Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi bước vội ra ngõ, ôm chầm lấy Bin. Thằng bé gầy nhom, quần áo lấm lem, ngẩng lên nhìn tôi ngơ ngác:
– Cô ơi, cô tìm ai?
Chỉ một câu thôi, tôi đứng chết lặng. Con trai tôi… không nhận ra mẹ mình.
Tôi kéo con vào lòng, nước mắt trào ra không kìm nổi.
– Mẹ đây, Bin. Mẹ về rồi…
Bin nhìn tôi một lúc lâu, rồi mới dè dặt gọi:
– Mẹ…?
Tiếng “mẹ” nhỏ xíu ấy khiến tim tôi như vỡ vụn.
Đúng lúc đó, Hùng về. Thấy tôi đứng trong sân, anh ta sững người, rồi vội vàng kéo tôi ra một góc:
– Em… về lúc nào sao không báo?
Tôi cười nhạt:
– Báo để anh kịp dọn người phụ nữ khác và đứa con của anh đi à?
Hùng im lặng. Sự im lặng ấy chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Mẹ chồng tôi đứng phía sau, lạnh lùng nói:
– Chuyện cũng lỡ rồi. Con đi lâu quá, Hùng nó cần người chăm sóc. Con bé kia hiền lành, biết điều, lại sinh được cháu trai cho nhà này. Con về thì… cũng nên nghĩ cho êm cửa êm nhà.
Tôi bỗng thấy buồn cười. Bốn năm trời tôi gửi tiền về xây nhà, nuôi cả một gia đình… để đổi lấy hai chữ “nghĩ cho êm cửa êm nhà”.
Tối hôm đó, tôi không khóc. Tôi gọi điện cho luật sư – người bạn cũ của tôi thời đại học. Những giấy tờ chuyển tiền, sao kê ngân hàng, hóa đơn vật liệu xây dựng… tôi giữ đủ. Căn nhà này đứng tên tôi – vì ngày làm thủ tục, Hùng năn nỉ tôi đứng tên để “sau này vay vốn làm ăn cho tiện”.
Ba ngày sau, giấy triệu tập hòa giải được gửi đến. Hùng cuống cuồng, mẹ chồng tôi bắt đầu hoảng. Cô gái trẻ ôm đứa bé khóc lóc, níu tay Hùng không buông.
Một tháng sau, tòa án ra phán quyết:
Ngôi nhà là tài sản hình thành từ tiền của tôi gửi về, đứng tên tôi hợp pháp. Tôi có toàn quyền định đoạt.
Ngày họ dọn đồ đi, mẹ chồng tôi vẫn cái giọng cay nghiệt:
– Con đúng là đàn bà độc ác!
Tôi nhìn bà, lòng bình thản đến lạ:
– Con chỉ lấy lại những gì con làm ra. Còn độc ác… là người nhẫn tâm để một đứa trẻ 7 tuổi sống lủi thủi ngoài ngõ, không ai ngó ngàng.
Hùng cúi đầu không dám nhìn tôi. Cô gái trẻ dắt đứa bé đi, ngoái lại nhìn căn nhà hai tầng mà tôi đã đổi bằng mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của mình.
Cánh cổng sắt khép lại.
Tối đó, tôi nấu bữa cơm đầu tiên trong căn nhà “mới” – chỉ có hai mẹ con. Bin ngồi ăn, vừa ăn vừa kể:
– Trước đây con không dám vào nhà. Bà nội bảo nhà này không phải của con…
Tôi đặt bát xuống, ôm con vào lòng:
– Từ nay, đây là nhà của con. Chỉ của mẹ con mình thôi.
Ngoài sân, dây phơi quần áo trẻ con vẫn còn đung đưa trong gió. Tôi gỡ xuống từng chiếc, không phải để xóa dấu vết của ai khác, mà để nhắc mình: có những mất mát rất đau – nhưng cũng có những lần trở về, giúp mình lấy lại được cả cuộc đời.

