Bữa cơm tối chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, tù đọng của chiếc đèn chùm đã cũ. Bà Lan, với mái tóc muối tiêu đã bạc trắng và dáng người hơi còng, khẽ khàng đặt đôi đũa xuống. Lương hưu bốn triệu đồng mỗi tháng của bà, dù ít ỏi, vẫn cố gắng đắp đổi cho một phần chi phí sinh hoạt chung trong căn nhà này, căn nhà mà bà đã cùng chồng gầy dựng nên. Bà nhìn miếng thịt gà luộc vàng ươm trên đĩa, thèm thuồng. Cả tuần nay, mâm cơm chỉ toàn rau luộc và đậu phụ kho.
“Mẹ, mẹ gắp chi cái đùi gà đó làm gì?” Giọng Hùng, con trai bà, khô khốc và sắc lạnh như lưỡi dao, bất ngờ vang lên, cắt ngang bầu không khí nặng nề. Hùng, ở tuổi bốn mươi, khoác lên mình vẻ ngoài của một người đàn ông thành đạt nhưng luôn mang theo sự cau có, khó chịu. Vợ anh ta, chị Thảo, chỉ im lặng, cúi gằm mặt xuống bát cơm, tay vẫn đều đặn nhặt miếng thịt vào bát của đứa con trai nhỏ đang bĩu môi.
Bà Lan giật mình. Tay bà run lên, miếng thịt gà vừa gắp trượt khỏi đũa, rơi thẳng vào bát nước chấm. Cả nhà im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ trên tường như đang đếm ngược một điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra. Bà Lan cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Bà chưa kịp nói lời nào, Hùng đã vung tay đập mạnh xuống bàn.
“Mẹ không nghe rõ sao? Tôi hỏi mẹ gắp chi miếng đùi gà đó!” Hùng nhìn chằm chằm vào mẹ mình, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh miệt và tức giận vô cớ. “Cả tuần nay toàn rau với đậu, cơm đã không đủ no, mẹ còn định ăn hết phần của thằng Tí à? Nó đang tuổi lớn, cần chất.”
Bà Lan mím môi. Sự mỉa mai, châm biếm áp bức của Hùng không còn là chuyện mới mẻ, nhưng hôm nay, nó sắc nhọn hơn mọi khi. Bà chỉ thèm một miếng thịt gà, một miếng thôi, nhưng cách nói của Hùng khiến bà cảm thấy mình như một kẻ ăn xin, một gánh nặng không hơn không kém.
“Tao… tao chỉ gắp một miếng nhỏ thôi mà.” Giọng bà lạc đi, nghẹn lại. Nước mắt chực trào ra nhưng bà cố nén lại. Bà không muốn khóc trước mặt con trai và cháu nội, bởi Hùng sẽ coi đó là một sự yếu đuối để tiếp tục công kích.
Hùng cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm. “Một miếng nhỏ? Mẹ ạ, mẹ đừng có mà làm màu! Mẹ nhìn lại đi, một tháng mẹ mang về được bao nhiêu?
Bốn triệu! Bốn triệu đồng cho cả cuộc sống này! Mẹ nghĩ cái mớ tiền đó đủ mua được cái đùi gà mà mẹ đang định nuốt trọn không?”
“Mẹ không kiếm ra tiền, mẹ không có thu nhập cao như người ta thì mẹ nên biết thân biết phận đi chứ.
Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!”
Câu nói đó, như một mũi tên tẩm độc, xuyên thẳng vào tim bà Lan. Bốn chữ “Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!” vang vọng trong tai bà, méo mó và cay độc. Bà nhìn gương mặt lạnh lùng, vô cảm của con trai, nhìn sự im lặng đáng sợ của con dâu, và sự thờ ơ của đứa cháu.
Đó không chỉ là sự xúc phạm về miếng ăn, đó là sự phủ nhận toàn bộ giá trị và sự hy sinh của bà trong suốt cuộc đời. Bà đã từng nghĩ, dù lương hưu thấp, ít ra bà vẫn là mẹ của nó, vẫn là người trong gia đình. Nhưng không, trong mắt Hùng, bà chỉ là một vật thể vô dụng, một kẻ ăn bám.
Tay bà Lan nắm chặt lấy nhau dưới gầm bàn. Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng dâng trào, nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa giận dữ và sự tổn thương sâu sắc bùng lên, thiêu rụi mọi thứ.
Nó đâu biết, câu nói ấy đã kéo cả gia đình nó xuống vực…
Bà Lan không nói thêm một lời nào. Bà đứng dậy, không nhìn ai, không chạm vào bát cơm còn dang dở. Sự im lặng của bà lúc này còn đáng sợ hơn mọi lời cãi vã. Bà bước vào phòng ngủ của mình, đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng, nhưng trong tâm hồn bà, một cơn bão tố đã thực sự bắt đầu.

Hùng, vẫn giữ nguyên vẻ hằn học, quay sang vợ: “Em thấy chưa? Cứ làm như mình bị oan ức lắm. Đã già rồi thì ở yên đi, đừng có mà bày vẽ.”
Thảo rụt rè: “Anh, dù gì cũng là mẹ mình…”
“Mẹ gì mà mẹ!” Hùng gắt gỏng, “Nếu không muốn nghe lời mỉa mai thì cứ đưa tiền ra mà ăn, mà xài. Bà ấy nghĩ cái mớ lương hưu còm đó đủ để tôi phải cung phụng bà sao?” Hắn ta không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của mẹ mình, một sự thay đổi quyết định số phận của hắn.
Trong phòng, bà Lan ngồi phịch xuống mép giường. Bà đưa tay run rẩy lau đi giọt nước mắt nóng hổi vừa kịp lăn dài. Cả cuộc đời bà, bà luôn nghĩ về các con, đặc biệt là Hùng, đứa con trai cả, người sẽ gánh vác hương hỏa. Bà đã từng thắt lưng buộc bụng, dành dụm từng đồng.
Bà liếc mắt nhìn vào bức tường đối diện. Nơi đó, được giấu kín sau một bức tranh phong cảnh cũ kỹ, là một chiếc hộp sắt nhỏ. Trong chiếc hộp đó, không phải là bốn triệu đồng lương hưu còm cõi, mà là
sổ tiết kiệm với số dư năm tỷ đồng.
Năm tỷ. Một gia tài lớn mà bà và chồng đã tích cóp cả đời, cộng thêm tiền bán mảnh đất nhỏ ở quê. Số tiền đó được giữ bí mật, dự định sẽ là của hồi môn cho con gái út – Ngân, và là một phần lớn để giúp Hùng mua căn nhà mới rộng rãi hơn, hoặc chí ít là để bà dưỡng già mà không cần phải phụ thuộc hay xin xỏ ai.
Bà vốn định sau sinh nhật 70 tuổi này, bà sẽ công bố, chia cho Hùng 2 tỷ, con gái Ngân 3 tỷ. Dù Ngân ở xa nhưng bà thương Ngân hiền lành, lại lấy chồng là một người tử tế, biết chăm sóc gia đình.
Nhưng giờ đây, mọi dự định đã tan vỡ, vụn vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn trong tim bà. “Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!”
Bà lẩm bẩm: “Thì ra, trong mắt con, mẹ chỉ là cái túi tiền.”
Sự hụt hẫng và nỗi đau nhanh chóng biến thành một sự quyết đoán lạnh lùng. Bà Lan đứng dậy, tay run rẩy mở chiếc hộp sắt. Tờ sổ tiết kiệm màu xanh thẫm, dày cộp nằm im lìm trong đó, như một vật có sức mạnh thay đổi cả số phận.
Bà nhìn chằm chằm vào con số năm tỷ đồng. Năm tỷ, cái giá của một miếng đùi gà và nhân phẩm của một người mẹ.
“Không.” Giọng bà chắc chắn, vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. “Ta sẽ không để cho nó được tất cả. Nó phải hiểu, sự vô ơn và khinh miệt phải trả giá.”
Bà quyết định thay đổi toàn bộ di chúc và kế hoạch tài chính. Năm tỷ đồng, nó sẽ không bao giờ thuộc về Hùng như hắn ta mong muốn.
Ngày hôm sau, bà Lan viện cớ đi khám bệnh để ra ngoài. Bà đến ngân hàng, thận trọng hỏi thăm về thủ tục ủy quyền và chuyển nhượng. Khuôn mặt bà tỏ ra bình thản, nhưng bên trong, bà đang thực hiện một cuộc chiến lạnh lùng, không tiếng súng.
Quyết định cuối cùng được đưa ra: Hùng, con trai bà, sẽ chỉ được nhận một tỷ đồng. Bốn tỷ đồng còn lại, bà sẽ chuyển toàn bộ cho con gái út, Ngân, và chồng nó, Dũng.
Bà nhớ lại cách Ngân và Dũng đối xử với bà. Tuy ở xa, nhưng tháng nào cũng gọi điện thoại hỏi thăm, gửi thuốc bổ, đồ ăn ngon. Mỗi lần bà xuống chơi, Ngân đều chuẩn bị đủ thứ, Dũng thì luôn vui vẻ chở bà đi đây đi đó, không hề tỏ ra khó chịu hay nặng lời.
“Mẹ cứ ăn đi, mẹ già rồi, ăn được là tốt rồi. Tiền bạc con lo được. Mẹ khỏe là con mừng.” Đó là câu nói của Dũng mỗi lần cả nhà quây quần bên mâm cơm.
Sự đối lập quá rõ ràng, quá tàn nhẫn. Một bên là lời nói cay nghiệt, mỉa mai; một bên là sự ấm áp, yêu thương vô điều kiện. Sự tổn thương của bà Lan càng làm tăng thêm lòng yêu thương và sự tin tưởng của bà dành cho con gái út.
Chiều hôm đó, bà Lan gọi điện cho Ngân. Bà không nói gì về số tiền, chỉ bảo Ngân và Dũng thu xếp về thăm bà một chuyến cuối tuần này, có chuyện quan trọng cần bàn bạc.
“Mẹ cứ yên tâm, cuối tuần này tụi con về ngay. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!” Ngân nói qua điện thoại, giọng nói vẫn hiền dịu và đầy lo lắng.
Trong khi đó, Hùng không hề hay biết về cuộc gọi hay kế hoạch của mẹ mình. Hắn ta vẫn duy trì thái độ lạnh nhạt, thậm chí còn nặng lời hơn.
“Mẹ đừng có mà làm bộ làm tịch nữa. Tiền điện, tiền nước tháng này đóng chưa? Lương hưu của mẹ tháng này đâu? Đưa đây để tôi còn đi đóng.” Hùng hỏi mẹ bằng một giọng ra lệnh, như thể bà Lan là người hầu trong nhà.
Bà Lan chìa ra bốn triệu đồng tiền lương hưu. Bà nhìn Hùng, trong ánh mắt đã không còn sự van lơn, mà là một sự lạnh nhạt, xa cách.
“Của anh đây. Đừng có tưởng bở.”
Hùng nhếch mép, cầm lấy tiền và quay lưng đi. Hắn nghĩ rằng mọi thứ vẫn nằm trong lòng bàn tay hắn ta. Hắn ta nghĩ, bà già này còn sống được bao lâu nữa, rồi năm tỷ kia, sớm muộn gì cũng là của hắn. Hắn ta đâu biết, từ giây phút hắn thốt ra câu “Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!”, số phận của hắn đã được định đoạt.
Đêm hôm đó, bà Lan nằm thao thức. Tâm trạng của bà là một sự giằng xé giữa tình mẫu tử và sự công bằng. Bà thương con trai, nhưng bà không thể chấp nhận được sự vô ơn và lòng tham đã ăn sâu vào máu thịt nó.
“Nếu ta không làm điều này, nó sẽ mãi mãi không biết hối hận. Nó sẽ tiếp tục đối xử tệ bạc với mọi người, và tệ bạc với chính nó.”
Bà Lan quyết tâm. Đây không phải là sự trừng phạt, mà là một bài học đắt giá, một cú đánh thức tỉnh.
Cuối tuần, Ngân và Dũng về nhà. Ngân ôm chầm lấy mẹ, Dũng thì xách rất nhiều đồ bổ, tươi cười chào hỏi.
“Mẹ ơi, trông mẹ hơi gầy đi đấy. Mẹ có ăn uống đầy đủ không?” Ngân lo lắng hỏi.
“Mẹ vẫn khỏe. Chỉ là có vài chuyện cần bàn với các con thôi.” Bà Lan đáp, ánh mắt nhìn sang Hùng đang ngồi xem TV, vẻ mặt khó chịu khi thấy sự thân mật của mẹ và em gái.
Hùng liếc mắt sang, giọng đầy mỉa mai: “Về chơi thì nói chuyện gì cho vui, bày đặt ‘chuyện quan trọng’. Có chuyện gì mà phải lén lút như ăn vụng thế?”
“Đây là chuyện riêng của tao và Ngân. Mày không cần quan tâm.” Bà Lan ngước nhìn con trai, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, bà dùng một giọng điệu dứt khoát và lạnh lùng đến thế với hắn.
Sự xung đột bùng nổ. Hùng đứng phắt dậy, gương mặt biến sắc.
“Riêng tư? Bà đang ở trong nhà tôi, ăn cơm tôi nấu, xài điện tôi trả tiền mà bà nói chuyện riêng tư? Tôi là con trai trưởng, có chuyện gì trong nhà tôi phải là người biết đầu tiên!”
Ngân cố gắng xoa dịu: “Anh Hùng, anh đừng nóng. Mẹ chỉ muốn nói chuyện gia đình thôi mà.”
“Gia đình? Em về đây làm gì? Về để chờ ‘được’ cái gì à?” Hùng cười khẩy, ánh mắt nhìn Ngân đầy khinh bỉ. “Tôi nói cho em biết, nhà này, tài sản này, tất cả là của tôi. Em đừng có mà mơ tưởng.”
Sự kịch tính được đẩy lên cao. Bà Lan cảm thấy tim mình như đang bị xé ra từng mảnh, nhưng bà biết, đây là lúc cần phải đối diện.
“Đủ rồi, Hùng!” Bà Lan hét lên, giọng bà mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến Hùng và Ngân đều im lặng. “Mày nói nhà này là của mày? Mày nói tài sản này là của mày?”
Bà chậm rãi bước tới, ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng, không chút sợ hãi.
“Mày đã quên, nhà này là tài sản chung của tao và cha mày. Tài sản này, tao vẫn có quyền định đoạt.” Bà dừng lại một chút, như để cho lời nói của mình thấm sâu vào Hùng.
“Mày đã bao giờ nghĩ, tao có cái gì khác ngoài cái lương hưu bốn triệu mà mày khinh bỉ kia chưa?” Bà Lan cười, một nụ cười đầy đau đớn và cay đắng.
“Mẹ đang nói gì vậy?” Hùng bắt đầu cảm thấy lo lắng, hắn ta thấy có điều gì đó không ổn.
Bà Lan không trả lời, bà quay sang Ngân và Dũng.
“Hai đứa, theo mẹ lên phòng.”
Ba người họ lên phòng, để lại Hùng một mình trong phòng khách, đứng đó như một bức tượng, cảm giác bất an dâng lên như sóng triều.
Trong phòng, bà Lan khóa cửa lại. Không gian trở nên tĩnh mịch, chỉ có tiếng thở dài của bà. Bà lấy ra chiếc sổ tiết kiệm màu xanh thẫm, đặt nó lên bàn trước mặt Ngân và Dũng.
Ngân và Dũng nhìn vào con số trên sổ, mắt họ mở to vì ngạc nhiên và kinh ngạc. Năm tỷ đồng.
“Mẹ…” Ngân lắp bắp, “Đây là…”
“Đây là tài sản mà cha mẹ đã dành dụm cả đời. Là của hồi môn, là tiền dưỡng già.” Bà Lan nói, giọng bà đã dịu lại nhưng vẫn đầy sự mệt mỏi. Bà kể lại toàn bộ câu chuyện về bữa ăn tối hôm trước, về câu nói “Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!” và sự xúc phạm mà Hùng đã dành cho bà.
Khuôn mặt Ngân tái mét vì đau đớn và tức giận. Dũng siết chặt tay, cố kìm nén sự phẫn nộ.
“Anh Hùng… sao anh ấy có thể nói những lời như thế với mẹ được?” Ngân nức nở.
“Nó đã bị lòng tham làm mờ mắt rồi, con ạ. Nó chỉ nhìn thấy tiền, không thấy tình thân.” Bà Lan thở dài. “Và mẹ đã quyết định.”
Bà Lan nhìn vào Ngân và Dũng. “Ngân, con là con gái của mẹ, là máu thịt của mẹ. Dũng, con đối xử với mẹ như mẹ ruột. Sự quan tâm và hiếu thảo của hai đứa là thứ quý giá hơn mọi tiền bạc trên đời.”
“Ban đầu, mẹ định chia cho Hùng 2 tỷ, cho con 3 tỷ. Nhưng sau chuyện tối hôm qua…” Bà Lan dừng lại, ánh mắt trở nên kiên quyết.
“Mẹ quyết định, mẹ sẽ chỉ để lại cho Hùng một tỷ đồng. Bốn tỷ còn lại, mẹ sẽ trao toàn bộ cho hai đứa.”
Lời nói của bà Lan như một quả bom, khiến Ngân và Dũng sững sờ.
“Không, mẹ ơi! Tụi con không cần nhiều như thế! Con không muốn vì tiền mà anh em xích mích!” Ngân vội vàng từ chối, nước mắt vẫn tuôn rơi.
“Mẹ Lan, tụi con lo cho mẹ vì tụi con yêu thương mẹ, chứ không phải vì tiền bạc.” Dũng nói, giọng chân thành.
“Mẹ biết. Mẹ biết lòng hai đứa. Nhưng đây không chỉ là tiền, đây là sự công bằng, là sự tôn trọng mà mẹ muốn giành lại cho chính mình. Mẹ muốn Hùng nhận ra, nó đã đánh mất thứ quý giá nhất vì lòng tham của nó. Một tỷ đồng là phần nó được hưởng, còn lại, là phần thưởng cho sự hiếu thảo của hai con, và là sự bảo đảm cho cuộc sống của mẹ sau này. Mẹ muốn sống cùng các con, không phải sống chung với sự khinh miệt.”
Bà Lan đã chuẩn bị sẵn giấy tờ ủy quyền. Bà đã ra ngân hàng thực hiện một số thủ tục quan trọng. Bà dặn dò Ngân và Dũng cách thức rút tiền và quản lý tài sản. Bà yêu cầu họ tuyệt đối giữ bí mật cho đến khi bà chính thức công bố.
“Nếu Hùng biết bây giờ, nó sẽ làm ầm lên, và mẹ không muốn có thêm bất cứ xung đột nào nữa.”
Ngân và Dũng nhìn nhau, cuối cùng gật đầu trong sự tôn kính và đau xót. Họ hiểu, đây là quyết định cuối cùng của một người mẹ đã bị tổn thương quá sâu sắc.
“Tụi con sẽ làm theo lời mẹ. Nhưng mẹ ơi, xin mẹ đừng buồn nữa.” Ngân ôm chặt lấy mẹ.
Ngay sau đó, bà Lan chuyển về sống cùng Ngân và Dũng. Bà chỉ mang theo vài bộ quần áo và những vật dụng cá nhân đơn giản. Bà nói với Hùng:
“Mẹ về nhà Ngân vài hôm, mẹ thấy hơi mệt. Mày cứ ở nhà chăm sóc nhà cửa đi.”
Hùng nhún vai, không tỏ ra quan tâm. Hắn ta còn cảm thấy thoải mái hơn khi không còn nhìn thấy cái bóng của người mẹ già trong nhà.
“Mẹ cứ đi đi, con thấy mẹ về đó thì tốt hơn, đỡ làm phiền con.” Hùng nói, giọng vẫn đầy sự vô tâm.
Bà Lan không nói gì, chỉ nhìn Hùng lần cuối. Sự thất vọng của bà đã chạm đến giới hạn.
Ba tháng sau, cuộc sống của bà Lan ở nhà Ngân và Dũng hoàn toàn khác biệt. Căn nhà nhỏ của Ngân luôn ngập tràn tiếng cười và sự quan tâm. Mỗi sáng, Dũng đều dậy sớm chuẩn bị bữa sáng hợp khẩu vị cho mẹ vợ. Mỗi tối, Ngân đều dành thời gian trò chuyện, bóp chân, bóp vai cho bà.
Không còn những bữa cơm thiếu thịt, không còn những lời nói cay nghiệt, mỉa mai. Bà Lan lấy lại được sự an yên và khỏe mạnh. Số tiền bốn tỷ được Ngân và Dũng đầu tư một cách khôn ngoan, tạo ra nguồn lợi nhuận ổn định, đủ để họ chăm sóc bà chu đáo mà không phải lo nghĩ.
Trong khi đó, cuộc sống của Hùng bắt đầu rơi vào khó khăn. Công việc làm ăn của hắn ta gặp trục trặc, thua lỗ liên tiếp. Hùng bắt đầu nợ nần. Vợ hắn, Thảo, cũng vì áp lực mà sinh ra cãi vã.
Hùng nhớ đến lời mẹ nói về việc “định đoạt tài sản”. Hắn ta bắt đầu lo lắng. Hắn ta nghĩ, có lẽ đã đến lúc phải dỗ dành mẹ một chút, để bà nhanh chóng công bố di chúc.
Hùng đến thăm mẹ. Hắn ta mang theo một giỏ trái cây đắt tiền, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“Mẹ, con đến thăm mẹ. Mẹ sống ở đây có quen không? Sao mẹ không về nhà mình?” Hùng nói, giọng điệu giả tạo và khách sáo.
Bà Lan nhìn con trai, ánh mắt bình tĩnh và sắc sảo. “Mẹ quen. Ở đây không có tiếng la hét, không có sự khinh miệt, nên mẹ thấy rất dễ chịu.”
“Mẹ nói gì kỳ vậy! Con chỉ là hơi nóng tính một chút thôi mà.” Hùng cố gắng thanh minh, nhưng giọng điệu vẫn mang vẻ bực dọc. “Thôi, mẹ về nhà đi, con lo cho mẹ lắm.”
“Lo cho mẹ, hay lo cho cái gì của mẹ?” Bà Lan hỏi thẳng, một câu hỏi sắc như gươm.
Hùng cứng họng. Hắn ta biết mình không thể che giấu được mục đích.
“Mẹ, con nói thật, công việc làm ăn của con đang gặp chút khó khăn. Con… con cần một khoản tiền lớn để giải quyết.” Hùng lắp bắp, cuối cùng cũng nói ra điều muốn nói. “Mẹ, cái khoản tiền tiết kiệm đó… mẹ có thể đưa con một phần được không? Coi như con mượn mẹ, con sẽ trả lại.”
Bà Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy sự thất vọng. “Mày vẫn không thay đổi.”
“Được thôi,” bà nói một cách chậm rãi, như đang tận hưởng sự kịch tính. “Mày nói ‘khoản tiền tiết kiệm đó’ là khoản nào? Mày nghĩ nó là bao nhiêu?”
Hùng, do dự, cuối cùng cũng nói ra con số mà hắn ta luôn nghĩ đến. “Mẹ, con biết mẹ có năm tỷ… mẹ cho con ba tỷ, con giải quyết xong sẽ trả mẹ. Mẹ về nhà con, con sẽ đối xử với mẹ tốt hơn.”
Ngân và Dũng, đang đứng ở cửa, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Họ nhìn nhau, thấu hiểu được nỗi đau của bà Lan.
Bà Lan bật cười, tiếng cười không có niềm vui, chỉ có sự cay đắng.
“Năm tỷ? Mày nghĩ tao sẽ để cho một đứa con bất hiếu, vô ơn như mày hưởng trọn sao?”
Sự xung đột bùng lên như một ngọn lửa. Hùng đứng phắt dậy, mặt tái mét.
“Mẹ nói vậy là sao? Con là con trai trưởng! Con có quyền thừa kế nhiều nhất! Mẹ không thể… mẹ không thể đối xử với con như thế được!”
“Tao không thể?” Bà Lan nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng đầy uy quyền. “Tao là chủ nhân của số tiền đó, tao hoàn toàn có quyền định đoạt.”
Bà Lan lấy ra một tờ giấy, đặt nó xuống bàn. “Tao đã làm di chúc lại. Mày chỉ được nhận một tỷ đồng.”
Hùng như bị sét đánh. “MỘT TỶ?! Bà nói gì? Chỉ một tỷ? Năm tỷ mà chỉ một tỷ? Còn lại đi đâu? Bà đã lén lút cho con Ngân sao?” Hắn ta hét lên, gương mặt vặn vẹo vì tức giận.
Ngân bước vào, nắm tay mẹ mình. “Anh Hùng, mẹ đã chia cho anh một tỷ rồi. Anh còn muốn gì nữa? Anh có biết anh đã nói những lời gì với mẹ không?”
“Mày câm đi!” Hùng quay sang em gái, ánh mắt như muốn thiêu đốt. “Tao biết ngay mà! Mày về đây là để lừa mẹ lấy tiền! Mày và cái thằng chồng vô dụng của mày đã dụ dỗ mẹ tao!”
Dũng bước tới, chắn trước mặt vợ và mẹ vợ. “Anh Hùng, anh ăn nói cho cẩn thận! Chúng tôi lo cho mẹ vì tình thương, không phải vì tiền! Số tiền này là do mẹ tự quyết định vì mẹ đã quá đau lòng bởi sự đối xử của anh!”
Hùng cười điên dại. “Đau lòng? Bà ta giả vờ thôi! Tất cả chỉ vì một miếng thịt gà mà bà ta làm ra cái trò này sao? Đúng là đồ già lẩm cẩm!”
“Đúng vậy!” Bà Lan hét lên, giọng bà run lên vì uất ức. “Mày nói đúng, tất cả chỉ vì một miếng thịt gà! Nó không phải là miếng thịt, Hùng ạ! Nó là nhân phẩm, là sự tôn trọng, là tình mẫu tử mà mày đã chà đạp dưới chân! Mày không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều? Tao kiếm được năm tỷ! Năm tỷ đủ để mua tất cả mọi thứ mày đang cần, nhưng mày đã dùng bốn chữ đó để đánh mất cả một gia tài!”
Hùng cảm thấy mọi thứ xung quanh mình quay cuồng. Bốn tỷ đồng. Hắn ta đã đánh mất bốn tỷ đồng chỉ vì sự tham lam và sự vô ơn của mình.
Hùng gục xuống, gương mặt bơ phờ và đầy hối hận. “Mẹ… con… con xin lỗi. Con đã sai rồi. Mẹ cho con xin lại đi, con hứa, con sẽ thay đổi…”
“Không kịp nữa rồi, con trai.” Bà Lan nói, giọng bà đã dịu xuống, nhưng sự kiên quyết vẫn còn đó. “Tao không còn tin mày nữa. Một tỷ này, mày hãy dùng nó để làm lại cuộc đời. Và quan trọng hơn, hãy học cách tôn trọng những người đã sinh ra và nuôi dưỡng mày.”
Sự xung đột kịch tính đã kết thúc bằng sự thất bại đau đớn của Hùng, nhưng đó là một thất bại cần thiết.
Sau biến cố đó, Hùng thực sự tỉnh ngộ. Một tỷ đồng không thể cứu vãn được hoàn toàn công việc kinh doanh đang trên bờ vực phá sản của hắn, nhưng nó đã cứu rỗi được tinh thần của hắn. Hắn ta bắt đầu nhận ra, thứ hắn đánh mất không phải là bốn tỷ đồng, mà là tình cảm của mẹ, của em gái.
Hùng tìm đến Ngân và Dũng, không phải để xin tiền, mà để xin lỗi.
“Ngân, anh sai rồi. Anh đã quá tham lam và ích kỷ.” Hùng nói, giọng hắn ta đầy sự hối hận. “Anh mong em và mẹ tha thứ cho anh.”
Ngân ôm lấy anh trai, cô khóc vì thương. Dũng đặt tay lên vai Hùng, động viên: “Anh Hùng, mẹ vẫn luôn yêu thương anh. Chỉ cần anh thật lòng hối lỗi, mẹ sẽ chấp nhận anh.”
Vài tháng sau, Hùng đến thăm bà Lan. Hắn ta không còn vẻ hống hách, hằn học nữa. Hắn ta quỳ xuống, ôm chân mẹ, khóc nức nở.
“Mẹ ơi, con xin lỗi. Con đã hiểu rồi. Con xin lỗi vì đã xúc phạm mẹ, vì đã làm mẹ đau lòng.”
Bà Lan đỡ con trai dậy, nước mắt bà cũng lăn dài. “Mẹ tha thứ cho con, Hùng. Mẹ vẫn là mẹ của con. Mẹ chỉ muốn con học được một bài học. Tiền bạc không mua được sự tôn trọng và tình yêu thương.”
Hùng chấp nhận số phận. Hắn ta dùng một tỷ đồng để trả bớt nợ và bắt đầu lại từ đầu với một công việc chân chính, nhỏ bé hơn. Hắn ta học cách trân trọng từng đồng tiền mình kiếm được, và quan trọng hơn, trân trọng những người thân yêu.
Cuối cùng, sau những biến cố đầy kịch tính, gia đình họ đã tìm lại được sự bình yên. Bà Lan sống vui vẻ, an hưởng tuổi già trong sự chăm sóc chu đáo của Ngân và Dũng. Bà thường xuyên được con trai, con dâu cũ và cháu nội đến thăm.
Trong một bữa cơm gia đình ấm áp, bà Lan gắp một miếng đùi gà vào bát của Hùng. Hùng nhìn miếng thịt, mắt rưng rưng.
“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ. Con không dám ăn nhiều đâu ạ.” Hùng nói, giọng đầy sự kính trọng và yêu thương.
Bà Lan cười hiền hậu. “Ăn đi con. Giờ thì con đã biết, không phải là con ăn nhiều hay ít, mà là con đã biết trân trọng những gì con đang có.”
Ánh sáng vàng vọt của đèn vẫn còn đó, nhưng không còn sự tù đọng, mà là sự ấm áp, lan tỏa tình yêu thương và sự hàn gắn. Bà Lan, ở tuổi 70, đã dùng sự quyết đoán của mình để dạy cho con trai một bài học lớn nhất trong đời, và cuối cùng, bà đã có được một kết thúc an yên, hạnh phúc bên cạnh những người con biết yêu thương và kính trọng mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

Sáng nay, chị đứng bất động cạnh cổng trường tiểu học đã cũ, đôi tay siết chặt chiếc phong bì nhàu nát. Bên trong chỉ vỏn vẹn 370.000 đồng – số tiền chị gom góp từng đồng từ những buổi đi dọn thuê và những lần lang thang nhặt nhạnh phế liệu. Học phí tháng này của con trai chị là 750.000 đồng. Hơn 300.000 còn lại, chị hoàn toàn không biết xoay sở từ đâu.
Tiếng trống trường vang lên giữa khoảng sân rộng khiến chị giật mình. Theo bản năng làm mẹ, chị vội vã tìm kiếm bóng dáng con trai – cậu bé gầy gò đang đứng xếp hàng ở dãy lớp 4A. Chiếc áo của con nhăn nhúm, đôi vai trĩu nặng như gánh một nỗi buồn nào đó. Hôm qua, con về, mặt đỏ bừng, cắn môi rồi khe khẽ nói: “Mẹ… thầy lại đọc tên con trước lớp. Các bạn cứ nhìn con rồi cười. Con rất ghét bị như vậy.”
Lòng chị thắt lại. Một cảm giác buốt giá len lỏi qua từng hơi thở. Con là đứa trẻ ngoan hiền, sống hướng nội, càng lớn càng dễ xấu hổ và dễ bị tổn thương. Nhưng chị có thể làm gì hơn? Tháng này công việc ít ỏi, những bọc chai lọ chị nhặt về cũng chẳng đổi được mấy chục ngàn. Hôm qua, chị chỉ dám uống nước cầm chừng, nhường cả phần cơm ít ỏi lại cho con.

Chị cúi đầu, giấu đi đôi mắt đỏ hoe. Những lời nói của con trai vẫn văng vẳng bên tai, như những mũi kim châm vào trái tim chị. Chị hiểu cảm giác ấy hơn ai hết. Ngày xưa, chị cũng từng là một đứa trẻ nghèo, từng trải qua những ánh mắt dò xét, những lời xì xào, và cả sự tủi hổ khi không có đủ những thứ mà bạn bè có. Chị đã thề sẽ không bao giờ để con mình phải chịu đựng điều tương tự. Nhưng cuộc đời khắc nghiệt hơn chị tưởng.
Chị Hạnh, mẹ của thằng bé Tùng, lướt qua chị, tay xách chiếc túi hàng hiệu. Chị Hạnh chỉ thoáng nhìn chị một cái rồi nhanh chóng quay đi, như thể chị là một thứ gì đó không nên nhìn lâu. Chị đã quen với những ánh mắt như thế. Trong cái xã hội này, tiền bạc đôi khi còn định hình cả giá trị con người. Chị không trách họ, chỉ trách bản thân mình không đủ tài giỏi, không đủ may mắn để cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tiếng học sinh ồn ào vỡ òa khi cánh cổng trường mở rộng. Từng tốp học sinh chen nhau vào lớp. Chị vẫn đứng đó, như một cái bóng lẻ loi giữa dòng người hối hả. Chị muốn chạy đến ôm con, muốn xoa dịu nỗi buồn trong đôi mắt non nớt ấy, nhưng chị sợ. Sợ con lại phải chứng kiến mẹ mình lúng túng, sợ con lại phải nghe những lời không hay về hoàn cảnh gia đình.
Rồi chị thấy thầy chủ nhiệm lớp 4A, thầy Thắng, bước ra từ phòng giáo viên. Thầy là một người đàn ông trung niên, gầy gò với mái tóc đã lốm đốm bạc. Thầy luôn đeo một cặp kính dày cộp, khiến đôi mắt thầy trông có vẻ nghiêm khắc, nhưng thực ra, thầy là một người rất hiền lành và thương học trò. Chỉ có điều, trong chuyện học phí, thầy luôn rất cương quyết.
Chị biết thầy có nỗi khổ của riêng thầy. Nhà trường có quy định, và thầy phải tuân theo. Nhưng mỗi lần con chị bị gọi tên, trái tim chị lại như bị bóp nghẹt. Có lẽ thầy không hiểu, một đứa trẻ đang ở tuổi lớn, nhất là những đứa trẻ nhạy cảm như con chị, thì sự sĩ diện, sự tự tôn nó lớn đến nhường nào. Một lời nói vô tình của người lớn có thể để lại một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn non nớt của chúng.
Chị lấy hết can đảm, bước những bước nặng nề về phía thầy Thắng. Tay chị run rẩy siết chặt chiếc phong bì. “Chào thầy ạ,” chị lí nhí.
Thầy Thắng ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính nhìn chị. “À, chào chị. Chị có chuyện gì không?”
Chị hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào: “Thưa thầy, là chuyện học phí của cháu Nam ạ.”
Thầy Thắng khẽ gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều. “Tôi biết. Tôi đã gửi giấy nhắc nhở về cho gia đình rồi.”
“Dạ… cháu nó đã nói với tôi rồi ạ,” chị nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Tôi biết là tôi sai, tôi xin lỗi thầy. Nhưng mà… tháng này tôi gặp chút khó khăn, công việc ít quá. Tôi… tôi chỉ có thể đóng trước cho cháu được 370.000 đồng thôi ạ.” Chị chìa chiếc phong bì ra, những ngón tay chị run rẩy đến nỗi chiếc phong bì cũng khẽ rung lên.
Thầy Thắng nhìn chiếc phong bì, rồi lại nhìn chị. Ánh mắt thầy thoáng qua một chút suy tư, nhưng rồi lại trở về vẻ nghiêm nghị ban đầu. “Chị biết đấy, quy định của nhà trường là phải đóng đủ. Tôi cũng không thể làm khác được.”
“Dạ, tôi biết chứ ạ,” chị nói nhanh, nước mắt đã chực trào ra. “Tôi hứa là tôi sẽ cố gắng xoay sở để đóng nốt số tiền còn lại trong tuần này. Tôi chỉ xin thầy… sáng nay… thầy đừng gọi tên cháu nữa. Cháu nó… cháu nó đã buồn lắm rồi ạ.”
Chị gần như van nài. Giọng chị nhỏ dần, tan vào không gian ồn ào của sân trường. Những ký ức về ánh mắt tủi thân của con trai hôm qua lại ùa về, khiến chị càng thêm đau lòng. Chị tưởng tượng ra cảnh con mình lại cúi gằm mặt, lại bị bạn bè nhìn chằm chằm và cười cợt. Nỗi đau ấy còn lớn hơn bất kỳ sự thiếu thốn vật chất nào.
Thầy Thắng thở dài. “Tôi hiểu hoàn cảnh của chị. Nhưng nếu tôi không gọi tên cháu, thì sẽ có rất nhiều phụ huynh khác cũng sẽ trì hoãn. Quy định là quy định, tôi phải công bằng với tất cả học sinh.”
“Tôi biết chứ thầy,” chị nấc lên. “Nhưng con tôi… cháu nó là đứa trẻ nhạy cảm. Thầy có biết không, hôm qua cháu về, cháu cứ nói ‘con ghét bị như vậy’. Tôi thấy cháu nó cứ lủi thủi một mình, chẳng thiết tha ăn uống gì cả. Tôi sợ… tôi sợ cháu nó sẽ bị tổn thương tâm lý, sẽ chán nản việc học. Cháu nó là niềm hy vọng duy nhất của tôi, thầy ạ.”
Chị không kìm được nữa, nước mắt lăn dài trên má. Chị không quan tâm những người xung quanh có nhìn thấy hay không. Lúc này, trong tâm trí chị chỉ có hình ảnh đứa con trai bé bỏng, gầy gò và đầy tổn thương của mình.
Thầy Thắng nhìn chị, ánh mắt thầy bỗng dịu đi một chút. Có lẽ thầy đã nhìn thấy sự tuyệt vọng tột cùng trong đôi mắt chị, hoặc có thể là sự lo lắng của một người mẹ đang cố gắng bảo vệ con mình. Thầy im lặng một lát, rồi khẽ nói: “Thôi được rồi. Chị cứ vào phòng tài vụ đóng số tiền này đi. Tôi sẽ… tôi sẽ nói chuyện lại với cháu. Nhưng tôi không thể hứa trước là không đọc tên cháu trong những buổi sau nếu chị không hoàn thành học phí.”
Chị ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi. “Dạ… dạ, tôi cảm ơn thầy. Tôi hứa sẽ cố gắng hết sức để đóng đủ ạ.”
Thầy Thắng gật đầu nhẹ. “Chị cứ vào đi.”
Chị vội vàng lau nước mắt, cúi đầu chào thầy rồi đi thẳng đến phòng tài vụ. Bước chân chị trở nên nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn đó. Chị biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Số tiền hơn 300.000 đồng còn lại vẫn là một gánh nặng khổng lồ đè nặng lên vai chị.
Sau khi đóng tiền xong, chị ra về trong tâm trạng lẫn lộn. Một mặt, chị cảm thấy nhẹ nhõm vì con trai mình sẽ không bị gọi tên sáng nay. Nhưng mặt khác, nỗi lo về số tiền còn thiếu cứ đeo bám chị không rời. Chị đi lang thang trên những con phố quen thuộc, đôi mắt không ngừng tìm kiếm những bọc phế liệu, những mẩu giấy vụn, những vỏ lon nước ngọt. Cứ mỗi thứ nhặt được, chị lại tự nhủ, đây là một đồng, hai đồng cho học phí của con.
Buổi trưa, chị về nhà, mệt mỏi thả mình xuống chiếc giường cũ kỹ. Bụng chị réo sôi nhưng chị chẳng muốn ăn gì. Chị chỉ mong thời gian trôi thật nhanh, để chị có thể tìm được việc làm thêm, để kiếm đủ số tiền còn thiếu.
Chiều hôm đó, khi Nam về nhà, chị thấy con có vẻ vui hơn một chút. Con bé tíu tít kể về bài học trên lớp, về những trò đùa của bạn bè. Chị hỏi: “Hôm nay thầy có gọi tên con không?”
Nam lắc đầu, đôi mắt sáng lên: “Không mẹ ạ! Con cứ sợ thầy lại gọi tên con. Nhưng hôm nay thầy không gọi. Thầy còn bảo con cố gắng học giỏi.”
Nghe con nói, trái tim chị lại thắt lại vì xót xa. Chị biết, sự lo lắng, sợ hãi đã gặm nhấm tâm hồn non nớt của con trong suốt buổi sáng. Chị ôm con vào lòng, mái tóc con xơ xác cọ vào má chị. “Con trai mẹ ngoan lắm. Cố gắng học thật giỏi nhé. Mẹ sẽ luôn cố gắng để con được đi học đầy đủ.”
Đêm đó, chị không ngủ được. Chị trằn trọc suy nghĩ đủ mọi cách để kiếm tiền. Chị nhớ đến bà Tư hàng xóm, người chuyên thu mua ve chai. Chị nghĩ đến việc bán đi chiếc nhẫn cưới cũ của mình – kỷ vật duy nhất mà chồng chị để lại trước khi mất. Nhưng rồi chị lại lưỡng lỡng. Đó là tất cả những gì chị còn giữ được từ anh.
Sáng hôm sau, chị lại ra đường từ sớm. Chị đi bộ hàng chục cây số, từ con hẻm này sang con hẻm khác, từ bãi rác này đến bãi rác khác. Chị không bỏ qua bất cứ thứ gì có thể bán được, dù là một mảnh nhựa nhỏ hay một tờ giấy báo cũ. Chiều về, lưng chị đau nhức, đôi chân mỏi rời. Số tiền chị kiếm được vỏn vẹn 50.000 đồng. Không đủ để trang trải cho một bữa ăn tươm tất, nói gì đến số học phí còn lại.
Nỗi tuyệt vọng lại bao trùm lấy chị. Chị ngồi sụp xuống nền nhà, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Chị thấy mình thật vô dụng, thật kém cỏi. Chị không thể lo cho con mình một cuộc sống bình thường, không thể bảo vệ con khỏi những tổn thương nhỏ nhặt nhất.
Những ngày sau đó, tình hình vẫn không khả quan hơn. Chị vẫn tiếp tục công việc nhặt phế liệu, nhưng số tiền kiếm được vẫn quá ít ỏi. Ngày đóng học phí sắp đến gần, và chị cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
Một buổi chiều, khi chị đang ngồi phân loại phế liệu ở góc sân, bà Tư hàng xóm đi qua. Bà Tư là một người phụ nữ lớn tuổi, gầy gò nhưng rất tốt bụng. Bà nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của chị, bèn hỏi: “Này cô Sương, có chuyện gì mà trông cô buồn vậy?”
Chị ngần ngại một lát, rồi quyết định kể hết mọi chuyện cho bà Tư nghe. Chị kể về hoàn cảnh của mình, về số tiền học phí còn thiếu, và về nỗi lo lắng khi con trai chị phải chịu đựng sự tủi thân.
Bà Tư lắng nghe chị một cách chăm chú, đôi mắt bà đượm buồn. Khi chị kể xong, bà Tư thở dài: “Ôi chao, tôi cũng hiểu nỗi khổ của cô. Cái cảnh nghèo nó đeo đẳng, biết làm sao được. Nhưng cô đừng lo lắng quá. Tôi có một số tiền để dành dưỡng già, không nhiều nhặn gì, nhưng tạm thời cô cứ cầm lấy mà đóng học phí cho cháu. Khi nào có, cô trả lại tôi cũng được.”
Chị sững sờ. Chị không ngờ bà Tư lại tốt bụng đến vậy. Chị vội vàng xua tay: “Dạ không được đâu bà ơi. Bà đã lớn tuổi rồi, tiền này là tiền dưỡng già của bà, tôi không thể nhận được.”
“Cô cứ cầm lấy đi,” bà Tư nói, giọng cương quyết. “Tôi cũng có con có cháu, tôi hiểu. Nhìn cháu Nam ngoan ngoãn mà phải chịu khổ, tôi cũng xót lắm. Coi như tôi giúp cô một tay lúc khó khăn. Sau này cô khá giả rồi, cô giúp lại người khác là được.”
Bà Tư dúi vào tay chị một phong bì dày. Chị mở ra, bên trong là những tờ tiền polymer mới tinh, tổng cộng 400.000 đồng. Nước mắt chị lại trào ra. Đây là số tiền lớn đối với bà Tư, một người phụ nữ sống dựa vào việc thu mua ve chai nhỏ lẻ.
Chị nắm chặt tay bà Tư, không nói nên lời. “Dạ… tôi không biết nói gì hơn. Tôi cảm ơn bà. Tôi sẽ trả lại bà sớm nhất có thể.”
“Cứ từ từ thôi cô,” bà Tư mỉm cười hiền hậu. “Quan trọng là cháu Nam được đi học, không phải tủi thân.”
Sáng hôm sau, chị đến trường sớm hơn mọi ngày. Chị cầm theo số tiền bà Tư cho, cộng với số tiền chị kiếm được những ngày qua, cuối cùng cũng đủ 750.000 đồng học phí. Lần này, chị đi thẳng đến phòng tài vụ, đóng đủ số tiền học phí cho con trai mình.
Khi bước ra khỏi phòng, chị cảm thấy như trút được một gánh nặng khổng lồ. Chị đi đến gần lớp 4A, nhìn thấy Nam đang cùng các bạn chơi đùa. Con cười rạng rỡ, đôi mắt không còn vẻ u buồn như những ngày qua. Hình ảnh đó khiến chị thấy ấm lòng.
Thầy Thắng đi ngang qua, thấy chị, thầy gật đầu nhẹ. “Chị đã đóng đủ học phí rồi phải không?”
“Dạ, tôi đã đóng đủ rồi ạ,” chị nói, giọng đầy biết ơn. “Tôi cảm ơn thầy đã thông cảm cho hoàn cảnh của tôi.”
Thầy Thắng khẽ mỉm cười. “Không có gì. Quan trọng là cháu được đi học đầy đủ và không phải lo lắng gì. Chị cũng cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé.”
Chị gật đầu, lòng ngập tràn cảm xúc. Chị biết, cuộc sống của chị và con trai vẫn còn rất nhiều khó khăn ở phía trước. Nhưng hôm nay, chị đã thấy được tia hy vọng. Tia hy vọng từ sự thấu hiểu của thầy giáo, từ tấm lòng nhân ái của bà hàng xóm, và từ nụ cười rạng rỡ của con trai chị.
Trên đường về nhà, chị đi bộ chậm rãi. Ánh nắng ban mai rọi xuống con đường, mang theo một hơi ấm lạ thường. Chị ngước nhìn bầu trời xanh biếc, hít thở thật sâu. Chị tin rằng, chỉ cần chị không ngừng cố gắng, không ngừng chiến đấu vì con, thì một ngày nào đó, cuộc sống của mẹ con chị sẽ bớt đi những bộn bề, bớt đi những giọt nước mắt, và con trai chị sẽ không bao giờ phải cúi đầu vì hoàn cảnh của mình nữa.
Câu chuyện về học phí của Nam đã khép lại, nhưng những gánh nặng trên vai chị Sương thì vẫn còn đó. Chị biết, hành trình nuôi dạy con ăn học, để con có một tương lai tốt đẹp hơn, sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng chị sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì, nụ cười của con, chính là động lực lớn nhất để chị bước tiếp trên con đường đầy chông gai này.
Chị tự hứa với lòng mình, rằng sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ con khỏi những tổn thương, để con được lớn lên trong sự tự tin và hạnh phúc. Và chị cũng tin rằng, rồi một ngày nào đó, khi Nam lớn khôn, con sẽ hiểu và cảm thông cho những vất vả mà mẹ đã trải qua. Con sẽ là niềm tự hào của chị, là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ.

