Tôi vừa s.inh đôi chưa được vài ngày thì bị bố mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà chỉ vì con kh.ông giống bố. Cả người tôi l.úc ấy run lên, kh.ông phải vì sợ hãi, mà vì uất ức. Tôi ô.m hai đứa trẻ còn đỏ hỏn, nước mắt giàn giụa, lao ra khỏi căn nhà ấy giữa đêm khuya, bất chấp những lời cay nghiệt phía sau lưng.
Về đến nhà mẹ đ.ẻ, tôi gần như kiệt sức. Mẹ tôi run run đón lấy cháu, còn tôi thì ngã quỵ xuống gi.ường. Nhưng tôi biết mình kh.ông thể gục ngã. Ngay hô.m sau, tôi âm thầm đi xét nghiệm ADN. Tôi kh.ông cần chứng minh cho ai khác, tôi cần chứng minh cho chính mình rằng tôi kh.ông sai, rằng hai đứa trẻ này là con của chồng tôi. Kết quả ADN có sau vài ngày, và tôi mừng thầm trong lòng khi thấy tên chồng mình trên tờ giấy: “Kết quả khẳng định 99,99% là cha r.uột”.
Nhưng tôi kh.ông vội vàng quay lại. Tôi biết, nếu bây giờ tôi đưa kết quả ra, họ cũng sẽ tìm cách biện minh, sẽ có đủ lý do để chối bỏ sự thật. Tôi quyết định im lặng, nuốt hết uất ức vào trong, chuyên tâm nuôi con. Tôi muốn thời gian dạy họ một bài học.
Sáu năm sau…
Hai đứa con tôi giờ đã lớn, th.ông minh và ngoan ngoãn. Chúng luôn hỏi về bố, về ông bà nội, nhưng tôi chỉ nói lảng đi. Trong suốt sáu năm qua, chồng tôi kh.ông một lần tìm đến tôi, kh.ông một tin nhắn, kh.ông một cuộc gọi. Tôi biết anh ta cũng chẳng hạnh phúc gì. Tôi nghe nói công việc của anh kh.ông thuận lợi, gia đình cũng lục đục, nhưng tôi kh.ông quan tâm. Tôi chỉ chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp.
Và t.ối nay, khoảnh khắc đó đã đến.
Hô.m nay là s.inh nhật của bà nội bọn trẻ. Tôi biết chắc cả gia đình họ sẽ có m.ặt đầy đủ. Tôi bế hai con đứng trước cổng ngôi nhà năm xưa, nơi đã từng nhẫn tâm đuổi mẹ con tôi đi. Tôi kh.ông còn là người phụ nữ yếu đuối như sáu năm trước nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa bước vào.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Cả họ hàng sững sờ, kinh ngạc. Chồng tôi đứng bật dậy, khuôn m.ặt t.ái mét, miệng mấp máy nhưng kh.ông nói được gì. Mẹ chồng tôi sau vài giây sững sờ thì quắc mắt lên:
“Cô còn dám quay lại đây l.àm gì? Sau từng ấy năm…!”
Tôi kh.ông trả lời. Tôi chỉ nhẹ nhàng lấy từ trong túi ra một tập hồ s.ơ, lật trang xét nghiệm ADN và đập thẳng xuống bàn.
“Đây là kết quả xét nghiệm ADN của hai đứa trẻ. Chúng là con r.uột của anh ta, kh.ông cần phải nghi ngờ nữa. Vậy mà sáu năm trước, các người đã nhẫn tâm đuổi mẹ con tôi đi mà kh.ông thèm kiểm chứng sự thật.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Bố chồng tôi run run cầm lấy tờ giấy, mắt mở to đọc từng dòng. Mẹ chồng tôi thì lắp bắp, m.ặt trắng bệch. Chồng tôi ngồi phịch xuống ghế, hai tay ô.m đầu, rõ ràng là kh.ông dám đối diện với sự thật.
Một lát sau, bố chồng tôi thở dài, giọng đầy hối hận:
“Là… là chúng ta đã sai rồi…”
Mẹ chồng tôi cũng rưng rưng nước mắt, bà quay sang nhìn tôi, giọng lạc đi:
“Mẹ… mẹ xin lỗi con… mẹ sai rồi…”
Chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự day dứt. Anh ta đứng lên, bước đến gần tôi, nhưng tôi lùi lại một bước.
“Em… em đã biết sự thật từ sáu năm trước đúng kh.ông? Vậy tại sao… tại sao em kh.ông quay lại?”
Tôi bật cười, nhưng đó là một nụ cười đầy chua chát:
“Anh nghĩ tôi nên quay lại ngay l.úc đó sao? Khi mà anh còn kh.ông có đủ dũng khí để bảo vệ vợ con mình? Khi mà tôi bị đuổi đi chỉ vì một lý do vô lý? Kh.ông, tôi kh.ông quay lại để cầu xin sự thương hại. Tôi chỉ quay lại để cho các người thấy sự thật, để cho các người biết rằng, tôi kh.ông có lỗi. Và quan trọng nhất, để các con tôi biết rằng mẹ chúng kh.ông phải k.ẻ yếu đuối.”
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Một l.úc sau, mẹ chồng tôi bước đến, nắm lấy tay hai đứa trẻ, nước mắt lăn dài:
“Bà nội xin lỗi hai con… Bao năm qua, bà đã sai rồi…”
Bọn trẻ ngây thơ kh.ông hiểu hết mọi chuyện, nhưng chúng nắm lấy tay bà nội, mỉm cười. Tôi nhìn cảnh ấy, lòng chợt thấy nhẹ nhõm. Hận t.hù cũng chẳng thể kéo dài mãi mãi. Tôi kh.ông thể thay đổi quá khứ, nhưng tôi có thể chọn cách đối diện với hiện tại.
Tôi thở dài một hơi, nhìn chồng tôi một lần cuối, rồi cúi xuống nói với hai con:
“Chúng ta về thôi.”