám hắt cốc cà phê đá lạnh vào người cô ấy. Vậy mà cô Lan vẫn luôn kiên nhẫn, không hề một lời than vãn hay lợi dụng thân phận của mình.”
Khi cánh cửa phòng nghỉ khẽ mở ra và Lan cùng Minh Khang bước trở lại văn phòng, một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lan, nhưng không còn là ánh mắt dò xét, khinh thường hay tò mò quá mức. Thay vào đó là sự pha trộn giữa ngỡ ngàng, ngưỡng mộ và cả một chút xấu hổ, hối lỗi.
Lan, trong bộ đồ công sở mới tinh tươm, bước đi bên cạnh Minh Khang, trông cô có vẻ đã bình tĩnh hơn. Mái tóc vẫn còn hơi ẩm, nhưng đôi mắt cô đã kiên định trở lại.
“Chào mọi người,” Minh Khang lên tiếng, giọng anh trầm ổn, quét một lượt qua các nhân viên. “Tôi có việc cần giải quyết, mọi người tiếp tục công việc đi.”
Lời nói của Giám đốc Minh Khang như một mệnh lệnh không cần phải nhắc lại. Nhưng điều khác biệt là, lần này, khi ánh mắt của một nhân viên nào đó lướt qua Lan, họ đều cúi đầu hoặc khẽ gật đầu chào, thay vì quay đi hoặc lén lút nhìn. Không khí làm việc trong văn phòng, dẫu vẫn còn chút ngượng nghịu, đã trở nên tôn trọng hơn rất nhiều đối với Lan. Những lời đánh giá sai lầm về cô đã tan biến, thay vào đó là một sự kính trọng thầm lặng dành cho người phụ nữ khiêm nhường, kiên cường này.
Mai Anh lao ra khỏi công ty như một cơn lốc, lướt qua những ánh mắt tò mò, phán xét mà cô biết đang đổ dồn về phía mình. Chiếc xe sang trọng đưa cô về ngôi nhà lớn quen thuộc, nhưng lần này, không có chút cảm giác bình yên nào. Cô biết, cơn bão thực sự đang chờ đợi cô ở đây.
Vừa đặt chân vào phòng khách, Mai Anh đã thấy Bố mẹ mình ngồi nghiêm nghị trên sofa, gương mặt đằng đằng sát khí. Không khí đặc quánh như thể có thể cắt ra từng miếng. Cô nuốt khan, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay đã run rẩy không kiểm soát.
“Con về rồi à?” Tiếng Bố Mai Anh trầm đục, vang lên như tiếng sấm giữa trời quang, khiến cô giật mình. Ánh mắt ông sắt lạnh như dao.
Mẹ Mai Anh, thường ngày luôn dịu dàng, giờ đây nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng cùng cực. “Mai Anh, con đã làm cái trò gì vậy hả? Chú Thanh vừa gọi điện cho bố con. Con giải thích đi!”
Mai Anh bướng bỉnh cúi đầu, môi mím chặt. “Con không làm gì sai cả! Là cái cô Lan đó… cô ta cố tình gài bẫy con!”
“Gài bẫy?” Bố Mai Anh đập mạnh tay xuống bàn trà, chiếc cốc sứ rung lên bần bật. “Thế còn chuyện con hắt cà phê vào người đồng nghiệp? Chuyện con ăn nói hỗn xược với vợ của Giám đốc? Con nghĩ chúng ta không biết gì à?”
Mai Anh ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. “Vợ Giám đốc? Ai mà biết được cô ta là vợ của Giám đốc chứ! Cô ta giả bộ nghèo khó, ăn mặc tầm thường như thế, làm sao con biết được!”
“Im ngay!” Mẹ Mai Anh gần như hét lên, đôi mắt bà đỏ hoe. “Con không thấy là con đã sai từ cách hành xử đến thái độ sao? Chúng ta đã dạy con bao nhiêu lần về cách đối nhân xử thế, về sự khiêm tốn. Con nghĩ có tiền là có thể coi thường người khác sao?”
“Con không coi thường ai cả!” Mai Anh gân cổ cãi lại. “Chỉ là cô ta… cô ta…”
“Cô ta đã phải chịu đựng con bao lâu nay!” Bố Mai Anh ngắt lời, giọng ông đầy chua xót. “Con đã khiến gia đình chúng ta mất mặt trước chú Thanh, trước cả đối tác làm ăn lớn. Một công việc tốt, một vị trí mà bao nhiêu người mơ ước, con lại tự tay đánh mất nó chỉ vì sự ngạo mạn, bốc đồng của mình!”
Mai Anh cứng họng. Cô thấy mình thật oan ức, nhưng những lời buộc tội từ cha mẹ khiến cô không thể biện minh thêm.
“Chúng ta đã cho con tất cả, để con có một cuộc sống tốt nhất, để con có thể ngẩng cao đầu,” Mẹ Mai Anh nói, giọng bà run rẩy. “Nhưng con lại dùng những đặc quyền đó để làm tổn thương người khác, để tự hủy hoại tương lai của mình. Con đã làm chúng ta thất vọng quá nhiều, Mai Anh ạ.”
Bố Mai Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô. “Từ giờ trở đi, tất cả các thẻ tín dụng của con sẽ bị khóa. Chiếc xe con đang đi cũng sẽ bị thu hồi. Con sẽ không còn một xu nào từ chúng ta cho đến khi con học được cách sống có trách nhiệm, biết tôn trọng người khác và tự kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình. Chúng ta sẽ không bao giờ để con tiếp tục làm nhục danh dự gia đình như vậy nữa!”
Mai Anh sững sờ. Đôi mắt cô mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mọi đặc quyền, mọi thứ cô có từ trước đến nay, giờ đây đều bị tước đoạt một cách không thương tiếc. Cô cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình.
Sáng hôm sau, văn phòng công ty không còn cái không khí căng thẳng, nặng nề như trước. Thay vào đó là những ánh mắt tò mò, háo hức và những lời thì thầm to nhỏ. Mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra với Mai Anh, và sự vắng mặt của cô ta càng củng cố những tin đồn. Giờ đây, tâm điểm chú ý hoàn toàn đổ dồn vào một người khác: Lan.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng mở ra. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía hai bóng dáng vừa bước vào. Lan không còn là cô nhân viên rụt rè, lặng lẽ với đôi giày bệt sờn nữa. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy công sở thanh lịch, đơn giản nhưng tôn lên vẻ đẹp dịu dàng. Bên cạnh cô, Giám đốc Minh Khang mỉm cười rạng rỡ, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Lan. Một sự công khai không lời nhưng đầy đủ sức mạnh.
Cả văn phòng như nín thở. Ai cũng biết chuyện tình cảm của Giám đốc Khang là một bí mật kín kẽ, nhưng ít ai ngờ người phụ nữ đó lại chính là Lan – cô nhân viên từng bị Mai Anh chèn ép.
Minh Khang siết nhẹ tay Lan, khẽ nghiêng người nói nhỏ: “Em đừng lo, có anh ở đây.”
Lan ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cô gật đầu, sự tự tin đã trở lại. Họ sánh bước vào trong, không hề né tránh bất kỳ ánh mắt nào.
Người kể chuyện, một đồng nghiệp khác trong công ty, không kìm được sự ngưỡng mộ. “Thật không thể tin được! Giám đốc Khang và Lan…”
Một đồng nghiệp khác nhanh chóng tiếp lời: “Họ đẹp đôi quá! Thật mừng cho Lan, sau tất cả những gì cô ấy phải chịu đựng.”
“Đúng vậy,” một người khác nói thêm, “Tình yêu chân chính đâu cần phô trương, cứ lặng lẽ mà vun đắp, đến lúc cần thì bùng nổ thôi.”
Giám đốc Minh Khang khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. “Chào buổi sáng, mọi người.” Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt tràn ngập hạnh phúc khi nhìn về phía Lan. “Tôi có chuyện muốn thông báo với tất cả.”
Lan đứng cạnh anh, trái tim đập rộn ràng nhưng ánh mắt kiên định. Cô nhìn thẳng vào các đồng nghiệp, chấp nhận mọi ánh mắt dò xét.
“Như mọi người đã thấy,” Minh Khang tiếp tục, giọng anh ấm áp, “tôi và Lan đã chính thức là một cặp. Chúng tôi muốn công khai mối quan hệ này để tránh những hiểu lầm không đáng có trong tương lai. Mong mọi người sẽ ủng hộ chúng tôi.”
Cả văn phòng vang lên tiếng vỗ tay rào rào. Những lời chúc mừng, những nụ cười thân thiện tràn ngập không gian. Nhiều người tiến lại gần, bắt tay chúc mừng cặp đôi mới.
“Chúc mừng Giám đốc và Lan nhé!”
“Lan ơi, chị thật sự mừng cho em! Em xứng đáng được hạnh phúc.”
Lan mỉm cười rạng rỡ, cảm động trước sự ủng hộ chân thành từ các đồng nghiệp. Cô đã từng nghĩ rằng mọi người sẽ xì xào, bàn tán, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Họ nhìn cô bằng ánh mắt thấu hiểu và sẻ chia.
Minh Khang ôm nhẹ vai Lan, gương mặt anh rạng ngời. Anh nhìn Lan đầy yêu thương, như muốn nói rằng từ nay, cô sẽ không còn phải chịu bất kỳ sự cô đơn hay bắt nạt nào nữa. Tình yêu của họ, không cần những túi xách hàng hiệu hay những lời lẽ khoa trương, đã tự chứng minh giá trị của mình. Họ đã tìm thấy nhau giữa bộn bề công việc, và giờ đây, họ sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng nhau.
Những lời chúc mừng vẫn còn vang vọng, lan tỏa một không khí ấm áp hiếm thấy trong văn phòng vốn dĩ luôn căng thẳng. Minh Khang nhìn Lan bằng ánh mắt trìu mến, tự hào. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, kéo cô lại gần hơn, như một lời khẳng định quyền sở hữu và bảo vệ. Lan đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ, tựa đầu vào vai anh trong giây lát.
Người kể chuyện, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt trong không khí. “Ngày hôm nay, Lan không chỉ là người chiến thắng trong tình yêu, mà còn là người đã vạch trần một sự thật phũ phàng về đạo đức công sở,” anh thầm nghĩ.
Một đồng nghiệp khác, người đã từng chứng kiến Mai Anh hống hách với Lan, khẽ thở dài: “Nhìn Lan bây giờ, tôi mới thấy những gì Mai Anh làm thật sự quá đáng. Cô ta nghĩ có chú là cổ đông lớn thì muốn làm gì cũng được.”
“Đúng vậy,” một người khác tiếp lời, “Nhưng cuối cùng, cái kim trong bọc cũng lòi ra. Giám đốc Khang làm vậy là đúng. Phải cho Mai Anh một bài học.”
Minh Khang đứng thẳng người, ánh mắt quét qua toàn bộ nhân viên. Anh không nhắc đến Mai Anh, nhưng lời nói của anh lại trực tiếp nhắm vào những hành vi sai trái đã và đang diễn ra. “Tôi muốn mọi người hiểu rõ một điều. Ở công ty này, chúng ta làm việc dựa trên năng lực và sự tôn trọng lẫn nhau. Mọi mối quan hệ cá nhân, dù là gì đi nữa, cũng không thể che đậy những hành vi thiếu chuyên nghiệp, thiếu đạo đức.” Giọng anh trầm ổn, kiên quyết. “Mỗi người đều có giá trị riêng, và không ai có quyền xúc phạm hay chèn ép người khác vì bất kỳ lý do gì.”
Cả văn phòng im lặng, không khí trở nên trang trọng hơn. Ai nấy đều cảm nhận được thông điệp mạnh mẽ từ Giám đốc. Lời nói của anh không chỉ là một tuyên bố mà còn là một quy tắc ứng xử mới, rõ ràng và không khoan nhượng.
Lan nhìn Minh Khang, trong lòng tràn ngập sự biết ơn và tình yêu. Anh không chỉ bảo vệ cô mà còn thiết lập lại trật tự, mang lại công bằng cho tất cả mọi người. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi những ngày tháng phải chịu đựng sự khinh miệt và bắt nạt đã vĩnh viễn lùi lại phía sau.
“Sự việc của Mai Anh đã trở thành một lời cảnh tỉnh,” Người kể chuyện suy nghĩ, “một bài học đắt giá mà cả công ty phải ghi nhớ.” Mọi người bắt đầu tự vấn về cách họ đối xử với đồng nghiệp, về những lời lẽ vô tình hay những hành động thiếu suy nghĩ. “Địa vị, tiền bạc, hay bất kỳ mối quan hệ nào cũng không thể là tấm khiên bảo vệ cho sự kiêu ngạo và thiếu tôn trọng.”
Trong những ngày tiếp theo, văn phòng trở nên khác lạ. Sự hòa nhã, lịch sự dường như được đặt lên hàng đầu. Mọi người chủ động giúp đỡ nhau, trò chuyện thân thiện hơn. Không còn những ánh mắt dò xét, những lời nói mỉa mai sau lưng. Họ hiểu rằng, sự tôn trọng và khiêm tốn mới là yếu tố cốt lõi tạo nên một môi trường làm việc lành mạnh. Lan, với nụ cười tự tin và tác phong chuyên nghiệp, đã trở thành minh chứng sống cho điều đó. Cô không cần phô trương, không cần thể hiện, nhưng ai cũng biết, cô chính là người đã làm thay đổi tất cả.
Mai Anh không có mặt trong những ngày văn phòng thay đổi tích cực đó. Sau quyết định sa thải của Giám đốc Minh Khang, cô ta đã biến mất, mang theo nỗi uất hận và sự sỉ nhục. Cô ta đã nghĩ, với mối quan hệ “cháu họ của cổ đông lớn” Chú Thanh, mọi chuyện sẽ được dàn xếp. Nhưng sự kiên quyết của Minh Khang, cùng với sự thất vọng của chính Chú Thanh trước thái độ và hành vi của cô, đã khiến mọi cánh cửa đóng sập.
“Chú không thể bao che cho sự kiêu ngạo và thiếu tôn trọng của cháu mãi được, Mai Anh,” Chú Thanh đã nói trong điện thoại, giọng điệu lạnh lùng chưa từng có. “Cháu đã làm mất mặt chú, và quan trọng hơn, cháu đã tự hủy hoại tương lai của mình. Về nhà đi, suy nghĩ lại mọi chuyện.”
Bố mẹ Mai Anh, những người vốn nuông chiều con gái, giờ đây cũng không thể chấp nhận được hành động và hậu quả mà Mai Anh gây ra. Việc bị sa thải không chỉ là mất việc, mà còn là vết nhơ lớn đối với gia đình có địa vị của họ. Những lời khiển trách nặng nề dội xuống Mai Anh. “Con phải tự kiếm sống đi, Mai Anh. Không ai có thể bao bọc con mãi được. Con cần phải học cách sống tự lập, từ những điều nhỏ nhặt nhất,” mẹ cô nói, giọng đầy thất vọng.
Mai Anh, từ một tiểu thư được nâng niu, bỗng chốc rơi vào cảnh phải tự xoay sở. Túi xách hàng hiệu, giày cao gót bóng loáng, và nước hoa nồng nàn giờ đây trở nên vô nghĩa. Cô phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã: những kỹ năng làm việc thực sự và thái độ chuyên nghiệp mới là thứ được trọng dụng, chứ không phải vẻ bề ngoài hay gia thế. Cô bắt đầu đi xin việc ở những công ty nhỏ hơn, nhưng với lý lịch và thái độ cũ, mọi cánh cửa đều khép lại. Mỗi lần bị từ chối, Mai Anh lại cảm thấy một vết cứa sâu hơn vào lòng kiêu hãnh. Cuộc sống mà cô từng coi thường, cuộc sống của những người phải vật lộn kiếm miếng cơm manh áo, giờ đây trở thành hiện thực cay đắng của chính cô. Cô dần hiểu ra rằng, sự khiêm tốn không phải là yếu đuối, mà là nền tảng của mọi mối quan hệ bền vững.
Trong khi đó, Lan và Minh Khang lại đang viết nên một chương mới đầy tươi sáng cho cuộc đời mình. Sau những biến cố, tình yêu của họ càng thêm gắn kết. Lan, với năng lực và sự tận tâm, nhanh chóng được cất nhắc lên vị trí cao hơn. Cô không còn mặc chiếc sơ mi trắng, quần vải và đôi giày bệt sờn cũ kỹ mỗi ngày nữa, nhưng sự giản dị và khiêm tốn vẫn luôn là bản chất của cô. Cô dùng tài năng và kinh nghiệm để giúp đỡ đồng nghiệp, truyền cảm hứng cho một môi trường làm việc tích cực.
Minh Khang, với sự sáng suốt và quyết đoán, đã đưa công ty phát triển lên một tầm cao mới. Anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho Lan, cùng cô xây dựng một tổ ấm ngập tràn tiếng cười và sự thấu hiểu. Họ không phô trương sự giàu có hay địa vị. Thay vào đó, họ chứng minh rằng hạnh phúc thực sự đến từ sự bình yên trong tâm hồn, sự tôn trọng lẫn nhau và những giá trị nhân văn mà họ cùng vun đắp. Cuộc sống của Lan và Khang là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói: “Giá trị con người nằm ở phẩm chất chứ không phải vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội.”
Câu chuyện về Lan và Mai Anh, về sự đối lập giữa kiêu ngạo và khiêm nhường, không chỉ là một bài học cho những người trong công ty, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho mỗi chúng ta. Cuộc sống đôi khi khắc nghiệt, buộc chúng ta phải đối mặt với những sai lầm và tự đánh giá lại bản thân. Mai Anh, dù phải trải qua những tháng ngày khó khăn, mất mát và tủi hổ, nhưng chính những thử thách đó đã giúp cô nhìn nhận lại giá trị thật của sự lao động, của sự tử tế và lòng khiêm nhường. Có thể, ở một nơi nào đó, cô đang dần tìm lại được con người thật của mình, một con người trưởng thành hơn, biết trân trọng những điều giản dị.
Còn Lan, cô đã từng phải chịu đựng sự khinh miệt và bắt nạt, nhưng cô chưa bao giờ từ bỏ bản chất lương thiện và sự kiên trì của mình. Cô không cần phải trả thù, bởi vì sự chân thành và năng lực của cô đã tự khắc lên tiếng. Cuộc sống viên mãn bên Minh Khang, sự nghiệp vững chắc và tình cảm yêu thương của mọi người xung quanh chính là phần thưởng xứng đáng nhất cho trái tim nhân hậu và nghị lực phi thường của cô. Họ đã chứng minh rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, phẩm chất đạo đức, lòng trắc ẩn và sự tôn trọng đối với người khác luôn là kim chỉ nam dẫn lối đến thành công và hạnh phúc đích thực. Câu chuyện này khép lại không phải bằng sự hận thù, mà bằng một thông điệp về hy vọng, về sự thay đổi tích cực và niềm tin vào những giá trị vĩnh cửu của con người. Mọi sóng gió rồi cũng sẽ qua đi, để lại phía sau là những bài học sâu sắc, giúp mỗi người tự hoàn thiện và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

