Tôi về làm dâu được hai năm, và có lẽ chỉ cần từng ấy thời gian để hiểu rằng gia đình chồng giống như một căn nhà ba tầng luôn bật đèn sáng bên ngoài nhưng bên trong đầy góc tối. Góc tối nhất, chính là mối quan hệ giữa tôi – mẹ chồng – và bố chồng.
Mọi chuyện bắt đầu từ thói quen kỳ lạ của bố chồng:Ông không ăn cơm tối với ai ngoài tôi.Cho dù tôi tăng ca về đến tận 10 giờ đêm, ông vẫn ngồi bên bàn ăn, bật đèn vàng, im lặng chờ tôi bước vào cửa.
Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng ông thương con dâu đi làm vất vả. Nhưng sự thương ấy kéo dài đến mức… không bình thường.
Có lần tôi về muộn, mẹ chồng mang mâm cơm lên phòng riêng ăn một mình, còn chồng tôi đã ăn xong từ sớm. Thấy bố chồng vẫn ngồi đó, tôi ngượng nên nói:
– Bố ăn trước đi ạ, con bận quá, con không dám để bố đợi.
Ông chỉ mỉm cười hiền:– Không sao, bố ăn với con mới ngon.
Ngay lúc ấy, mẹ chồng từ trong bếp bước ra, ánh mắt sắc lẹm như dao cứa:– Ông thích ăn với ai thì ăn, chứ chẳng ai rảnh ngồi chờ như ông đâu.
Tôi đứng chết lặng. Giọng bà đầy mỉa mai, đầy hoài nghi.Tôi hiểu, bà không chỉ nói về chuyện ăn tối.
Những ngày sau đó, ánh mắt mẹ chồng luôn soi mói, theo dõi từng cử chỉ nhỏ nhất giữa tôi và bố chồng. Tôi gắp thức ăn cho ông – bà nhìn. Ông khen tôi nấu ngon – bà siết chặt môi. Tôi đi làm về, ông đứng dậy hỏi một câu “về rồi à con?” – bà lập tức quay mặt đi.
Cả nhà này, chỉ duy nhất tôi cảm nhận rõ sự thay đổi của mẹ chồng: bà nghi ngờ tôi và bố chồng… có ý gì đó không sạch sẽ.
Tôi sợ đến mức chẳng dám đứng gần ông quá ba bước.
Nhưng sự ác nghiệt chưa dừng ở đó.
Khi tôi báo tin mình mang thai, cả nhà đáng lẽ phải vui. Nhưng mẹ chồng lại chậm rãi nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi buông một câu khiến tim tôi đông cứng:
– Đứa bé… chắc chắn là của thằng Tùng chứ?
Chồng tôi ngơ ngác:– Mẹ nói vớ vẩn gì thế?
Bà nhìn tôi, mắt đỏ ngầu:– Tao không biết! Từ ngày nó về đây, bố mày chỉ nhìn nó, chỉ chờ nó ăn. Tao không tin ai nữa! Nhà này đang loạn hết lên rồi!
Tôi đứng chết trân.Từng lời của bà như tát thẳng vào mặt tôi.
Chồng tôi cố gắng can ngăn, nhưng từ hôm ấy, không khí trong nhà đặc quánh, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.
Tôi tránh bố chồng, tránh cả bữa tối. Nhưng ông vẫn gõ cửa phòng tôi:
– Con ăn chút đi, bố để phần cho con.
Tôi run rẩy đáp từ bên trong:– Con ăn rồi bố ạ… Bố để đó, mai con dọn.
Ông đứng ngoài rất lâu rồi mới trở về phòng.
Càng ngày ông càng lạ: hay quên, hay lẩm bẩm tên một ai đó. Mẹ chồng thì càng thêm gay gắt, chỉ chờ tôi sơ hở là bóng gió chuyện máu mủ, chuyện ô uế, chuyện dâu con không ra gì. Tôi mệt mỏi đến phát khóc mỗi đêm, chỉ ôm bụng mà thầm mong con không bị ảnh hưởng vì áp lực tâm lý.
Cho đến một buổi tối định mệnh.
Tối hôm đó, tôi lại tăng ca. Đến 10 giờ đêm mới về, vừa mở cửa đã nghe tiếng gì đó đổ ầm trong nhà tắm. Cả nhà lao tới. Bố chồng nằm sóng soài, đầu đập vào cạnh sàn, máu chảy rất nhiều.
Tôi vội quỳ xuống, nâng đầu ông, run rẩy gọi:– Bố! Bố ơi!
Trong khoảnh khắc mê man, mắt ông mờ đục, cố nhìn tôi rồi thều thào gọi một cái tên:
– Linh… con đừng bỏ bố… Linh ơi…
Tôi đứng hình.
Tôi tên Mai.Linh là ai?
Cả gia đình chết lặng, đặc biệt là mẹ chồng. Bà sững sờ nhìn bố chồng đang ôm lấy tay tôi, miệng không ngừng gọi:
– Linh… con gái của bố…
Tôi thoáng thấy gương mặt mẹ chồng trắng bệch như một tờ giấy.
Chúng tôi đưa ông đi cấp cứu. Bác sĩ nói ông bị chấn thương nhưng nguy hiểm hơn là dấu hiệu lú lẫn kéo dài, có khả năng mất trí nhớ tạm thời hoặc rối loạn do sang chấn tinh thần.
Mẹ chồng bật khóc – lần đầu tiên tôi thấy bà yếu đuối. Nhưng nỗi yếu đuối ấy lại pha lẫn một cơn giận dữ đến đáng sợ:
– Linh là ai? Tại sao lúc hấp hối ông lại gọi nó? Tại sao lại ôm tay con Mai như ôm nó? ÔNG CÒN GIẤU TÔI CHUYỆN GÌ NỮA?!
Bà hét vào mặt chồng đang bất tỉnh.
Tôi đứng cạnh đó, run rẩy, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Hai ngày sau, bố chồng tỉnh lại. Bác sĩ mời cả gia đình vào trao đổi.
– Ông ấy không bị lú lẫn do tuổi già – bác sĩ nói – mà do một cú sốc tâm lý cực mạnh trong quá khứ. Một ký ức đau thương đã ám vào ông quá lâu, đến mức não bộ trở nên nhạy cảm và dễ kích hoạt khi gặp hình ảnh giống người cũ.
Mẹ chồng xiết mạnh tay vào ghế.– Ý bác sĩ là…?
Bác sĩ nhìn tôi:– Cô Mai… có gương mặt rất giống một người con gái từng rất quan trọng với ông ấy.
Cả phòng sững lại.
Mẹ chồng quay sang tôi, giọng run run:– Con gái nào?! Tôi chỉ sinh cho ông ấy một thằng con trai!
Bố chồng lúc này bật khóc.Ông gọi mẹ chồng, gọi chồng tôi, rồi nhìn tôi thật lâu như muốn xin lỗi.
Và ông bắt đầu kể lại.
Ngày xưa, trước khi gặp mẹ chồng, ông có một mối tình sâu đậm với một người phụ nữ khác. Hai người lén lút với nhau vì gia đình bên kia không chấp nhận. Người phụ nữ ấy sinh cho ông một đứa con gái, đặt tên là Linh.
Nhưng khi Linh được 5 tuổi, bố chồng vì mệt mỏi, vì áp lực kinh tế, vì xung đột hai bên mà uống rượu lái xe… gây ra tai nạn khiến Linh tu vong ngay trước mắt.
Sự hối hận giày vò ông đến mức ông chôn vùi mọi chuyện, cưới mẹ chồng, lập gia đình mới, cố quên đi quá khứ.
Nhưng ký ức không bao giờ biến mất.
Khi tôi về làm dâu, ông giật mình vì tôi có đôi mắt, nụ cười và dáng vẻ quá giống Linh. Nhìn tôi ăn cơm, nhìn tôi cười, nhìn tôi rửa bát – tất cả đều khiến ông nhớ lại đứa con bé bỏng mình từng đánh mất.
Ông sợ – nhưng cũng không dứt ra được.Ông thương tôi như thương Linh năm xưa, một sự bù đắp vô thức mà chính ông cũng không hiểu được.
Bố chồng nói trong nước mắt:
– Bố xin lỗi… vì đã khiến con khó xử… Bố không hề có ý nghĩ gì xấu… Bố chỉ là… nhớ con bé quá…
Tôi đứng im, cổ họng nghẹn cứng.
Mẹ chồng thì sụp xuống ghế. Bà khóc nức nở – không phải vì ghen, mà vì đau.Hóa ra, suốt bao năm, bà sống với một người chồng luôn giữ lại một góc trái tim cho kẻ khác – cho một đứa con riêng mà bà chưa từng biết tồn tại.
Căn phòng bệnh viện trở nên im lặng đến rợn người.
Chồng tôi ôm lấy đầu, lẩm bẩm:– Con không tin bố… lại có bí mật như vậy… suốt mấy chục năm…
Mẹ chồng thì khóc đến mức kiệt sức.Còn tôi – tôi bàng hoàng, hoang mang, thương cảm và sợ hãi trộn lẫn.
Nhưng tôi biết: không ai trong câu chuyện này là người xấu.Chỉ là nỗi đau của quá khứ quá lớn, quá sâu, và quá khó để nói ra.
Từ hôm đó, mọi mâu thuẫn trong nhà như được lật tung.Mẹ chồng nhẹ giọng hơn. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt ngượng ngùng nhưng không còn cảnh giác như trước.
Chồng tôi ôm tôi vào lòng, nghẹn ngào:– Anh xin lỗi vì đã để em chịu tủi thân.Tôi chỉ khẽ lắc đầu. Không phải lỗi của anh.
Còn bố chồng… ông luôn nhìn tôi với ánh mắt áy náy, sợ rằng mình đã làm tôi tổn thương mà không biết.
Và tôi cũng thay đổi.
Tôi bắt đầu hiểu vì sao ông đợi tôi ăn tối.Vì sao ông hay nhìn tôi thật lâu.Vì sao mẹ chồng lại nghi ngờ.Vì sao đứa con trong bụng tôi trở thành cái cớ để nỗi ghen tuông bị dồn nén suốt bao năm của bà bùng nổ.
Tất cả… chỉ vì một cái tên: Linh.
Một linh hồn nhỏ bé mà cả gia đình này không ai biết, nhưng lại ám ảnh chúng tôi từ thuở nào.
Ngày tôi sinh con, bố chồng đứng ngoài phòng hộ sinh suốt, bàn tay run run cầu mong “con mẹ tròn con vuông”. Mẹ chồng thì ôm vai tôi, không còn ánh mắt nghi ngờ hay hằn học. Chồng tôi nắm tay tôi suốt quá trình sinh.
Khi đứa bé cất tiếng khóc đầu tiên, bố chồng bật khóc theo. Ông nói trong hơi thở run rẩy:– Con xin lỗi Linh… Bố đã không cứu được con… Nhưng bố sẽ yêu thương đứa cháu này… như một món quà từ trời gửi xuống…
Tôi nhìn ông, hiểu rằng ông đã giải thoát được nỗi đau suốt đời.
Gia đình chồng sau cơn bão tố đã trở nên bình yên hơn.
Còn tôi – tôi không quên quá khứ, nhưng tôi biết ơn vì được chứng kiến sự thật. Vì đôi khi, những nghi ngờ độc địa nhất lại ẩn sau những nỗi đau mà người ta không dám nói thành lời.

