Ở một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng xanh mướt, có hai gia đình sinh đôi nổi tiếng cả vùng: gia đình tôi và gia đình anh em sinh đôi nhà họ Trần. Tôi là Hương, một trong hai chị em sinh đôi của nhà họ Lê. Chị em tôi, Hương và Lan, giống nhau như hai giọt nước, từ khuôn mặt, dáng người, đến cả giọng nói. Bên nhà họ Trần cũng có hai anh em sinh đôi, Long và Phong, cũng giống nhau y hệt, đến mức ngay cả người thân đôi khi còn nhầm lẫn.
Hương và Lan chúng tôi từ nhỏ đã thân với Long và Phong. Bốn đứa thường chơi chung, lớn lên cùng nhau, và tình cảm cũng dần nảy nở. Tôi yêu Long, còn Lan yêu Phong. Dù giống nhau, nhưng tính cách của bốn chúng tôi lại khác biệt. Tôi và Long đều trầm tính, ít nói, còn Lan và Phong thì hoạt bát, vui vẻ. Bố mẹ hai bên biết chuyện tình cảm của chúng tôi, ban đầu cũng lo lắng vì sợ nhầm lẫn, nhưng thấy chúng tôi yêu nhau thật lòng, cuối cùng cũng đồng ý cho cưới.
Ngày cưới được tổ chức cùng một lúc cho cả hai cặp, để tiết kiệm chi phí và cũng để thêm phần rộn ràng. Cả làng kéo đến dự, không khí náo nhiệt chưa từng có. Tôi và Lan mặc áo dài đỏ giống hệt nhau, còn Long và Phong thì mặc vest đen giống nhau như đúc. Khách khứa nhìn vào, ai cũng cười phá lên: “Trời ơi, giống thế này thì làm sao phân biệt được ai là cô dâu, ai là chú rể đây?”
Trong suốt buổi lễ, mọi người liên tục nhầm lẫn. Có người chúc mừng tôi và Phong, có người lại chúc mừng Lan và Long. Tôi và Lan chỉ biết cười trừ, còn Long và Phong thì liên tục đùa: “Cứ để mọi người đoán, vui mà!” Chỉ có bố mẹ hai bên là phân biệt được chúng tôi. Bố tôi bảo: “Hương có nốt ruồi nhỏ ở cổ, còn Lan thì không. Còn Long và Phong thì thằng Long có vết sẹo nhỏ ở tay, thằng Phong không có.” Nhưng khách khứa thì làm sao để ý được những chi tiết nhỏ như thế, nên cả buổi lễ cứ rối loạn cả lên.
Đến phần trao nhẫn, tôi và Long đứng một bên, Lan và Phong đứng một bên. Nhưng vì hai cặp quá giống nhau, khách khứa vẫn không biết ai vào với ai. Thậm chí, có lúc tôi còn nghe một bà cô trong làng thì thầm: “Không biết lát nữa chúng nó có nhầm phòng không nữa!” Tôi nghe mà đỏ mặt, chỉ biết cười trừ.
Sau một ngày tiếp khách, Long và Phong đều say mềm. Hai anh em bị bạn bè chuốc rượu không ngừng, đến mức không còn biết trời đất là gì. Tôi và Lan phải dìu hai chú rể vào phòng tân hôn. Vì đám cưới tổ chức ở nhà tôi, hai phòng tân hôn được chuẩn bị ở hai đầu nhà, cách nhau một hành lang dài. Tôi dìu Long vào phòng bên trái, còn Lan dìu Phong vào phòng bên phải. Trước khi đóng cửa, tôi còn dặn Lan: “Chị em mình giống nhau, nhưng đừng để hai anh nhầm đấy nhé!” Lan cười lớn: “Yên tâm, chị em mình biết mà!”
Nhưng chuyện gì đến cũng đến. Đêm đó, vì say rượu, Long và Phong không còn tỉnh táo. Trong cơn mơ màng, Long tỉnh dậy, thấy phòng tối om, tưởng mình đang ở phòng của Phong, nên lảo đảo đi sang phòng bên phải. Còn Phong, cũng trong tình trạng say xỉn, lại mò sang phòng bên trái, nghĩ rằng mình đang đi đúng phòng. Tôi và Lan, vì mệt mỏi sau một ngày dài, cũng ngủ thiếp đi, không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, thấy người nằm bên cạnh mình không phải Long mà là… Phong! Tôi hoảng hốt, hét lên: “Phong, sao anh lại ở đây? Long đâu rồi?” Phong nghe tiếng hét, giật mình tỉnh dậy, mặt mày tái mét: “Hương? Sao lại là em? Anh… anh tưởng anh ở phòng mình!” Cùng lúc đó, từ phòng bên kia, Lan cũng hét lên: “Long, sao anh lại ở đây? Phong đâu rồi?”
Cả bốn chúng tôi lao ra hành lang, mặt mày ngơ ngác. Tôi và Lan nhìn nhau, rồi nhìn hai anh em sinh đôi, không ai nói nên lời. Đúng lúc đó, bố mẹ tôi và bố mẹ Long – Phong cũng nghe tiếng ồn, chạy lên. Bố tôi thấy cảnh tượng bốn đứa chúng tôi, quần áo xộc xệch, đứng giữa hành lang, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Ông tối sầm mặt mày, quát lớn: “Mấy đứa làm cái trò gì thế này? Đêm tân hôn mà để nhầm người thế à?”
Mẹ tôi thì ôm đầu, than thở: “Trời ơi, tôi đã bảo mà! Sinh đôi cưới sinh đôi, kiểu gì cũng có ngày loạn lên! Giờ thì hay rồi, nhầm cả đêm tân hôn!” Bố mẹ Long – Phong cũng không khá hơn, mặt mày tím tái, không nói nên lời. Cả hai bên gia đình đều sốc nặng, không biết phải xử lý thế nào.
Sau sự cố đêm tân hôn, không khí giữa hai gia đình trở nên căng thẳng. Bố mẹ tôi và bố mẹ Long – Phong đều cảm thấy xấu hổ, không dám nhìn mặt nhau. Tôi và Lan thì vừa giận vừa buồn, không biết phải đối diện với chồng mình thế nào. Long và Phong cũng áy náy, liên tục xin lỗi, nhưng sự đã rồi, không thể thay đổi được.
Dù sau đó, chúng tôi cố gắng làm lành và tiếp tục cuộc sống hôn nhân, nhưng vết rạn trong lòng mỗi người không thể xóa bỏ. Tôi luôn cảm thấy khó chịu mỗi khi nghĩ đến việc Phong đã ở bên mình đêm tân hôn, còn Lan cũng không thoải mái khi biết Long đã ở bên cô ấy. Long và Phong, dù không cố ý, nhưng cũng không thể quên được sự cố ấy, khiến tình cảm giữa hai anh em sinh đôi cũng trở nên gượng gạo.
Câu chuyện về đêm tân hôn của hai cặp sinh đôi nhanh chóng lan khắp làng, trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Có người cười, có người thương, nhưng với chúng tôi, đó là một bài học đắt giá về sự cẩn thận và trách nhiệm, đặc biệt trong những dịp quan trọng như ngày cưới. Dù thời gian có thể làm mờ đi ký ức, nhưng sự cố ấy mãi mãi là một vết sẹo trong lòng hai gia đình sinh đôi chúng tôi.